Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con

Chương 1192

Cơ thể lại được đặt xuống mặt phẳng, nội tâm Bạch Tinh t*nh h**n toàn hoang mang.

 

Chuyện gì vừa xảy ra vậy?

 

Lúc này Moore và Vinson đi vào, nhìn thấy Bạch Tinh Tinh vẫn nằm ở chỗ sát cửa sổ như thường lệ, Vinson thản nhiên đi tới, còn Moore thì khựng lại một giây.

 

Parker bắt được khoảnh khắc ngắn ngủi đó, trong lòng hừ lạnh, quyết tâm không nhường ai nữa.

 

Nếu là bình thường, Parker cũng không đến mức hẹp hòi như vậy. Nhưng hôm nay Tinh Tinh mới đi chơi riêng với Moore cả ngày, bây giờ lại dọn sang ngủ chung với Moore, bất kỳ giống đực nào cũng sẽ suy diễn lung tung, huống chi là một người luôn tự cho mình là nhất như Parker?

 

Moore hoàn toàn không hiểu nổi logic của Parker, gã không chắc chắn mà nhìn Bạch Tinh Tinh, do dự một lát rồi nói: "Tinh Tinh nói đêm nay ngủ với ta."

 

Tinh Tinh không muốn họ ngửi thấy mùi mà buồn, nên mới không dám ngủ cùng họ. Moore nghi ngờ là Parker đã bế Bạch Tinh Tinh đi, nên mới mở miệng.

 

Parker biết ngay Moore sẽ nói vậy, thản nhiên đáp: "Vậy chắc chắn là Tinh Tinh đổi ý rồi, lúc ta vào nàng ấy đã ngủ ở đây mà."

 

Moore sững sờ, "Phải không?"

 

Bạch Tinh Tinh đang nằm trên giường khẽ cứng người lại.

 

Trời đất ơi, Parker nói dối! Nói y như thật, ngay cả cô cũng suýt tin.

 

"Hừ, chẳng lẽ ta lại lừa ngươi chắc, không tin mai ngươi hỏi Tinh Tinh là được." Thái độ Parker thong dong, hào phóng, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết nói dối.

 

Đừng tin! Đừng tin!

 

Bạch Tinh Tinh gào thét trong lòng, Moore mở to mắt ra đi, không phải em đã nói đêm nay ngủ với chàng sao? Ngàn vạn lần đừng để Parker đạt được mục đích!

 

Moore tin thật. Dù sao lúc gã rời đi Bạch Tinh Tinh vẫn chưa ngủ, đổi ý là chuyện rất bình thường.

 

"Vậy các ngươi ngủ đi." Moore gật đầu, đi về ổ của mình ngồi xổm xuống.

 

Không biết có phải ảo giác không, gã cảm thấy trong ổ vẫn còn vương hơi ấm, tựa như hơi ấm của Tinh Tinh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chắc chắn là gã si tâm vọng tưởng rồi.

 

Parker nhướng mày, mặt đầy đắc ý, nhưng trong lòng lại khổ không nói nên lời. Vinson không nghĩ nhiều, họ nói sao thì anh nghe vậy. Cho dù Tinh Tinh rất thích Moore, anh cũng không sao cả, anh chỉ cần có thể lặng lẽ đối tốt với Tinh Tinh là đã mãn nguyện rồi.

 

Cảm nhận được hơi ấm ở hai bên, Bạch Tinh Tinh nhắm mắt giả ngủ mà khổ hết sức.

 

Ngàn vạn lần đừng đoán ra nhé, bây giờ cô tỉnh lại còn kịp không?

 

"Ưm ~" Bạch Tinh Tinh vẫn quyết định giả vờ bị đ.á.n.h thức, cô r*n r* một tiếng rồi đưa tay dụi mắt.

 

Tim Parker thắt lại, lập tức ôm Bạch Tinh Tinh vào lòng, dịu dàng dỗ: "Ngủ đi."

 

Bạch Tinh Tinh:...

 

Hắn vừa ôm, đã phá hỏng kế hoạch thoát thân của Bạch Tinh Tinh, bởi vì hắn đã ngửi thấy mùi vị khác thường.

 

"Hai người..." Parker sững sờ.

 

Đã bị phát hiện, Bạch Tinh Tinh quyết định "mặc kệ đời", cũng không thèm ngồi dậy, chỉ mở mắt ra thấp thỏm nhìn Parker.

 

Ban đầu Parker càng thêm đau lòng, nhưng sau đó đầu óc hắn chợt lóe, đột nhiên phản ứng lại: Tinh Tinh tránh mình và Vinson chính là vì không muốn họ phát hiện.

 

Đúng rồi, Tinh Tinh nói muốn sinh cho Moore một lứa ấu tể, tự nhiên là phải giao phối với gã.

 

Nhưng hắn thì lại không thể. Tinh Tinh hay suy nghĩ lung tung như vậy, chắc chắn sẽ lo lắng cho mình, vì không muốn mình buồn mà tạm thời tránh đi, hết sức bình thường.

 

Nghĩ đến đây, Parker vui mừng hớn hở, ôm chặt Bạch Tinh Tinh vào lòng. Còn Curtis và Vinson, thì bị hắn chọn lọc bỏ qua.

 

"Ta thích nàng lắm!" Parker vùi mặt vào hõm vai Bạch Tinh Tinh, giọng nói lộ rõ vẻ kích động.

 

Thì ra là mình lo bò trắng răng, dọa c.h.ế.t báo rồi.

 

Bạch Tinh Tinh cũng sững sờ, bị niềm vui của Parker lây nhiễm, khóe miệng cũng cong lên thành một nụ cười ngọt ngào.

Bình Luận (0)
Comment