Ngày thường nhìn thấy người lớn toàn là lông lá xù xì không rõ mặt mũi, khó khăn lắm mới thấy được một người trông giống hệt mình (cũng không hẳn, cô bé nghĩ nhiều rồi, chỉ là hình dáng cơ thể giống nhau thôi), Anna vui sướng ra mặt.
Bạch Tinh Tinh đành bỏ cuộc. Thấy An An bị ép đến mức phải bò đi là cô cũng hài lòng lắm rồi, bèn giao An An cho Anna.
“An An vẫn chưa biết đi à?” Không biết từ lúc nào, Hoa Nhài đã ngồi xổm sau lưng Bạch Tinh Tinh, ngạc nhiên hỏi.
“Ừ.” Bạch Tinh Tinh bất đắc dĩ gật đầu.
Cô cảm thấy An An thật ra rất bình thường, chỉ là lúc nhỏ bị nọc độc bọ cạp ảnh hưởng. Nọc bọ cạp có thể gây ảo giác, trong giai đoạn con bé hình thành tam quan lại luôn bị những ảo giác đó quấy nhiễu, có khả năng thế giới trong mắt An An đã trở nên không bình thường.
Con bé sẽ lẳng lặng nhìn chằm chằm vào một vật gì đó, tròng mắt chuyển động không có lý do, dường như có thứ gì đó trên vật đó đang thu hút nó.
Có lẽ cho con bé thêm chút thời gian, kiên nhẫn dạy dỗ, cô có thể đưa An An trở về bình thường.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Chỉ là…
Bạch Tinh Tinh đột nhiên nhớ đến những bức tranh của một số họa sĩ mắc bệnh tâm thần mà cô từng tình cờ thấy.
Có một họa sĩ rất thích vẽ mèo. Trước khi phát bệnh, tranh mèo của ông rất ngây thơ, chất phác. Sau khi phát bệnh, thế giới trong mắt ông dường như đã thay đổi. Những con mèo dưới ngòi bút ông dần dần biến đổi. Khi bệnh tâm thần của ông ngày càng nghiêm trọng, phong cách cũng thay đổi càng rõ rệt: Những bức tranh đó dường như được phân chia thành các hình thù kỳ quái dựa theo trình tự màu sắc, hoặc kết cấu, hoặc một góc nhìn thị giác nào đó. Mỗi con mèo đều có đường nét phức tạp như bản đồ.
Còn có một nữ họa sĩ khác, tranh của bà luôn chi chít những vòng tròn. Theo lời bà, từ nhỏ thế giới bà nhìn thấy đã luôn như vậy, cũng vì thế mà bị mẹ đ.á.n.h mắng không biết bao nhiêu lần.
Bạch Tinh Tinh rất lo lắng An An cũng rơi vào tình huống tương tự, nhưng thực tế xem ra, An An dường như đúng là như vậy.
Con bé có hứng thú rất lớn với các vật thể tĩnh, đến mức thờ ơ với rất nhiều thứ khác. Cũng chỉ có đồ ăn và ánh sáng mới khiến con bé có phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoa Nhài cũng mới nuôi một đứa con, không biết An An có bình thường không, nhưng thấy con mình lanh lợi hơn, cô vẫn rất vui.
“Ôi, An An ngoan thật đó.” Để an ủi người bạn đang ủ rũ của mình, Hoa Nhài đột nhiên cảm thán, vẻ mặt quả thực có chút ghen tị.
“Anna thì nghịch c.h.ế.t đi được, ngày nào cũng quậy bọn ta không ngừng. Cha nó lại không có ở đây, nếu không ta đã bắt cha nó mang nó dọn lên tầng trên mà ở rồi. Haizz, giờ ta chỉ mong nó mau lớn để dọn ra ở riêng.”
Bạch Tinh Tinh mỉm cười, lại cảm thấy ghen tị với từ “quậy” mà Hoa Nhài vừa nói. Nếu An An có thể quậy cô như vậy thì tốt biết mấy, phiền phức đến đâu cô cũng vui vẻ chịu đựng.
Hai bà mẹ ngồi xổm tán gẫu, hai đứa trẻ con lại rượt đuổi nhau chạy ra xa.
Chắc là An An thấy Anna phiền quá, để né con bé, nó vậy mà tìm một cái hốc cây mục, chui đầu vào trong, chổng cái m.ô.n.g cao cao về phía Anna.
Anna vẫn không chịu bỏ qua, ôm eo An An kéo ra ngoài, giống như đang chơi trò nhổ củ cải, miệng thì líu ríu nói thứ ngôn ngữ mà ngoài nó ra không ai hiểu nổi.
Bạch Tinh Tinh thấy An An trốn đến tội nghiệp, lúc này mới tiến lên bế con bé ra.
Ánh mắt An An nhìn mẹ nhiệt tình chưa từng thấy, tay nhỏ xíu ôm chặt cổ mẹ, ra vẻ c.h.ế.t cũng không buông.
Bạch Tinh Tinh buồn cười vỗ vỗ lưng con, nói với Hoa Nhài: “Trong hốc cây có nước, quần áo An An bị ướt rồi, tớ mang con bé về thay đồ đã.”
Hoa Nhài lập tức nói: “Vậy mau về đi, cẩn thận An An bị lạnh cảm đó.”
“Ừm.” Bạch Tinh Tinh cười đáp, rồi cùng Hoa Nhài sóng vai đi về phía mấy giống đực.