“Ừm.” Moore sớm đã vứt chuyện đó ra sau đầu, mắt chỉ đầy lo lắng nhìn môi của Bạch Tinh Tinh.
Bạch Tinh t*nh h**n toàn từ bỏ, chán nản nói: “Thôi, tùy chàng vậy.”
Không khí hôm nay coi như bị phá hỏng hoàn toàn, để hai ngày nữa lại thương lượng với Moore sau vậy.
Moore cũng thở phào nhẹ nhõm, trời mới biết gã đã phải dùng bao nhiêu sức kiềm chế để từ chối sự thân mật như vậy.
Hai người nắm tay nhau đi xuống lầu, vừa hay đụng phải Parker đang làm ra vẻ thần kinh, quỳ rạp trên đất ngửi ngửi cái gì đó.
“Chàng làm gì đấy?” Bạch Tinh Tinh khó hiểu hỏi, có chút chột dạ.
Parker đứng dậy, ánh mắt đ.á.n.h giá quét qua quét lại trên người họ, làm Bạch Tinh Tinh càng thêm chột dạ.
Hắn chắc chắn đoán được rồi. May mà chưa làm gì, nếu không thì xấu hổ c.h.ế.t.
“Nhìn cái gì mà nhìn!” Bạch Tinh Tinh "vừa ăn cướp vừa la làng", giả vờ tức giận.
Parker lại hít hít mũi, xác định hai người họ chưa làm gì, lập tức yên tâm, cười hắc hắc: “Chuyện của ta lúc nào làm cũng được. Moore, ngươi chuẩn bị làm giấy à? Chúng ta cùng làm.”
“Được.” Moore gật đầu, vỗ vỗ vai Bạch Tinh Tinh, rồi cùng Parker đi mất.
Bạch Tinh Tinh như trút được gánh nặng, thả lỏng hẳn.
Rảnh rỗi không có gì làm, Bạch Tinh Tinh liền về phòng ngủ vẽ tranh. Lặp đi lặp lại một thứ vô số lần rất dễ gây nhàm chán, nhưng cô không có chuyện gì khác để g.i.ế.c thời gian, nên vẽ cũng rất hăng say.
Bạch Tinh Tinh không từ bỏ kế hoạch sinh con với Moore. Một bên cô tĩnh tâm vẽ tranh, một bên cân nhắc làm sao để "lén lút" ở bên Moore mà không ai hay biết.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vì cơ thể cô đã hồi phục, Vinson, Parker, thậm chí cả Curtis đều thường xuyên nảy sinh ý nghĩ với cô, nhưng vì không muốn sinh thêm ấu tể, tất cả đều cố gắng nhẫn nhịn. Nếu cô mà công khai "quan hệ" với Moore trước mặt họ, khó tránh khỏi sẽ làm họ mất cân bằng. Vẫn là nên lén lút thì tốt hơn.
Moore, là một trong số ít thú nhân biết bay, cũng phải tham gia đội tuần tra, mỗi bốn ngày còn phải phụ trách kiếm thức ăn một lần, công việc không hề nhẹ nhàng.
Cứ đến ngày nắng, Bạch Tinh Tinh đều sẽ cùng Moore đưa An An đi tụ tập với Hoa Nhài, nhưng đó cũng không phải cơ hội để làm chuyện gì "mờ ám".
Vì vậy, mãi đến nửa tháng sau, khi "kỳ nghỉ lễ" tiếp theo sắp đến, Bạch Tinh Tinh mới lại nắm được cơ hội.
Chuyện là thế này: Hôm trước là đêm trăng tròn, cũng không biết An An có khó chịu hay không, cứ lăn qua lộn lại cả đêm không ngủ (Bạch Tinh Tinh nghiêm trọng nghi ngờ An An chỉ cố tình không ngủ để tránh phải chơi với Anna. Nửa đêm cô tỉnh dậy thấy An An đang dụi mắt, mệt rũ rượi mà vẫn cố không nhắm mắt). Hậu quả là ban ngày con bé ngủ như c.h.ế.t, lúc này Moore mới được điều chỉnh lịch, rảnh rỗi trước một ngày.
Bạch Tinh Tinh nắm chắc cơ hội này, nằng nặc đòi gã đưa mình ra ngoài.
“Pi ——” (Đi đâu?) Moore quay đầu muốn nhìn bạn đời trên lưng.
Bạch Tinh Tinh gạt đầu gã lại, chỉ về phía Rừng Đá Khổng Lồ: “Bên kia!”
Rừng Đá Khổng Lồ coi như là nơi đính ước của hai người. Moore vừa nhìn về hướng đó, tim đã nhảy dựng lên, lập tức vui vẻ hẳn, vỗ cánh bay về phía ấy.
Dừng lại trên đỉnh tảng đá khổng lồ lần trước, Moore biến thành hình người, bắt đầu mặc váy da thú.
Bạch Tinh Tinh thì quay đầu lại, ngắm nghía tảng đá mình từng nằm. Ừm, rất tốt, vẫn rất sạch sẽ.
Cô đi đến mép đá, cởi chiếc áo khoác da thú rộng thùng thình, cẩn thận trải lên mặt đá, rồi leo lên ngồi.
Moore mặc xong váy da thú, nhìn về phía Bạch Tinh Tinh. Khung cảnh tương tự, khiến gã không thể không nhớ lại ký ức tốt đẹp lần trước. Cổ họng gã lập tức thắt lại, cảm thấy còn gian nan hơn cả lần trước.