Nhịp tim đập nhanh hơn khiến Trần Kỳ Chiêu có một cảm giác lạ lẫm, cậu cúi đầu, liếc mắt thấy Thẩm Vu Hoài đang thu dọn lọ thuốc và tăm bông trên ghế bên cạnh. Tăm bông và băng gạc đã dùng được anh để riêng ra, các loại thuốc khác được bỏ lại vào túi nhựa ban đầu, khi cậu ngẩng đầu lên, Thẩm Vu Hoài cầm những thứ đó đi hỏi cảnh sát, cuối cùng mang ra thùng rác ở cửa bỏ đi.
"Anh, anh đang làm gì thế?" Một giọng nói đột nhiên vang lên ngay bên cạnh.
Trần Kỳ Chiêu lập tức hoàn hồn, nhịp tim đập nhanh khiến chân tay cậu tê dại trong giây lát, "Không làm gì cả, xong rồi à?"
"Xong rồi, Trình Vinh bảo chúng ta về trước đi, chuyện còn lại để anh ta tìm người xử lý là được." Nhan Khải Lân nói: "Về trường trước thôi, kẻo lại không kịp giờ giới nghiêm, mai là thứ hai rồi mà?"
Cậu ta nói được nửa câu, thấy Thẩm Vu Hoài từ bên ngoài bước vào, trong lòng càng thêm căng thẳng: "Anh Hoài."
Thay phiên nhau lấy lời khai nên mất chút thời gian, những người có mặt đều được gọi vào, khi xong việc thì đã hơn mười giờ tối. Trình Vinh bảo họ về trước, Trần Kỳ Chiêu và Nhan Khải Lân đều không lái xe, cuối cùng Thẩm Vu Hoài trên đường về viện nghiên cứu tiện đường đưa họ về.
Suốt đường đi không ai nói gì, Trần Kỳ Chiêu và Nhan Khải Lân ngồi ở ghế sau xe, Nhan Khải Lân liên tục kể về tình hình của đám người gây chuyện vừa nãy. Trần Kỳ Chiêu lại chẳng nghe lọt tai câu nào, chỗ cậu ngồi vừa vặn ở phía sau ghế phụ lái, từ góc độ của cậu có thể nhìn thấy gần như toàn bộ sườn mặt của Thẩm Vu Hoài.
Cũng có thể do nhìn ở góc độ khác, cậu có thể nhìn thấy đuôi mắt hẹp dài của đối phương.
Ánh mắt Trần Kỳ Chiêu không biết đặt vào đâu, nhìn Thẩm Vu Hoài, rồi lại dời mắt đi nhìn vô lăng, chú ý đến bàn tay đối phương đang nắm vô lăng.
Bàn tay to rộng, ngón tay thon dài... Ánh đèn đường và ánh sáng đủ màu sắc từ các cửa hàng lướt qua, phản chiếu vào khoang xe tối tăm, khiến đôi tay kia càng thêm trắng lạnh thon dài.
Phong cảnh ngoài cửa sổ nhanh chóng lướt qua, Trần Kỳ Chiêu lại phát hiện mắt mình như dính chặt vào người Thẩm Vu Hoài, không thể rời đi được.
"Đám người kia toàn là kẻ tái phạm tội, Trình Vinh nói bọn chúng sẽ phải chịu khổ thôi." Nhan Khải Lân nhìn Trần Kỳ Chiêu, khua tay trước mặt cậu: "Anh, anh có nghe em nói không?"
Đột nhiên, người ở ghế lái hơi nghiêng đầu, khoảnh khắc ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, anh liếc nhìn về phía sau.
Trần Kỳ Chiêu chạm mắt với anh, giây tiếp theo vội vàng dời đi, tiếp theo đó là cảm giác căng thẳng vì bị phát hiện đang nhìn trộm, nhịp tim trong lồ ng ngực dường như lại đập nhanh hơn.
Đèn đỏ.
Ngón tay Thẩm Vu Hoài gõ nhẹ lên vô lăng, anh hơi rũ mắt xuống, che giấu đi vẻ sâu thẳm trong đáy mắt.
"Rồi sao nữa? Trình Vinh nói gì?" Trần Kỳ Chiêu dời mắt đi.
Nhan Khải Lân tiếp lời: "Thì đương nhiên là phải tính sổ rồi, tên kia còn đánh Khải Tử, anh cũng bị thương nữa, chuyện này sao có thể bỏ qua được?"
Trần Kỳ Chiêu nghe đến "bị thương" thì không nhịn được nói: "Anh bị thương chỗ nào?"
