Thẩm Ngọc Trí có một bảo tàng tư nhân của riêng mình.
Anh lại bắt đầu sưu tầm tất cả thứ “lấp lánh” đẹp đẽ trên thế giới này.
Cũng vì thế mà khoảng thời gian gần đây Thẩm Ngọc Trí rất bận rộn.
Đào Sơ cảm thấy hình như anh đã dốc hết sự nhiệt tình của mình để đi sưu tầm mấy thứ “lấp la lấp lánh” trên trần đời này.
Thẩm Ngọc Trí của bây giờ so với trước kia cuối cùng cũng đã gần gũi với cuộc sống trần tục hơn rồi.
Anh có sở thích riêng của bản thân.
Dường như kể từ khoảnh khắc ấy cuộc sống cũng theo đó trở nên êm đềm hơn.
Song vì do anh bận quá nên thời gian mà cô và anh gặp nhau cũng rút ngắn hơn nhiều.
Vào một đêm hè nọ, người con gái trằn trọc mãi vẫn chẳng ngủ được.
Cô với tay lấy chiếc điện thoại cạnh cái gối, bật màn hình lên rồi nhìn đăm đăm bức ảnh mà Thẩm Ngọc Trí gửi cho cô ở wechat một lúc lâu.
Ảnh này chụp ở ngoài biển, nước biển ở đó trong veo, trời thì xanh ngắt.
Nắng chiếu xuống tô điểm cho tấm ảnh một gam màu vàng ấm.
Ấy là khung cảnh của một đất nước xa lạ.
Lúc mà Thẩm Ngọc Trí tiện tay chụp một tấm ảnh gửi cho cô thì xui rủi sao ở góc dưới phía bên trái tấm ảnh có dính một cô gái mặc bikini đang đeo kính râm, khi mà Đào Sơ thấy cái ảnh này thì lúc đó cô đang ăn cơm trong căng tin trường, vừa thấy là cô giận đến độ cắn cái bụp vào miếng thịt heo kho tàu, sau đó gửi ngược lại cái ảnh đó cho anh, còn khoanh tròn cái cô mặc bikini ấy lại.
Maruko bé nhỏ: [Hình ảnh]
Một lát sau anh lại gửi tiếp một tấm ảnh nữa.
SYZ: [Hình ảnh]
Quả nhiên anh đã cắt bỏ cô gái tóc vàng ở góc trái ấy đi.
Khi đó Đào Sơ chỉ bĩu môi, cũng chẳng thèm quan tâm đ ến anh.
Bây giờ nằm trên giường nhìn lại lịch sử trò chuyện vào ban ngày mà Đào Sơ không kìm được bật cười.
Cười xong cô lại thở dài.
Hồi sau cất điện thoại đi, xong sau đó Đào Sơ cũng ngủ từ lúc nào không hay.
Lúc cô dậy thì đã là sáng sớm ngày hôm sau rồi.
Hôm nay không có tiết học.
Người con gái nằm ườm trong chăn ngáp một cái, lát sau nghe thấy tiếng gõ cửa.
Là A Linh.
Lúc A Linh đẩy cửa bước vào trong thì thấy Đào Sơ đang uể oải rúc trong chăn.
Cô ấy cười nói: “Phu nhân, đã đến giờ dậy rồi ạ.”
Đào Sơ đảo mắt, bỗng dưng nhíu mày trở mình, “Chị A Linh ơi, em thấy hơi khó chịu…”
A Linh nghe vậy thì sốt sắng hỏi, “Phu nhân bị sao đấy? Thấy khó chịu ở chỗ nào vậy?”
Đào Sơ ấp úng một hồi, sau đó lắp lửng: “Có lẽ, có lẽ bị cảm ấy ạ…”
Bị cảm à?
A Linh lập tức phủ nhận khả năng này.
Bởi vì sau khi loại bỏ hết toàn bộ sí độc trong người Đào Sơ thì cơ thể của cô cũng không còn giống với người bình thường nữa.
Sí độc này rất kỳ lạ.
Nó sẽ gắn liền với linh hồn của cô trong suốt vòng luân hồi sinh tử.
Nếu không được hoá giải thì chắc chắn cô sẽ biến mất trong vòng luân hồi.
