Alva thật ra vẫn luôn cảm thấy Moore không phải thú thường, thấy gã thật sự thành công kết đôi, cũng mừng thay cho gã.
Hoa Nhài lại nhìn Moore vài lần, tuy nghĩ lầm thực lực của gã bình thường, nhưng cũng không cảm thấy bị áp bách.
Bạch Tinh Tinh giới thiệu Moore cho bạn tốt xong liền quay sang chơi đùa với thỏ con của bạn. Bé tên là Anna, giờ đã lớn phổng phao, da ngăm ngăm, ngũ quan đoan chính, trông như một cậu bé.
“Anna.” Bạch Tinh Tinh dùng ngón tay gãi cằm Anna.
Anna không hề sợ người lạ, lập tức cười toe toét, bàn tay nhỏ xíu khoẻ khoắn nắm lấy một ngón tay của Bạch Tinh Tinh, miệng ê a nói gì đó.
Sinh ra là giống cái, Anna từ nhỏ đã tiếp xúc với nhiều thú nhân, quen được người lạ cưng nựng, thấy Bạch Tinh Tinh xinh đẹp, càng không nhịn được muốn lại gần.
Bạch Tinh Tinh vô cùng kinh ngạc: “Oa! Con bé đang nói chuyện với mình kìa!”
“Con bé còn biết gọi mẹ nữa đó.” Hoa Nhài vừa nói vừa kéo tay Anna lắc lư, dỗ dành: “Gọi mẹ đi con.”
“Ma… Ma ma ma…” Anna ngoan ngoãn phối hợp với mẹ.
Biểu cảm của Bạch Tinh Tinh từ kinh ngạc vui sướng chuyển sang buồn bực. Cô cúi xuống dụi mặt vào An An đang được địu trước ngực, thầm nghĩ: Vậy mà lại thua một con thỏ con nhỏ hơn mấy tháng, là Anna học nói sớm, hay là An An nói quá muộn?
“An An nhà cậu đâu?” Hoa Nhài cũng chú ý đến con của Bạch Tinh Tinh. An An được quấn rất kỹ, chỉ thấy được mái tóc xoăn lọn nhỏ màu xám bạc, và bàn tay nhỏ mũm mĩm trắng như tuyết lộ ra ngoài.
Chưa cần thấy mặt, Hoa Nhài đã bị làn da trắng như tuyết của An An thu hút, ánh mắt đầy vẻ hâm mộ: “Da con bé đẹp thật, giống hệt cậu.”
Bạch Tinh Tinh mỉm cười, ngồi xuống một tảng đá sạch, xoay An An ra cho mọi người cùng ngắm.
Trong không khí đồng thời vang lên mấy tiếng hít hà. Đôi mắt xanh biếc của Alva lập tức sáng rực, ngay cả Hoa Nhài, cũng là giống cái, khi nhìn thấy một cô bé xinh đẹp tinh xảo như vậy cũng bị mê hoặc đến ngẩn ngơ.
Cô vốn nghĩ Bạch Tinh Tinh đã là đẹp nhất rồi, không ngờ con gái của cô ấy còn đẹp hơn. Hèn gì Bạch Tinh Tinh không hay cho An An gặp người, thảo nào.
Hoa Nhài ngắm bao lâu cũng không sao, nhưng Alva là giống đực thì không nên. Vì vậy, hắn nhanh chóng nhận được ánh mắt lạnh băng của Moore, vội vàng thu hồi tầm mắt.
Hoa Nhài sau khi sinh lứa thỏ con này thì không động d.ụ.c nữa, Alva cũng không vội, cho nên hắn và Hoa Nhài… vẫn giữ quan hệ bình thường.
Hắn còn trẻ, không vội vàng sinh con nối dõi, đợi đến khi thực lực mạnh hơn, ấu tể sinh ra cũng sẽ càng cường tráng. Nhưng hôm nay, hắn đột nhiên có chút không chờ được nữa.
Một giống cái xinh đẹp như vậy mà bỏ qua thì thật sự là phí của trời. Cho dù hắn không theo đuổi được, cũng nhất định phải để con của mình theo đuổi.
Hiện tại là mùa mưa nhỏ, có lẽ Hoa Nhài sắp động d.ụ.c rồi. Đến lúc đó, hắn nhất định phải tranh trước Edgar, làm Hoa Nhài m.a.n.g t.h.a.i ấu tể của mình.
Có điều, giống cái thành niên sớm hơn giống đực, ngắn thì mười bốn mười lăm tuổi, dài nhất cũng chỉ mười sáu mười bảy. Mà giống đực lại thường đến 18 tuổi mới thành niên, con trai của hắn có thể không phải là bạn đời đầu tiên của An An. Nhưng không sao cả, trong bộ lạc chỉ có mình hắn là tộc Khổng Tước, ngoại hình đẹp nhất, chắc chắn sẽ được An An yêu thích nhất.
Alva chìm trong mộng tưởng không thể thoát ra, vừa bế Anna vừa cười một cách nham nhở.
Bạch Tinh Tinh nhìn thấy điệu cười đó của hắn liền trợn mắt, biết hắn mê cái đẹp thành tật, sao mà không rõ hắn đang để ý đến An An.
“Này! Bế Anna qua đây, cho hai đứa nó chơi với nhau đi.” Bạch Tinh Tinh lớn tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ m.ô.n.g lung của Alva.