Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con

Chương 1184

“Được rồi, ăn cơm thôi.” Bạch Tinh Tinh lúc này mới hài lòng, cô vỗ vỗ tay, “Em đi bế An An.”

 

Nói xong, cô liền chạy ra khỏi bếp. Cơn hưng phấn dường như cũng làm dịu đi cảm giác vừa trướng vừa trì nặng ở bụng dưới.

 

An An vốn đang ở phòng ngủ, có lẽ là nghe thấy mùi thơm nên đã tự mình bò ra sảnh chính. Bạch Tinh Tinh vừa vào sảnh liền thấy con gái đang nằm sấp giữa nhà.

 

“An An, con tự bò ra đây à?” Bạch Tinh Tinh kinh ngạc, từ phòng ngủ ra đến đây là một khoảng cách không hề ngắn.

 

Bế An An lên, vừa nhìn thấy lòng bàn tay con bé, Bạch Tinh Tinh liền xác định An An đã tự mình bò tới. Lòng bàn tay non nớt của con bé bị các v*t c*ng trên mặt đất cấn cho mấy vết đỏ hằn sâu.

 

Xót xa thổi thổi tay con, Bạch Tinh Tinh bế con vào bếp.

 

Trên bàn ăn, dĩa lòng già xào mà cô mong chờ nhất quả nhiên bị cố tình đặt ở vị trí khuất nhất.

 

Bạch Tinh Tinh thầm thấy buồn cười, dưới ánh mắt dò xét của ba bạn đời, cô đi đến vị trí gần dĩa lòng già nhất rồi ngồi xuống.

 

“Haizz!”

 

Không biết là ai vừa thở dài, Bạch Tinh Tinh vừa ngại vừa buồn cười, cầm đũa vươn tới món ăn bóng bẩy.

 

“Tinh Tinh!” Parker thấy Bạch Tinh Tinh thành thạo gắp lên một miếng, liền căng thẳng gọi giật lại.

 

Món lạp xưởng kia còn đỡ, đã cạo rửa chỉ còn một lớp da mỏng, không còn mùi vị gì. Nhưng món ruột này vẫn còn mùi lạ rõ rệt, tuy rằng cũng khá thơm, nhưng cứ nghĩ đến thứ này là cái gì, Parker liền thấy khó mà nuốt nổi.

 

Bạch Tinh Tinh nhìn Parker cười tủm tỉm, rồi đưa đũa vào miệng.

 

Parker và Moore đồng thời nín thở, ngay cả Curtis cũng ngồi thẳng dậy, mày hồng hơi nhíu lại. Chỉ có đàn báo con là khá tò mò. Chúng nó có thể vì một câu của mẹ mà chạy tới ngửi đống lòng chưa xử lý, bâyD. giờ được làm thành món ăn thơm phức, chúng nó đều muốn nếm thử.

 

“Ừm, ngon quá.” Bạch Tinh Tinh vừa ăn vừa gật đầu, nhìn ba gương mặt đang kinh ngạc, cô mím miệng cười.

 

Ban đầu cô cũng ăn không quen. Ngay cả bây giờ cô cũng rất kén chọn món lòng già, làm không ngon là cô không ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng Moore đã xử lý ruột rất kỹ, không còn mỡ thừa, ăn rất ngon. Hương vị cũng không mặn không nhạt, vừa đúng điểm ngứa, kết hợp với tay nghề của Parker, đây tuyệt đối là món lòng già thượng hạng nhất cô từng ăn.

 

Nhìn bạn đời thật sự nuốt món đó xuống, ba giống đực đồng thời nuốt nước bọt, không khỏi hoài nghi nhìn về phía dĩa thức ăn.

 

Ăn được thật sao?

 

Họ vốn cho rằng món chân động vật hầm nhừ đã là mỹ vị kỳ lạ rồi, chẳng lẽ ruột cũng có thể ăn ngon?

 

“Ngao ô ~ Ngao ô ~”

 

Ba con báo nhỏ vây quanh mẹ, đứa nào đứa nấy bám lên đùi cô, ngẩng đầu kêu với cô.

 

Bạch Tinh Tinh cưng chiều xoa đầu chúng, gắp một đoạn lòng già đưa qua: “Nếm thử xem.”

 

Đàn báo con l.i.ế.m mép, nhưng nhất thời không có con nào dám ngóc đầu lên.

 

Bạch Tinh Tinh đang định tự mình ăn thì lão tam, đứa tò mò nhất, đột nhiên c.ắ.n phập lấy đôi đũa.

 

Bạch Tinh Tinh kéo đôi đũa ra khỏi miệng lão tam, nhìn dấu răng rõ rệt trên đó, bệnh ám ảnh cưỡng chế tái phát: Sơ suất quá, lần đút này không hoàn hảo rồi.

 

“Ngao ô ngao ô ~”

 

Mặt con báo lão tam có hơi vặn vẹo, đôi mắt màu vàng sậm đảo tròn, trông sinh động hết mức.

 

Nhai bốn năm cái, lão tam tụt khỏi đùi mẹ, cuối cùng vẫn nhổ thức ăn trong miệng ra, lưỡi đảo liên tục trong miệng.

 

Ba giống đực trưởng thành vừa mới có chút d.a.o động, vội vàng giữ chặt lại tam quan đang bên bờ vực sụp đổ của mình, đều thở phào một hơi, sau đó bắt đầu lo lắng cho khẩu vị của bạn đời.

 

Rốt cuộc không cùng chủng tộc, khác biệt ẩm thực lớn quá, chịu không nổi mà.

Bình Luận (0)
Comment