Nhưng nếu loại bỏ được sí độc thì cô sẽ sống thọ hơn người bình thường rất rất nhiều, cộng thêm sức mạnh của váy rồng mà Thẩm Ngọc Trí đã đeo trên cổ cô nữa nên đời này cô vĩnh viễn sẽ không già và cũng sẽ chẳng chết đi.
Nói một cách logic thì sí độc trong người Đào Sơ đã được loại bỏ hoàn toàn, vậy nên chắc chắn cơ thể của cô không thể yếu ớt như người bình thường được.
Nhưng khi thấy Đào Sơ vừa ho khan vừa nhíu mày, mặt mày rất khó chịu thì lòng A Linh loáng thoáng có dự cảm xấu.
Chẳng lẽ sí độc vẫn chưa được loại bỏ hoàn toàn?
Trong phút chốc A Linh hoảng loạn không thôi, cô ấy vội vã chạy ra ngoài liên lạc cho Thẩm Ngọc Trí.
Đào Sơ rúc mình trong căn, lúc thấy A Linh đi ra ngoài thì bấy giờ mới dám thở dài nhẹ nhõm.
Giờ nên làm sao để trông giống người bị bệnh nhất đây nhỉ?
Người con gái dứt khoát cuộn cả người vào trong chăn, trùm kín đến độ khiến mặt đỏ ửng cả lên.
Lúc Thẩm Ngọc Trí hớt hải chạy về thì thấy Đào Sơ đang trùm mền kín mít, mặt cô đỏ hơn bình thường rất nhiều, cả tóc cũng mướt mồ hôi.
Hình như cô đang ngủ.
Thẩm Ngọc Trí đi tới khẽ chạm tay vào ấn đường của cô, dùng thuật pháp của mình kiểm tra một lượt nhưng không phát hiện ra điều gì bất ổn hết.
Lúc này cô gái trên giường bắt đầu vô thức tung mền ra, đã thế cô còn lí nhí bảo, “Nóng quá, nóng chết mất…”
Có lẽ do quấn mền chặt quá nên dù cô có đạp mạnh thế nào thì cái mền vẫn chẳng xê dịch được bao nhiêu, cuối cùng còn làm mình tỉnh giấc.
Đào Sơ mơ mơ màng màng mở mắt ra, chuyện đầu tiên cô làm là đem cái mền đang đắp trên người mình ném đi.
Sau đó cô giang tay giang chân nằm thành hình chữ X, song còn chưa kịp thở hắt ra thì vừa ngước mắt lên đã thấy Thẩm Ngọc Trí đang đứng ở mép giường tự lúc nào chẳng hay.
…
Đào Sơ chết lặng.
Bầu không khí nhất thời trở nên hơi xấu hổ.
Vốn dĩ Thẩm Ngọc Trí rất lo lắng, nhưng bây giờ khi đứng ở mép giường thấy cô như vậy thì đuôi mắt anh lại hơi cong lên.
Trông cô không giống như đang bị bệnh cho lắm.
Đào Sơ nhanh chóng ho dữ dội, ho mạnh đến mức chảy nước mắt.
“Khó chịu quá, trời ơi khó chịu quá.” Người con gái nghiêm túc diễn như bị bệnh thật.
Mãi đến khi Thẩm Ngọc Trí cúi xuống véo má cô, thì cơn ho của cô bất chợt ngừng lại.
“Đừng giả vờ nữa.”
Giọng anh nghe rất bình thường.
“Không, em có giả vờ đâu…”
Đào Sơ vẫn ráng níu kéo, thử ho thêm hai tiếng nữa.
“Không thấy đau cổ họng hả?” Anh nhẹ nhàng chạm vào cổ của cô.
Anh chạm nhẹ vào như vậy khiến cô thấy hơi ngứa, nhưng cô không dám đưa tay ra gãi.
Đào Sơ ho hai tiếng, thấy màn giả vờ ốm của mình thất bại thì cô cố gắng ho thêm mấy lần nữa, song thấy anh vẫn bình tĩnh trông có vẻ đã nhìn thấu được kế hoạch của mình nên cô cam chịu cúi đầu xuống, không thèm nhìn anh nữa.
Thẩm Ngọc Trí lau mồ hôi trên trán cô: “Sao em lại giả vờ ốm vậy?”
Bây giờ trông Đào Sơ như học sinh tiểu học bị giáo viên bắt bài vậy, cô chỉ cúi đầu, mím môi không nói gì.
“Sơ Sơ ơi?”
Anh kiên nhẫn gọi cô.
