Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con

Chương 1177

Mùi hương đó mê người không tả xiết, thân hình Vinson hơi khựng lại, anh ôm Bạch Tinh Tinh hít sâu một hơi.

 

Tim Bạch Tinh Tinh lập tức đập thình thịch: C.h.ế.t tiệt! Thật đúng là…

 

Xem phản ứng của Vinson, xem ra cô đã rụng trứng trở lại.

 

Trước khi rụng trứng, cơ thể sẽ tiết ra một lượng lớn hormone giống cái, mùi hương dễ chịu mà các giống đực ngửi thấy chính là mùi hương mời gọi phát ra từ cơ thể giống cái. Vài ngày nữa khi thật sự rụng trứng, bọn họ sẽ càng không thể kiềm chế được.

 

Năm đó khi cô vừa đến thế giới thú, lý do khiến Parker luôn "cứng ngắc", chính là vì cô đang ở giai đoạn tiền "kỳ nghỉ lễ", thời kỳ mà hormone s.i.n.h d.ụ.c dồi dào nhất.

 

Tình huống như vậy Bạch Tinh Tinh rất ít gặp, vì sau đó cô toàn mang thai.

 

Bạch Tinh Tinh lấy tay che mặt. Mũi của giống đực quả thực là radar dò tìm, sau này nếu không muốn sinh, e là rất khó.

 

Có nên nghĩ đến biện pháp tránh thai không nhỉ? Ừm… Có lẽ có thể dùng nhựa dẻo để làm "áo mưa". Chờ ngày nào đó lười vẽ tranh thì thử làm xem sao.

 

“Đúng chưa, ta đâu có lừa nàng.” Parker ôm eo Bạch Tinh Tinh, nói.

 

Vinson lập tức hiểu ra, mỉm cười đầy ẩn ý, trao cho Bạch Tinh Tinh một ánh mắt khẳng định.

 

Bạch Tinh Tinh bất lực cạn lời, giận cá c.h.é.m thớt mà véo cánh tay Parker một cái. Parker lại chỉ cười thoải mái, “Nàng còn không tin ta.”

 

Vinson, Parker, thậm chí cả Curtis đều đã nắm bắt được tin tức này, không cần nói rõ, ai cũng tự hiểu. Chỉ có người đáng lẽ nên hiểu rõ nhất là Moore thì lại không hề hay biết, còn đang âm thầm buồn rầu mờ mịt.

 

Phán đoán của họ không sai, mùi hương trên người Bạch Tinh Tinh càng ngày càng nồng. Một tuần sau, ngay cả Moore cũng phát hiện ra.

 

Hôm nay cũng là một ngày nắng đẹp, Hoa Nhài rủ Bạch Tinh Tinh ra ngoài chơi. Bạch Tinh Tinh nhìn thấy cách đó không xa có một cây ăn quả, liền cùng Moore đi hái trái cây, hai đứa trẻ để Hoa Nhài và Alva trông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Có giống cái khác ở đây, Moore không tiện thường xuyên biến hình, chỉ có thể dùng hình người trèo lên cây, chọn hái những quả ngon. Bạch Tinh Tinh nhìn một lát, cũng trèo tót lên cây.

 

“Tinh Tinh, nàng cẩn thận một chút.” Moore bỏ trái cây vừa hái vào túi da thú, sợ Bạch Tinh Tinh ngã, lập tức trèo về phía cô.

 

“Không sao, cây này nhiều cành, ta không ngã được đâu.” Bạch Tinh Tinh thờ ơ xua tay. Dáng vẻ một tay vịn cành cây của cô càng làm Moore lo lắng, gã chẳng nói chẳng rằng, trèo ngay đến bên cạnh Bạch Tinh Tinh.

 

Vận động xong, Bạch Tinh Tinh đổ mồ hôi, thở hổn hển. Cô dựa vào cành cây cởi áo khoác ra, bên trong chỉ mặc một chiếc váy liền, cơ thể lập tức thấy nhẹ nhõm mát mẻ. Mùi hương mời gọi hòa lẫn trong mồ hôi theo gió khuếch tán ra.

 

Moore vừa trèo đến bên cạnh Bạch Tinh Tinh, đã bị mùi hương thơm ngát của giống cái bao vây, thần sắc thoáng chốc hoảng hốt.

 

“Nàng thơm quá…” Moore buột miệng thốt lên trong cơn thất thần, vẻ mặt mơ màng.

 

Bạch Tinh Tinh khựng người, cười "ha hả" hai tiếng, tiện tay hái một trái cây c.ắ.n một miếng.

 

Tiếng "rắc" giòn tan đ.á.n.h thức tâm trí Moore. Gã cuối cùng cũng nhận ra không khí kỳ quái trong nhà dạo gần đây là vì chuyện gì.

 

Liếc nhìn đám người Hoa Nhài ở phía xa, Moore hạ thấp giọng hỏi: “Nàng đ*ng d*c?”

 

Vừa nói, tầm mắt gã liền nhìn thẳng vào g*** h** ch*n Bạch Tinh Tinh. Ánh mắt trắng trợn mà thẳng thắn, làm Bạch Tinh Tinh lập tức đỏ mặt, vội vàng kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n váy lại.

 

“Chàng nhìn đi đâu đó!” Bạch Tinh Tinh vừa xấu hổ vừa bực bội, quát.

 

Moore vội dời tầm mắt, bụng đầy nghi hoặc.

 

Kỳ lạ, không phải nói giống cái động d.ụ.c sẽ chảy m.á.u sao? Nếu Tinh Tinh đã bắt đầu động d.ụ.c từ mấy ngày trước, sao lại không thấy chảy máu? Lẽ nào gã hiểu lầm?

Bình Luận (0)
Comment