Đào thông tin của chính cô?
Trên màn hình điện thoại, nụ cười của Bạch Tử hơi nhếch lên.
Một cơ hội tuyệt vời đã được dâng đến, nếu Bạch Tử không nắm lấy, thì thật là uổng phí cơ hội mà Trầm Thanh Thanh đã tự giao cho.
Cô gõ vài chữ để trả lời: "Được rồi."
Trầm Thanh Thanh : "Làm nhanh lên."
"Mất hai tuần."
Trầm Thanh Thanh ban đầu cảm thấy hai tuần có vẻ hơi dài.
Nhưng nghĩ lại, hai tuần sau không phải là thời gian Trường đại học T bắt đầu học kỳ, cũng là lúc cuộc thi đại học sẽ diễn ra sao.
Thời gian này tính ra cũng khá hợp lý.
Trầm Thanh Thanh đồng ý ngay.
"Được rồi, vậy tôi sẽ chờ tin vui của cậu."
……
Nói ra thì, những gì Bạch Tử hiểu về Trầm Thanh Thanh chỉ giới hạn ở những chuyện sau khi cô ta trở về Trầm gia .
Còn về quá khứ của cô ta, Bạch Tử hầu như không biết gì.
Ngược lại, Trầm Thanh Thanh lại rất rõ ràng về quá khứ của Bạch Tử.
Chắc chắn cô ta đã bỏ công sức điều tra về Bạch Tử.
Bạch Tử nhớ lại, khi Trầm Thanh Thanh bị bắt nhầm tại bệnh viện,ba mẹ nuôi của cô ta là những người bán hạt giống trên chợ, không phải là gia đình giàu có, nhưng cũng không phải nghèo, họ chưa bao giờ đối xử tệ với cô ta.
Trầm Thanh Thanh từ nhỏ học ở các trường công lập trong khu vực.
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ️
Nếu muốn điều tra về cô ta, điều tra từ phía trường học là hướng tốt nhất.
Nghĩ tới đây, Bạch Tử đột nhiên nhớ ra, trong kiếp trước, khi Trầm Thanh Thanh trở nên nổi tiếng, đã có một số người ẩn danh tiết lộ trên mạng rằng cô ta từng bắt nạt bạn học trong trường, người bị cô ta bắt nạt bị tổn thương tai và phải chịu chứng điếc thần kinh.
Lúc đó, Trầm Thanh Thanh còn là một chị đại trong trường.
Việc này lúc trước từng gây ra một làn sóng nhỏ trên mạng, nhưng sau đó đã được xử lý bằng quan hệ công chúng.
Người tung tin đó không còn tin tức gì nữa.
Còn người đăng bài đã phải đăng một lá thư xin lỗi, được ghim lên đầu trang trong suốt một tháng.
Chắc chắn là Trầm Thanh Thanh đã dùng tiền và thư luật sư để giải quyết việc này.
Bạch Tử suy nghĩ một lúc, theo dòng thời gian mà suy đoán, người tung tin đó giờ chắc cũng đang học ở trường...
Vì nếu người ấy đã sẵn sàng tung tin vào lúc Trầm Thanh Thanh đang ở đỉnh cao, thì chắc chắn biết không chỉ những điều này. Nếu tìm được người này, quá khứ của Trầm Thanh Thanh chẳng phải sẽ rõ ràng dễ dàng sao?
Có hướng điều tra rồi, Bạch Tử nhanh chóng hành động.
Cô rời khỏi quán cà phê và đến một quán net gần đó.
Mở máy tính, Bạch Tử bắt đầu điều tra các trường học ở các quận, huyện xung quanh thành phố A. Cô sử dụng phương pháp loại trừ, lọc ra một số trường, sau đó gọi điện từng trường một đến các phòng tuyển sinh để hỏi.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác.
Lương Văn Thư trở về thành phố Q, còn Trầm Thanh Thanh đặc biệt từ thành phố A trở về và đến căn hộ cô thuê tại khu Khúc Gia Viên .
Hai người hẹn nhau gặp tại một trung tâm thương mại.
Như chị em tốt, họ cùng đi mua sắm.
Đến một cửa hàng thời trang cao cấp, hai người vừa vào trong chọn đồ, vừa thoải mái bàn tán về Bạch Tử và cuộc thi đại học sắp tới mà họ sẽ đối mặt ngay khi khai giảng.
Vì bị ngã từ cầu thang, Lương Văn Thư bị sưng một cục to trên trán, vì thế cô luôn đội mũ để che đi.
Trầm Thanh Thanh : "Đúng rồi, Văn Thư, mấy hôm trước có một tin tức nói rằng có một hòn đảo bị sụp,cậu có nghe nói không? Hòn đảo ở Bắc Hải ấy."
Chỉ cần nhắc đến chuyện hòn đảo, Lương Văn Thư lại cảm thấy cục sưng trên trán mình đau nhói.
Hòn đảo bị sụp là đảo của mẹ cô!
Lương Văn Thư không muốn nói ra chuyện xấu hổ như vậy.
"Không biết, Bắc Hải có rất nhiều đảo, sao mình biết được hòn đảo nào bị sụp."
Trầm Thanh Thanh quay lại: " Cậu thật sự gặp Bạch Tử trên đảo à? Lẽ nào hòn đảo của chị ấy bị sụp rồi? Haha."
Lương Văn Thư có chút bối rối, vội vàng chuyển chủ đề.