Đào Sơ không chút do dự tránh khỏi tay anh, trở mình đưa lưng về phía anh.
Đằng sau không có bất kỳ tiếng động nào, Đào Sơ gần như chẳng nghe thấy tiếng anh hít thở.
Chẳng lẽ anh lại đi rồi?
Vừa nghĩ thế thì cô quay vút lại, thấy Thẩm Ngọc Trí vẫn im lặng đứng đó, đôi mắt màu trà ấy vẫn đang nhìn cô chăm chú không rời.
Hàng mi của cô run run, lại nhanh chóng quay lưng sang chỗ khác.
Một lúc lâu sau hình như cô nghe thấy anh thở dài.
Tiếp theo đó vang lên tiếng của quần áo ma sát nhau.
Khi người con gái vẫn đang do dự không biết nên quay lại hay không thì cô bất ngờ rơi vào một cái ôm ấm áp.
Mắt Đào Sơ mở to, quên cả thở.
Đôi môi hơi lạnh của anh kề sát vào bên tai cô, hơi thở gần trong gang tấc.
“Sơ Sơ ơi, sau này em đừng làm như vậy nữa.”
Thẩm Ngọc Trí ôm chặt lấy cô.
“Nếu em nhớ anh, thì chỉ cần nói với anh thôi.” Anh thủ thỉ.
“Em không có nhớ anh…” Đào Sơ vẫn còn mạnh miệng lắm.
Ngày thường lúc ở bên cạnh cô Thẩm Ngọc Trí thường bộc lộ chút tính nết trẻ con của mình, nhưng giờ phút này anh lại dịu dàng và trầm ổn vô cùng. Anh không phản bác lại cô, chỉ cười nói: “Em nói không nhớ thì là không nhớ vậy.”
“Nhưng mà anh nhớ em.” Anh nói.
Đào Sơ nghe anh nói vậy thì khoé môi không kìm được cong lên.
“Còn lâu anh mới nhớ em í, anh chỉ nhớ mấy thứ lấp la lấp lánh kia của anh thôi.” Cô lẩm bẩm.
Thẩm Ngọc Trí nghe vậy thì cong môi cười khẽ.
Anh bất ngờ đứng phắt dậy, ôm lấy vai cô bắt cô xoay người lại.
Lúc Đào Sơ đang căng thẳng chớp mắt liên tục thì anh cúi xuống hôn lên mí mắt mong mỏng của cô.
Dường như anh cũng hiểu tại sao cô lại căng thẳng như vậy.
Chỉ một cái chạm nhẹ giống như chuồn chuồn chạm nước ấy cũng khiến Đào Sơ muốn lùi lại, nhưng cằm của cô thình lình bị anh nắm chặt, làm cô muốn tránh cũng không tránh được.
Như thế muốn chiếm hết hơi thở của cô, nên anh bất ngờ hôn xuống môi cô một cách hung hãn.
“Sơ Sơ.”
Hồi sau cuối cùng anh cũng buông cô ra, trong cơn mơ màng hình như cô nghe thấy anh nói rằng, “Anh muốn tặng em tất thảy những thứ anh thích…”
Cái tất thảy mà anh nói là những vàng bạc châu báu ấy.
Anh muốn sưu tầm những thứ “lấp lánh” và đẹp nhất trên trần gian này.
Và anh tình nguyện chia sẻ hết những thứ đó cho cô.
Kho báu của ác long, sẽ chỉ được chia sẻ cho cô gái của anh.
“Anh muốn cưới em.”
Lúc anh nói câu này, trong giọng nói của anh còn lấp ló chút vui vẻ và ngại ngùng.
Gương mặt trắng lạnh đẹp đẽ đó giờ đang hây hây đỏ.
Lúc anh cười rạng rỡ thì đôi mắt màu trà đó còn loáng thoáng có ánh sáng đang lay động.
Trái tim trong lồ ng ngực đập dữ dội, như chẳng theo nhịp điệu nào cả.
Cảm giác rung động này quá đỗi quen thuộc.
Giống như lần đầu tiên khi cô nhìn thấy anh vào cái đêm thưa thớt sao ấy.
Ống tay áo trắng như tuyết của anh chồng lên nhau, nhìn như tuyết trên núi.
Khoảnh khắc anh ở bên kia bờ ngẩng đầu lên, giây phút ánh sáng của những ngôi sao rọi xuống mắt anh.