Nhan Khải Lân liếc nhìn vết cồn i-ốt trên mặt Trần Kỳ Chiêu, vội vàng sửa lời: "Là Khải Tử bị thương."
Trần Kỳ Chiêu hơi mím môi, "Chỉ là bị ghế quẹt vào thôi."
Nhan Khải Lân gật gật đầu.
Trần Kỳ Chiêu nói xong, liếc mắt nhìn Thẩm Vu Hoài.
Đối phương không nói gì, cũng không nhìn bên này, đèn xanh rồi, Thẩm Vu Hoài tiếp tục lái xe.
Trần Kỳ Chiêu hơi điều chỉnh tư thế ngồi, nhìn Thẩm Vu Hoài thuần thục điều khiển vô lăng... Cậu lại liếc nhìn lên kính chiếu hậu, nhìn thấy mắt của đối phương.
Xe nhanh chóng đến trường, trực tiếp dừng lại ở ký túc xá.
Sau khi Nhan Khải Lân xuống xe, cậu ta thấy Thẩm Vu Hoài cũng xuống theo. Nghĩ đến chuyện tối nay và sự im lặng của đối phương suốt cả quãng đường, cậu ta lại thấy căng thẳng.
"Bọn em không có gây chuyện đâu, giờ thì đều về trường rồi." Nhan Khải Lân nhìn sắc mặt Thẩm Vu Hoài, cẩn thận nói: "Anh có thể đừng tố cáo với anh trai em không?"
Thẩm Vu Hoài đáp lại một tiếng, coi như đồng ý.
Nhan Khải Lân cuối cùng cũng được thả lỏng, "Vậy thì tốt quá, bọn em về ngay đây."
Ánh mắt Thẩm Vu Hoài dừng lại trên mặt Nhan Khải Lân trong giây lát, sau đó nhìn sang Trần Kỳ Chiêu.
Vừa nãy cũng nhìn chằm chằm Thẩm Vu Hoài rất lâu, giờ chạm mắt nhau, Trần Kỳ Chiêu không được tự nhiên dời mắt đi, ánh mắt rơi vào vai phải của Thẩm Vu Hoài.
Nhan Khải Lân vốn định đi rồi, thấy hai người kia vẫn đứng im tại chỗ, bèn gọi Trần Kỳ Chiêu: "Anh?"
Trần Kỳ Chiêu nói cảm ơn với Thẩm Vu Hoài, sau đó quay đầu đi theo Nhan Khải Lân vào ký túc xá, giữa đường còn bị dì quản lý ký túc xá gọi lại nói vài câu.
Thẩm Vu Hoài đứng bên cạnh xe, nhìn cậu bị quản lý ký túc xá giữ lại nói chuyện, sau đó lại nhanh chóng chạy vào tòa nhà ký túc xá, ý cười trong mắt anh mới biến mất. Bóng dáng chàng trai dần đi vào trong, cuối cùng biến mất ở góc khuất của tòa nhà ký túc xá.
Một lát sau, Thẩm Vu Hoài ngồi vào xe, đưa tay điều chỉnh gương chiếu hậu trong xe.
Trong gương phản chiếu cảnh tượng ghế sau, lúc này ghế sau không một bóng người, nhưng Thẩm Vu Hoài dường như vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng người vừa ngồi hơi nghiêng về phía trước, cùng với ánh mắt né tránh của đối phương.
"Anh, anh đang làm gì vậy?" Nhan Khải Lân vào ký túc xá, thấy Trần Kỳ Chiêu đứng bên hành lang, "Anh không đi tắm à?"
"Em tắm trước đi." Trần Kỳ Chiêu đợi một lúc, thấy đèn xe kia sáng lên lần nữa rồi dần lái đi xa. Cậu dừng lại một chút, gió đêm thổi vào mặt, chỗ trầy xước truyền đến cảm giác đau rát mơ hồ.
Cậu nhớ lại chuyện ở đồn cảnh sát, rồi lại nhớ đến ánh mắt của Thẩm Vu Hoài khi xuống xe.
Rõ ràng chỉ là nhìn nhau bình thường, lúc trước nói chuyện cũng nhìn người ta, nhưng sao giờ lại khó xử đến vậy... Cậu không dám nhìn thẳng vào mặt Thẩm Vu Hoài.
