Moore lao tới vách hồ nước, nhanh nhẹn bám vào vách đất như một con dơi, rồi nhanh chóng xoay người, nhìn thấy một bóng người đang lao tới với tốc độ cực nhanh.
Bóng người kia xông thẳng về phía hắn. Moore tay trái nắm thành quyền, đang chuẩn bị phản công một đòn chí mạng trước khi đối phương kịp tấn công, thì không ngờ đối phương đột nhiên dừng lại.
“Là ngươi?” Lam Trạch thả lỏng cảnh giác, đuôi cá quẫy vài cái, khuấy động từng dòng nước ngầm dưới đáy.
Nhân ngư thích ứng với vùng nước biển sâu, nơi đó ánh sáng ảm đạm, cho nên mắt của nhân ngư nhạy cảm nhất với ánh sáng. Ở nơi thế này, Lam Trạch nhìn mọi thứ rõ hơn Moore rất nhiều.
Moore cũng thả lỏng. Hắn đã quên mất, nhân ngư cũng có ý thức lãnh thổ. Vì vậy, hắn không để tâm việc bị Lam Trạch tấn công, nhưng cũng không thấy áy náy. Kẻ mạnh xâm chiếm lãnh thổ của kẻ yếu là chuyện hết sức bình thường, cho dù Lam Trạch không cho, hắn cũng nhất định phải cướp đi một khối bùn đất.
Lam Trạch nhìn ánh sáng lờ mờ phía trên, nhả ra một chuỗi bong bóng dài, nói: “Vừa rồi tiếng động lớn làm ta giật cả mình, còn tưởng bị tập kích.”
Moore không thèm để ý Lam Trạch, mặt không biểu cảm tiếp tục đào bùn.
Lam Trạch bừng tỉnh ngộ: “Tinh Tinh lại muốn chơi bùn à?” Hắn hạ thấp giọng, lẩm bẩm: “Cứ đến mùa lạnh là lại chơi bùn, sở thích của nàng ấy kỳ quái thật.”
Đột nhiên, vây cá toàn thân Lam Trạch dựng đứng, hắn cảm thấy một luồng sát ý ngập trời bao phủ lấy mình. Ngẩng đầu lên, hắn thấy người bạn đời ưng tộc mới nhất của Bạch Tinh Tinh đang nhìn mình chằm chằm.
Đuôi cá của Lam Trạch cứng đờ, rồi lại tiếp tục đung đưa, theo bản năng lùi về sau một khoảng.
Moore dùng ánh mắt đầy cảnh cáo liếc Lam Trạch một cái. Nếu không phải vì An An thích chơi đồ của hắn, có lẽ ngay khi nghe hắn bàn tán về Tinh Tinh, Moore đã lao lên g.i.ế.c c.h.ế.t hắn rồi.
Tinh Tinh thích chơi cái gì thì chơi cái đó, con cá này dựa vào đâu mà xen vào! Hơn nữa Tinh Tinh không phải chơi, mà là làm quà cho hắn và ấu tể.
Thấy người cá không nói nữa, Moore đào một tảng bùn lớn, buông tảng đá ra, cơ thể liền nổi lên như bọt biển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lam Trạch như trút được gánh nặng mà thở ra một hơi, một chuỗi dài bong bóng thoát ra từ miệng hắn. Hắn lẩm bẩm c.h.ử.i thầm: Bạn đời của Tinh Tinh không một ai bình thường, trừ con báo thú kia, đứa nào đứa nấy cũng nguy hiểm muốn c.h.ế.t. Còn muốn cho người khác theo đuổi Bạch Tinh Tinh nữa không chứ?
Mà con báo thú kia cũng đủ b**n th**, tuổi còn trẻ đã là Tứ Văn thú. Nghĩ hắn trong cả mấy chục vạn nhân ngư cũng là cường giả trẻ tuổi hiếm thấy, vậy mà so với báo thú lại kém xa. Đúng là thú so với thú, tức c.h.ế.t thú.
Moore vừa ra khỏi vũng nước, cơ thể ướt sũng gặp gió lạnh liền kết một lớp băng sương. Lúc về đến nhà, mái tóc đen dựng đứng của hắn đã cứng lại như tượng điêu khắc.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bạch Tinh Tinh nghe tiếng bước chân ngẩng đầu, nhìn thấy kiểu tóc Sờ-ma-rờ (Smart) của Moore, cô ngẩn ra, rồi bật cười.
“Huynh xuống nước à?”
“Ừm.” Moore đưa cục bùn trong tay cho Bạch Tinh Tinh xem. Chỗ bùn này cũng có dấu hiệu bị đông lại, giống như bã đậu.
Bạch Tinh Tinh gật gật đầu: “Chính là loại này.”
Nói rồi cô mới phát hiện vết thương trên cánh tay Moore, vẻ mặt lập tức chuyển sang kinh ngạc: “Huynh bị thương rồi! Sao vậy?”
Moore chẳng thèm để ý mà nghiêng đầu liếc nhìn vết thương, nói: “Không cẩn thận bị quẹt trúng, không sao đâu.”
Kia rõ ràng là vết cào, Bạch Tinh Tinh lườm hắn một cái: “Huynh tưởng ta là heo sao? Là Lam Trạch à? Hắn làm gì mà làm huynh bị thương?”
Bạch Tinh Tinh vừa nói vừa đi tới bên cạnh Moore, thổi thổi vào vết thương của hắn: “Cũng may, không sâu lắm.”
Nhưng vết thương này trong mắt người hiện đại cũng không phải chuyện nhỏ. Ba vết cào song song, dài hơn hai mươi centimet, sâu hai centimet, thật sự không nhẹ chút nào.