Có lẽ do màn đêm quá tối, không khí xung quanh cũng quá yên lặng.
Lúc nhìn anh với khoảng cách cực gần Đào Sơ cảm thấy đầu óc mình choáng váng như đang say rượu vậy.
Người con gái chẳng kịp nghĩ ngợi gì.
Dưới ngọn đèn hơi ngả vàng, cô trong mắt anh dần nhoè thành một bóng hình mờ ảo.
Những ngón tay đang nắm lấy ống tay áo của anh dần dần siết chặt lại.
Thậm chí còn nín thở.
Trong lúc đang mơ màng thì cô đã hôn xuống môi anh rồi.
Khuôn mặt của cả hai ửng đỏ, hơi thở quấn quýt nhau.
Mãi đến khi đai lưng của anh bị Đào Sơ kéo xuống.
Trung y mỏng manh tức thì bung ra, hé lộ vùng ngực trắng nõn.
Cô thậm chí còn loáng thoáng thấy được cơ bụng săn chắc của anh…
Lúc đó tay cô còn vô tình chạm vào bụng anh.
Mấy, mấy múi vậy nhỉ?
Đào Sơ cụp mắt, nhìn qua nhìn lại.
Trông Thẩm Ngọc Trí có vẻ hơi hốt hoảng, anh lùi ra sau, ngay cả vành tai cũng đỏ ửng.
Đào Sơ nắm lấy đai lưng của anh, làm cách nào cũng chẳng chịu buông ra.
“Sơ Sơ…”
Lúc này anh nói năng không được rành mạch cho lắm, “Em, đừng…”
Đào Sơ tò mò chạm vào vành tai đang đỏ bừng của anh.
Chỉ nhẹ nhàng nhéo một cái đã khiến Thẩm Ngọc Trí run run.
Tựa như một người đã kìm nén từ rất lâu, muốn tuân thủ theo nguyên tắc mà bản thân đã đặt ra, không muốn đi quá giới hạn nhưng vào lúc này đây cuối cùng lại lựa chọn vứt bỏ mọi lý trí.
Anh nắm lấy cổ tay cô.
Khuôn mặt trắng lạnh lúc này đã bị sắc đỏ nhuộm màu.
Ấy là sắc xuân hiếm thấy trên trần gian này.
Khói trong chiếc lư hương đặt trên bàn đang bay khắp mọi nơi.
Khoảnh khắc tấm màn dài buông xuống.
Từng cái áo, từng cái quần đều bị vứt xuống giường.
Sau đó đôi mắt Đào Sơ chan chứa lệ, gần như không nhìn rõ mặt anh.
“Sơ Sơ.”
Người con gái bất ngờ nghe thấy anh gọi tên mình.
Giọng anh hơi khàn, hơi trầm.
“May quá đi, tìm được em rồi…!”
Anh như đang tự nói với chính bản thân anh vậy.
Chẳng biết tại sao lúc đó đôi mắt Đào Sơ bỗng dưng nóng lên, nước mắt lại lần nữa che mờ tầm nhìn của cô.
Khiến cô không thể nhìn rõ biểu cảm của anh.
Có lẽ mãi mãi cô sẽ không biết rằng.
Anh đã giấu cô vào chỗ sâu nhất trong lòng mình rất nhiều năm rồi.
Cô cũng sẽ chẳng biết rằng.
Sau khi gặp lại cô thì anh mới có can đảm sống lại lần nữa.
Những hận thù, những oán hận đã từng như những dòng sông dâng trào bủa vây lấy anh đã lặng yên biến mất.
Anh chưa từng khao khát có một cuộc sống bình thường giống như bây giờ.
Một con ác long từng bị cầm tù dưới Trường Cực Uyên.
Nay anh được sống lại một lần nữa.
Anh không còn là con ác long đã giết hàng triệu người trong miệng của người đời nữa.
Mà những kẻ đã từng phản bội anh, bây giờ chúng cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Bởi vì từ nay trở đi, anh không còn là thần minh bảo vệ loài người nữa.
Anh chỉ là chính anh thôi.
HẾT TRUYỆN
Lời của Uyển: Tác giả bảo còn ngoại truyện của Tinh Trì và Hạ Dịch Lam nữa nhưng mình check raw thì không có ạ, nên thôi coi như truyện đã hết từ đây nha.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, hẹn gặp lại mọi người ở những truyện khác nè.