Dù sao hôm nay cũng xảy ra nhiều chuyện, lúc Trần Kỳ Chiêu tắm xong bước ra, Nhan Khải Lân vẫn đang kể chuyện gặp phải khi đi uống rượu cho bạn cùng phòng nghe. Trần Kỳ Chiêu leo lên giường tầng, ngồi khoanh chân, nghe tiếng thảo luận của mấy người bên cạnh, lúc vuốt màn hình điện thoại, cậu theo thói quen nhấn vào khung chat với Thẩm Vu Hoài.
Sau một hồi suy nghĩ, cậu vẫn không gửi tin nhắn cho Thẩm Vu Hoài.
Nhan Khải Lân sau khi kể chuyện cho bạn cùng phòng xong, đột nhiên phát hiện Trần Kỳ Chiêu bên kia không có phản ứng gì bèn gọi một tiếng.
Một người bạn cùng phòng khác nói: "Chắc ngủ rồi, hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy mà."
Nhan Khải Lân thực ra cũng hơi mệt rồi, cậu ta liếc nhìn giường cậu, thấy điện thoại của Trần Kỳ Chiêu sáng lên một chút, nhưng đối phương không hề động đến điện thoại, chắc là ngủ thật rồi.
Trong phòng ký túc xá yên tĩnh lại, Trần Kỳ Chiêu mơ màng thiếp đi.
Sự mệt mỏi về thể xác ập đến cùng với một cảm giác mơ hồ khó tả, những hình ảnh trong đầu cậu thay đổi liên tục, lúc thì là Thẩm Vu Hoài đứng bên ngoài xe, lúc thì là Thẩm Vu Hoài đang lái xe... Cậu bước theo vài bước về phía trước, khuôn mặt đối phương càng lúc càng gần, cuối cùng là cảnh anh cầm tăm bông xử lý vết thương cho cậu.
Một vài hình ảnh chồng chéo lên nhau, khi dừng lại, Trần Kỳ Chiêu không khỏi bị đôi mắt của đối phương thu hút, như bị mê hoặc, từng chút một tiến vào đáy mắt đen sâu thẳm kia. Cậu nhận ra sự bất an của mình, cũng thấy khoảng cách giữa hai người gần hơn cả lúc bôi thuốc, khuôn mặt Thẩm Vu Hoài ở ngay trước mắt, hơi thở dường như phả vào mặt nhau.
Tim Trần Kỳ Chiêu đập càng lúc càng nhanh, cậu nhìn đôi mắt đối phương, cuối cùng từ từ di chuyển xuống, dừng lại trên đôi môi anh.
Khép rồi lại mở, như đang thúc giục điều gì đó.
...
Đêm khuya tĩnh mịch, tiếng ngáy khe khẽ của Nhan Khải Lân truyền đến.
Trần Kỳ Chiêu giật mình ngồi dậy, khung cảnh trong phòng ký túc xá dần dần hiện rõ, cậu lật chăn ra, nhỏ giọng chửi một tiếng.
Cảm giác nhớp nháp trên người như dính chặt vào lưng, máy điều hòa trong phòng cũng không thổi bay được sự nóng bức trên người Trần Kỳ Chiêu, cậu thở hắt ra một hơi nặng nề, nhẹ nhàng xuống giường, đi vào phòng tắm.
Sau khi tắm xong bước ra, cậu đứng trước bồn rửa tay, vốc nước rửa mặt.
Đầu óc vẫn chưa tỉnh táo lại... Cậu chớp mắt, không nhịn được lại chửi một tiếng.
Đến khi quay trở lại giường, cậu ngồi thẫn thờ một lúc.
Cầm điện thoại lên mới thấy Thẩm Vu Hoài đã nhắn tin cho cậu sau khi cậu ngủ, nói rằng anh đã về đến viện nghiên cứu, quên không nhắn cho cậu biết.
Trần Kỳ Chiêu nắm chặt điện thoại, đầu óc có chút hỗn loạn.
Người ta nói rằng khi tỉnh giấc thường dễ quên mộng, nhưng chuyện trong giấc mơ vừa rồi cứ như một cuộn phim chiếu đi chiếu lại, chiếu một lần không xong, lại tiếp tục lặp lại mấy lần.
-
Vài ngày lại trôi qua nhanh như gió.
Viện nghiên cứu số 9, Thẩm Vu Hoài và Lưu Tùy kết thúc thí nghiệm, đang định đến đại học S giúp đỡ giáo sư hướng dẫn.
"Dạo này cậu làm sao đấy, cứ nhìn điện thoại mãi thế?" Lưu Tùy thay một bộ quần áo khác, rồi cầm thêm cái ba lô.
