Moore đang quắp một con mồi bay lượn trên trời cao. Đây là con mồi gã phải bay rất xa mới bắt được, chuẩn bị mang về cho bạn đời cải thiện bữa ăn.
Bên dưới tán cây trùng điệp, Moore nhìn thấy Parker đang chạy như điên qua một khe hở nhỏ.
Hôm nay đến lượt mình đi săn, Parker ra ngoài làm gì vậy?
Moore có trực giác chuyện này liên quan đến Tinh Tinh, liền quay đầu bay theo.
Hai con thú, một trên trời, một dưới đất, cùng lúc đi tới bên ngoài hang động thạch nhũ.
Parker ngẩng đầu liếc nhìn Moore, hừ một tiếng trong mũi, rồi cảnh giác đi vào trong hang.
Tiếng cười khẽ dễ nghe của giống cái vang vọng trong hang, hòa cùng tiếng lửa cháy tí tách bốn phía. Vẻ cảnh giác của Parker lập tức thả lỏng, hắn há miệng kêu một tiếng.
“Ngao ô ~”
Bạch Tinh Tinh đang cầm một cành củi vẽ vòng tròn, trêu chọc An An. Nghe thấy tiếng của Parker, cô ngạc nhiên quay đầu lại: “Parker?”
Cảnh quan thần kỳ của hang thạch nhũ chỉ khiến Parker sững lại trong giây lát, sau đó sự chú ý của hắn đã hoàn toàn bị nụ cười của bạn đời thu hút.
Parker tăng tốc, vài cú nhảy đã lao đến bên cạnh Bạch Tinh Tinh, suýt chút nữa thì bổ nhào vào đống lửa. Hắn dừng lại bên người Bạch Tinh Tinh rồi cọ tới cọ lui.
Bạch Tinh Tinh cười khanh khách, đang định quay đầu lại thì thấy thêm một bóng người nữa, “Moore cũng đến sao?”
“Ừm.” Moore đáp, nhìn bạn đời ở phía trước, bước chân gã bất giác nhanh hơn, trái tim thì đã bay thẳng đến bên cạnh cô.
Vinson nói: “Mang theo thức ăn là vừa kịp lúc, Tinh Tinh hôm nay ăn trưa ở đây luôn đi.”
“Được đó!” Bạch Tinh Tinh vui vẻ đáp. Cô có hơi sợ phải trở về ngôi nhà quen thuộc, nơi đó chắc hẳn vẫn còn vương vấn mùi của bầy rắn con. Có thể thư giãn ở một nơi xa lạ chốc lát cũng hay.
Moore nghe vậy, còn chưa kịp đi đến nơi trái tim gã thuộc về, đã phải quay ra ngoài xử lý con mồi. Trong lòng gã thấy bất đắc dĩ, nhưng khóe miệng lại ngậm ý cười, nhanh chóng bước ra khỏi hang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lúc Moore xử lý thức ăn, Parker, người quen thuộc với gia vị, đã đi tìm các loại gia vị và về nhà lấy muối.
Rất nhanh sau đó, hang động thạch nhũ đã tràn ngập mùi thơm của thức ăn.
Tận mắt nhìn thức ăn dần trở nên hấp dẫn, Bạch Tinh Tinh vô cùng mong chờ, không đợi thịt chín hẳn đã vươn tay về phía xiên thịt.
“Ui ~ Nóng!” Vừa chạm vào thịt, Bạch Tinh Tinh đã rụt tay lại.
Vinson mỉm cười, một tay che chở An An, tay kia vươn qua xé một đoạn đùi nướng, dùng lá cây sạch sẽ bên cạnh bọc lại, rồi mới đưa cho cô.
“Cẩn thận một chút.” Vinson dặn dò.
Bạch Tinh Tinh cười hì hì: “Cảm ơn.”
Nụ cười còn chưa tắt, má cô đã bị véo. Nhìn theo bàn tay trên mặt mình, cô thấy đó là Parker.
“Làm gì vậy!” Bạch Tinh Tinh bĩu môi, nói không rõ tiếng, lườm Parker một cái, rồi lại dán mắt vào xiên thịt nướng, rõ ràng là thèm lắm rồi.
Parker nhếch miệng cười, vui vẻ nói: “Có da có thịt rồi, nuôi ba tháng cuối cùng cũng béo trở lại.”
Bạch Tinh Tinh gạt tay Parker ra. Nếu là trước kia, ai nói cô béo, cô chắc chắn sẽ không vui. Nhưng bây giờ cô mới nhận ra, béo lên thật sự rất khó, cô không còn cảm thấy mấy người gầy ăn mãi không mập là đáng ghét nữa.
Cuối cùng cũng thoát khỏi bàn tay quấy rối của Parker, Bạch Tinh Tinh c.ắ.n một miếng thịt, thổi nguội rồi đút cho An An.
An An vẫn rất có phản ứng với đồ ăn, lập tức há miệng ngậm lấy, cái miệng nhỏ hồng hào chúm chím nhai, cuối cùng cũng có dáng vẻ đáng yêu của một đứa trẻ.
Vinson và Parker chiếm giữ hai bên Bạch Tinh Tinh, Moore chỉ có thể ngồi đối diện cô, không thể giúp được gì, cứ im lặng mãi, thỉnh thoảng đi nhặt thêm củi.
Gã đang thêm củi vào đống lửa, đột nhiên nghe Vinson nói: “Xem ra cơ thể sắp khỏe lại rồi, chắc là sắp động d.ụ.c trở lại.”