Có thể thấy, đầu là bộ phận dễ bị tổn thương nhất, một khi bị va đập mạnh sẽ dẫn đến tử vong.
“Bác sĩ... Bác sĩ...” Cũng giống như những vụ tai nạn khác, mọi người đồng loạt gọi bác sĩ, đó là phản xạ tự nhiên.
Các bác sĩ trong lòng đau xót, lúc này chạy đến chỉ là để nhặt xác.
Ngoài xe cứu hỏa và xe cảnh sát đã đến hiện trường, do vụ việc xảy ra trong nội thành nên xe cứu thương đến nhanh hơn so với vùng ngoại ô. Hiện đã có 2 xe cứu thương từ các bệnh viện gần đó đến hiện trường. Những xe cứu thương khác đang trên đường đến.
Tào Đống đi tới và nhìn thấy tên bệnh viện của mình trên một trong hai xe cứu thương.
“Bác sĩ...”
Các bác sĩ và y tá trên xe cấp cứu của bệnh viện Bình Hoài chạy đến xem xét nạn nhân nhảy lầu theo tiếng gọi.
Những người qua đường cũng đi theo để xem tình hình. Trên đường đi, Tạ Uyển Oánh lại liên lạc với sư muội bằng điện thoại di động. Lý do khiến cô không dám giữ liên lạc liên tục là cô sợ điện thoại di động của sư muội sẽ hết pin, nếu mất liên lạc thì sẽ càng tệ hơn.
“Sư tỷ, bây giờ chúng em đang trên sân thượng, tìm thấy một người nằm bất động trên cầu thang.” Phạm Vân Vân lập tức báo cáo tình hình hiện tại sau khi nhận được điện thoại của sư tỷ.
Tại hiện trường tai nạn như thế này, các bác sĩ và sinh viên y khoa không chỉ phải tự cứu mà còn khó có thể khoanh tay đứng nhìn khi thấy người bị thương. Vấn đề là hiện trường vụ tai nạn này có thể có người bị thương khắp nơi.
Tạ Uyển Oánh bình tĩnh nói với sư muội: “Nếu các em có thể khiêng anh ta đến nơi an toàn thì làm đi, sau đó mới cấp cứu.”
Người bị thương này nhiều khả năng bị ngộ độc carbon monoxide như đã nói ở trên. Với ngộ độc CO, điều quan trọng nhất là đưa nạn nhân ra khỏi không khí bị ô nhiễm.
Một số bộ phim truyền hình phi thực tế, cho nhân viên cấp cứu trực tiếp cấp cứu nạn nhân ngay trong khói đặc.
Cấp cứu cần có thời gian, nếu không thể cứu sống bệnh nhân trong thời gian ngắn, một quy trình hồi sức tim phổi (CPR) tiêu chuẩn mất ít nhất nửa tiếng. Cố gắng cấp cứu trong môi trường độc hại, thực hiện các thao tác cấp cứu tốn nhiều oxy như CPR thì chắc chắn cả người cứu và người được cứu đều sẽ chết.
“Mấy đứa khiêng nổi không? Không nổi thì thôi. Không ai trách các em cả.” Tạ Uyển Oánh giúp sư muội giải tỏa áp lực tâm lý.
Phạm Vân Vân xúc động đến rơi nước mắt khi nghe những lời của Tạ sư tỷ. Cô ấy có thể cảm nhận được rằng mặc dù sư tỷ không có mặt nhưng trái tim chị ấy luôn ở bên cạnh họ, mỗi lời nói của chị đều nhằm giúp đỡ họ.
Tạ Uyển Oánh, người đang nói chuyện điện thoại với sư muội, quay đầu lại và bắt gặp ánh mắt phức tạp của Tào sư huynh.
Mỗi khi có chuyện xảy ra mà Tào sư huynh không có mặt, bây giờ cô có thể hiểu được cảm giác lo lắng khi không có mặt tại hiện trường của Tào sư huynh và các giáo sư.
Bước nhanh đến gần đám cháy, đứng giữa đám đông, ngẩng đầu lên. Tòa nhà đang cháy trước mặt, ngọn lửa chủ yếu bùng phát từ tầng 1 và tầng 2. Ngọn lửa ở hai tầng này tuy dữ dội nhưng điều khiến những người trong nghề sợ hãi là cột khói đen. Khói mù mịt bao trùm tất cả, khói bốc ra từ tất cả các cửa sổ.
Cảnh tượng này cho thấy hành lang có lẽ đã đầy khói. Bất kỳ ai trong tòa nhà đều khó tránh khỏi số phận bị khói bao vây.
Tạ Uyển Oánh có thể nghe rõ tiếng th* d*c của các sư muội qua điện thoại.
Đây là lúc lửa chưa lan đến, nếu bị ngộ độc khói thì thật sự quá oan uổng.