Về chuyện này, Vu Học Hiền và những người khác ban đầu cũng nghĩ rằng, tiểu sư muội Tạ Uyển Oánh sợ các giáo sư Quốc Hiệp khó xử nên mới nói bóng gió để các tiền bối Quốc Hiệp ở lại Quốc Hiệp duy trì bệnh viện.
Chỉ là sự việc tiếp theo càng lúc càng kỳ lạ, khiến mọi người ở Quốc Hiệp đều nhớ đến tính cách thẳng thắn, không bao giờ nói bóng gió của bạn học Tạ.
Lúc này, hai vợ chồng đang ngồi trong văn phòng khoa Gây mê của Quốc Hiệp.
Ở cửa, bác sĩ Trương Đình Hải khoa Gây mê và bác sĩ Chu Tuấn Bằng khoa Tim Mạch L*иg Ngực đang nói chuyện.
"Tôi qua đó làm gì?" Trương Đình Hải xua tay từ chối: “Họ có bác sĩ gây mê của riêng mình."
"Phó bác sĩ nói, bác sĩ gây mê đó sáng nay mới xuống máy bay, vừa đặt nội khí quản cho bệnh nhân vừa ngáp ngắn ngáp dài." Chu Tuấn Bằng thay Phó Hân Hằng đến mời anh ta qua, sốt ruột nói.
Nghe vậy, bác sĩ Quách và Đinh Văn Trạch tính toán tốt hơn, đến hiện trường trước một ngày, cho dù không xem bệnh nhân và địa điểm mổ cũng coi như nghỉ ngơi trước để dự trữ thể lực ứng phó với ca phẫu thuật ngày hôm sau. Bác sĩ gây mê được mời đến lại càng kỳ lạ hơn, đến ngay sáng hôm mổ, thể lực như thế nào có thể tưởng tượng được.
"Họ coi đó là ca mổ nhỏ, có gì phải lo lắng." Trương Đình Hải khịt mũi. Bản thân anh ta không ngốc, chen vào chỗ đông vui làm gì. Phẫu thuật của người ta thì tự người ta làm.
Ca mổ nhỏ? Thế nhưng có một số trường hợp khiến người ta khó phân biệt tình hình là lớn hay nhỏ.
Nếu chỉ nhìn thái độ của đội ngũ bác sĩ Quách, sẽ cảm thấy như là ca mổ nhỏ.
Nhưng nếu nhìn công ty B, đội ngũ kỹ sư mà công ty B cử đến để hỗ trợ phẫu thuật đoàn rất tích cực và nghiêm túc, luôn điều chỉnh và thử nghiệm máy móc, luôn bận rộn trong và ngoài phòng mổ. Phó giám đốc Hans, tổng chỉ huy kỹ thuật của công ty B, cũng có mặt từ sớm, túc trực tại hiện trường.
Bác sĩ Quách vẫn cười đắc ý, nói với Phó Hân Hằng và những người khác: “Phó chủ nhiệm, anh xem, có công ty robot hàng đầu thế giới hỗ trợ kỹ thuật, chẳng lẽ chúng ta cần phải lo lắng gì sao?"
Lời này rõ ràng là chế giễu người Quốc Hiệp thiếu hiểu biết, làm chuyện bé xé ra to.
Phó Hân Hằng mặt không biểu cảm.
Những người khác ở Quốc Hiệp nhìn thấy khuôn mặt robot của anh ta càng trở nên cứng đờ, đủ để tưởng tượng rằng ngay cả robot cũng sẽ hối hận khi trình diễn trên người phó robot này.
Thường Gia Vĩ đang lẩm bẩm, lần trước định đi xem ca mổ của bạn học Tạ trùng hợp lại bận, hôm nay muốn đi xem bù, bất đắc dĩ thấy lão bạn học có thể gặp nguy hiểm nên phải ở lại hỗ trợ.
Nhiều phương tiện truyền thông được mời đến Quốc Hiệp phát sóng trực tiếp đang ngồi đầy ở đây, cùng với các khách mời của công ty B và những người khác từ các bệnh viện khác. Người của Quốc Hiệp tự động tìm ghế ngồi ở một góc.
Trước khi ca mổ bắt đầu, người Quốc Hiệp có thể dự cảm được không phải là niềm vui hay vinh quang, mà là chuẩn bị sẵn khăn lau mặt.
"Sao cậu cũng ở đây?" Thường Gia Vĩ bước vào thấy Tống, tài tử Bắc Đô, liền hỏi.
Anh ta nhớ rõ người ta đã nói, con mèo Tống này đã vượt ngàn dặm đến Quốc Trắc cổ vũ.
Tống Học Lâm một tay bận rộn vẫn ung dung chống cằm, rõ ràng là tư thế của một con mèo chỉ xem kịch, liếc mắt nhìn người hỏi với vẻ "câu hỏi thừa" nghĩ, Bác sĩ Tạ nói muốn diễn ở đâu, mèo Tống hắn sao có thể chạy đến chỗ khác được.
Thường Gia Vĩ lại nhìn sang Tào Dũng đang ngồi đó, nhíu mày nghĩ, Theo anh, dù có chuyện gì xảy ra cũng nên đến ủng hộ cô ấy, Tào Dũng ở lại đây là để thể hiện lòng trung thành với viện trưởng Ngô sao?
Cách yêu thương của mỗi người khác nhau. Tào Dũng luôn cho rằng, thay cô ấy làm những việc cô ấy không cần phải lo lắng là quan trọng nhất, còn về năng lực cá nhân của cô ấy, anh luôn tin tưởng.