"Về cuộc thi đại học, cậu đã tìm được đồng đội chưa?"
"Tìm được rồi,mình đã bỏ tiền ra tìm một studio trong câu lạc bộ thể thao điện tử, chọn mấy game thủ nhỏ từ các máy chủ quốc gia để tham gia cùng. Văn Thư , kỹ thuật của mình yếu quá, không thể cùng cậu lập đội, tránh làm cậu bị ảnh hưởng."
Lời nói có vẻ tốt, nhưng Trầm Thanh Thanh thực sự chỉ muốn một mình chiến thắng, không muốn đưa Lương Văn Thư theo.
Lương Văn Thư ngây người, "Cái gì? Sao cậu không nói sớm với mình?"
Cô không ngờ Trầm Thanh Thanh lại âm thầm tìm đồng đội trước, thật ra không cần Trầm Thanh Thanh chủ động rút lui, Lương Văn Thư cũng chẳng có ý định lập đội với cô ta.
Dù sao, kỹ thuật của Trầm Thanh Thanh chẳng ra gì, nếu lập đội với cô ta, chỉ có thua là chắc chắn.
Hai người mặt ngoài thì hòa hợp, nhưng trong lòng thì hoàn toàn trái ngược. Tuy nhiên, một điểm mà họ hoàn toàn đồng nhất là ghét bỏ Bạch Tử.
Lương Văn Thư : "Nếu cậu đã tìm được đồng đội rồi thì cũng được, mình cũng đã tìm xong rồi. À, có một chuyện cậu có biết không?"
Trầm Thanh Thanh : "Chuyện gì?"
Lương Văn Thư : "Thực ra, Bạch Tử chính là em gái của Bạch Chú , vì vậy cậu ấy mới có thể làm bạn với Chu Hòe và mấy người kia."
Trầm Thanh Thanh lập tức mở to mắt, tròng mắt chấn động, vẻ mặt kinh ngạc.
Lương Văn Thư nhếch miệng cười lạnh : "Nhưng cậu đừng quá ngạc nhiên, mình đã có đầy đủ chứng cứ chứng minh Bạch Tử chính là con gái riêng của ba Bạch Chú , em gái cùng ba khác mẹ của anh ấy."
"…Cái gì?? Không thể nào, cậu không nhầm đấy chứ?"
Lương Văn Thư : "Sao mình có thể nhầm được!"
"Trận mưa lớn trên đảo, mình đã tiếp xúc với mấy người đó, Bạch Chú đã trực tiếp gọi Bạch Tử là em gái và nói cậu ấy là người anh đưa về Bạch gia ! Nếu không phải là em gái của Bạch Chú thì là ai?"
Trầm Thanh Thanh nhíu mày, thì thầm, "Không thể nào… Liệu mình có điều tra sai không?"
Lương Văn Thư : "Chắc chắn là cậu điều tra sai rồi, đừng nghi ngờ nữa."
Trầm Thanh Thanh : "…"
Lương Văn Thư : "Nếu liên tưởng đến việc Bạch Tử đã mua chai nước hoa kia và cây vợt tennis giới hạn, nếu như cậu ấy thật sự như cậu nói, ba mẹ cậu ấy đều là người bình thường, thì lấy đâu ra tiền để mua những thứ này?"
Suy nghĩ kỹ lại, lời của Lương Văn Thư quả thật có lý.
Trước đây, Trầm Thanh Thanh cũng đã nghi ngờ, nhưng cô cho rằng đó là do Chu Hòe mua tặng Bạch Tử.
Nhưng giờ nghĩ lại, Bạch Tử và Chu Hòe đã ở bên nhau lâu như vậy, trong trường đều đồn rằng họ yêu nhau chỉ khoảng một tháng, nếu không có chút quan hệ đặc biệt, Chu Hòe đã sớm đá Bạch Tử rồi, không thể nào giữ cô lâu như vậy.
Lời của Lương Văn Thư , Trầm Thanh Thanh không thể xác minh được.
Nhưng không sao, chỉ cần đợi kết quả điều tra từ hacker thôi.
Đến lúc đó, không chỉ có thể biết được thân phận thật sự của ba mẹ Bạch Tử, mà còn có thể đào ra một số bí mật động trời của cô.
Để Bạch Tử mất hết thể diện ngay tại trường!
Cái danh hiệu "hoa khôi Trường đại học T " nghe mà buồn cười c.h.ế.t đi được.
Trầm Thanh Thanh : "Văn Thư , đợi kỳ thi đại học bắt đầu đi, chính là lúc Bạch Tử mất hết thể diện đấy."
Lương Văn Thư : "Sao thế?"
Trầm Thanh Thanh : "Cứ đợi mà xem, nhất định sẽ là một bất ngờ lớn đấy!"
Lương Văn Thư không biết Trầm Thanh Thanh sẽ làm gì, nhưng nhìn vẻ mặt tự tin của Trầm Thanh Thanh , cô đoán chắc là sẽ có một cái bẫy lớn ở phía trước chờ Bạch Tử nhảy vào.
Chỉ cần được nhìn thấy Bạch Tử lâm vào tình huống thê thảm, Lương Văn Thư đã thấy vui rồi.
Cô ta vứt một chiếc váy cho người phục vụ bên cạnh, lạnh nhạt nói: "Được rồi, nhưng kỳ thi đại học, đừng mong mình nhường cho cậu, chiếc cúp này mình chắc chắn sẽ có được."