Thấy bạn đời và đàn con phản ứng dữ dội, Bạch Tinh Tinh có chút đỏ mặt.
Cô vốn rất thích ăn lòng già, chỉ là trước kia vì giữ hình tượng tốt đẹp nên mới nhịn không nói. Giờ thì thôi, đều là vợ chồng già cả rồi, lúc này mới bị cơn thèm đ.á.n.h bại.
“Khụ, thật ra rửa sạch sẽ ăn ngon lắm.” Bạch Tinh Tinh ngượng ngùng nói.
“Nàng chắc chứ?” Curtis hoài nghi nhìn Bạch Tinh Tinh, rồi lại nhìn Moore, không chắc có phải hai người họ cãi nhau, nên Tiểu Bạch mượn cớ này làm khó Moore không.
Nhưng Moore biết rõ người yêu sẽ không làm khó mình. Cô đã nói vậy thì chắc chắn là muốn ăn. Dù không tán đồng, cặp mày kiếm rậm của gã vẫn nhíu chặt, nói: “Để lát nữa ta rửa một ít ra, nàng nếm thử là được.”
Bạch Tinh Tinh lè lưỡi, cảm thấy hôm nay mình ăn uống đặc biệt tốt.
Moore ra tay rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã xẻ con heo đen béo mập ra thành tám mảnh, các loại nội tạng cũng được rửa sạch sẽ, bao gồm cả đống lòng già kia.
Chỉ là hôm nay, mùi làm lòng đặc biệt nồng nặc, ngay cả đàn báo con vốn thích bới rác tìm đồ ăn thừa cũng không dám đến gần. Chúng cảm thấy mẹ càng ngày càng keo kiệt, một chút nội tạng cũng không chừa lại, chẳng lẽ muốn chúng nó đi bới lông thú ăn sao?
Ôi, thú vui tuổi thơ đã mất đi một mảng lớn rồi!
Bên kia, Parker làm các món chính: hầm sườn, hầm móng giò gì đó, và cả món Bạch Tinh Tinh mong chờ nhất hôm nay: lòng già xào cay ==.
Nguyên liệu tốt như vậy, các giống đực đều không nỡ ăn. Parker tranh thủ lúc hầm thịt, bắt đầu ướp số thịt còn lại, hy vọng có thể dự trữ thịt qua mùa này.
Bạch Tinh Tinh thấy bên cạnh có rất nhiều ruột, đột nhiên linh quang chợt lóe, vỗ tay nói: “Parker, chàng cắt thịt nhỏ một chút, em muốn nhồi thịt vào ruột.”
Cũng chính là món lạp xưởng, đây chính là món ăn yêu thích thời thơ ấu của cô, không gì sánh bằng.
Tay thái thịt của Parker khựng lại, mặt hắn méo xệch, hoài nghi nhìn bụng Bạch Tinh Tinh: “Nàng không phải m.a.n.g t.h.a.i đấy chứ?”
Nếu không sao khẩu vị lại trở nên cổ quái như vậy? Đống ruột thối hoắc kia xào riêng một đĩa thì thôi, không ăn được thì vứt đi. Dùng để nhồi thịt chẳng phải là quá phí phạm đồ ăn sao.
Bạch Tinh Tinh có chút bất đắc dĩ, dở khóc dở cười nhìn Parker: “Ăn ngon thật mà!”
Khứu giác của Parker rất nhạy, mùi đó không thể qua được mũi hắn, dĩ nhiên hắn không tin. Món khác hắn còn có thể chiều theo Tinh Tinh, nhưng nguyên liệu tốt thế này… Hắn sợ lãng phí xong Tinh Tinh sẽ khóc.
Moore đột nhiên lên tiếng: “Cứ làm theo ý Tinh Tinh đi, bầy heo đen đó chắc không khó tìm đâu.”
“Thôi được rồi, nhồi thì nhồi.” Parker cuối cùng cũng chịu thua. Có Moore ở đây, chắc là nguyên liệu khan hiếm này sau này sẽ không thiếu.
Bạch Tinh Tinh vui mừng hớn hở, cảm kích nhìn Moore một cái, sau đó liền háo hức chờ ăn.
Ruột để nhồi lạp xưởng phải cạo bớt mỡ, cho đến khi chỉ còn lại một lớp da mỏng. Bạch Tinh Tinh liền nhờ Moore đi rửa lại mấy đoạn lòng già, rửa cho đến khi ruột mỏng như cánh ve.
Chờ ruột được rửa xong, Parker cũng đã ướp xong thịt nạc.
Parker tiếp tục xào nấu các món của mình. Moore, Curtis và Bạch Tinh Tinh thì ở bên cạnh nhồi thịt vào ruột. Tim của cả ba người bọn họ cũng... tái tê.
Bạch Tinh Tinh cũng vậy, bởi vì món này và món lạp xưởng trong tưởng tượng của cô khác nhau một trời một vực.
Các bạn đã bao giờ thấy lạp xưởng to hơn nắm tay chưa? Không sai, cây lạp xưởng họ đang nhồi bây giờ còn to hơn cả nắm tay của Bạch Tinh Tinh.
Bạch Tinh Tinh ỉu xìu, cô hình như đã nhầm. Ruột để nhồi lạp xưởng phải là ruột non mới đúng.
Nhưng Moore đã vất vả rửa sạch rồi, vứt đi thì tiếc, nên đành "đâm lao phải theo lao", hương vị chắc cũng giống nhau thôi.