Thẩm Vu Hoài hoàn hồn, tắt wechat.
Lần gần đây nhất anh nhắn tin với Trần Kỳ Chiêu là ba ngày trước, hẹn Trần Kỳ Chiêu cùng đi ăn trưa nhưng Trần Kỳ Chiêu lấy lý do có hẹn với bạn cùng phòng để từ chối anh. Hình như kể từ sau chuyện ở quán bar hôm đó, Trần Kỳ Chiêu có chút né tránh anh, không còn nhiệt tình nhắn tin cho anh như trước nữa.
Sáng nay anh gửi tin nhắn cho Trần Kỳ Chiêu, đến giờ Trần Kỳ Chiêu vẫn chưa trả lời.
Lưu Tùy cầm đồ xong, "Trưa nay ăn luôn ở đại học S đi, gọi cả Kỳ Chiêu không?"
"Em ấy không trả lời tin nhắn của tôi." Thẩm Vu Hoài tùy ý khoác một chiếc áo khoác, "Đi trước đi."
Chẳng mấy chốc, hai người đã lái xe đến Đại học S.
Thẩm Vu Hoài và Lưu Tùy đến tòa nhà văn phòng lấy đồ, họ đến sớm, giáo sư hướng dẫn đã đi họp. Thời tiết gần đây không còn oi bức như mùa hè nữa, đã bắt đầu có xu hướng chuyển lạnh. Hai người từ tòa nhà văn phòng bước ra, đi được vài bước thì thấy phía sân bóng rổ cách đó không xa có rất nhiều người đang đứng.
"Hôm trước tôi hình như thấy tin tức nói là gần đây có giải bóng rổ tân sinh viên thì phải." Lưu Tùy kết bạn với không ít sinh viên đại học S, rất thông thạo các hoạt động của trường, "Nhưng không phải tuần sau mới khai mạc à? Đi thôi, đi hóng chuyện."
Lưu Tùy rất thích hóng chuyện, vừa đi vừa nói: "Giải bóng rổ à, hồi đó nếu không phải trận chung kết thua lớp mấy cậu thì tôi cũng không quen cậu đâu ha ha ha."
Anh ta vừa nói vừa đi đến bên hàng rào rồi dừng lại, khi nhìn xuống dưới thì đột nhiên nói: "Ê, người kia không phải Kỳ Chiêu à?"
Thẩm Vu Hoài vốn đang xem điện thoại, nghe vậy thì ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái đã thấy chàng trai đang chạy trên sân.
"Kỳ Chiêu chơi bóng cũng khá đấy chứ." Lưu Tùy nhìn nói: "Hình như không phải giải tân sinh viên, không ai ghi điểm cả."
"Tiết thể dục." Thẩm Vu Hoài khẽ rũ mắt, "Hôm nay em ấy có tiết thể dục."
Lưu Tùy: "Sao cậu biết?"
Thẩm Vu Hoài không nói gì.
Chàng trai dẫn bóng nhanh chóng luồn lách qua đám đông, sau khi vượt qua mấy người thì thực hiện cú ném ba bước lên rổ, trên sân vang lên tiếng hoan hô nhiệt liệt. Hình như là các bạn nam cùng lớp chia thành hai đội đang thi đấu, thầy giáo thể dục thổi còi, đứng bên cạnh làm trọng tài tạm thời.
Chuyện học tiết thể dục cũng là do Trần Kỳ Chiêu nói.
Khi hai người trò chuyện, anh không phải lúc nào cũng trả lời Trần Kỳ Chiêu ngay lập tức, nhưng phần lớn thời gian Trần Kỳ Chiêu đều có thể trả lời nhanh chóng. Học sinh giỏi mà vẫn chơi điện thoại trong lớp, đang nghe giảng thì nửa chừng lại trả lời tin nhắn của anh, nhưng có một lần chờ rất lâu, sau đó Trần Kỳ Chiêu nói với anh là đang học tiết thể dục.
Thẩm Vu Hoài đã ghi nhớ chuyện này.
Trận đấu kết thúc trong tiếng còi dài của thầy giáo thể dục, mấy chàng trai khoác vai nhau từ sân bóng bước ra, ngồi nghỉ ở bậc thang bên cạnh, họ mồ hôi đầm đìa, áo ướt sũng. Trần Kỳ Chiêu đứng bên cạnh nhìn mấy bạn học nằm vật ra vì mệt, mọi người đều ướt đẫm áo, riêng cậu thì khá hơn, không đổ nhiều mồ hôi đến vậy.
"Sao thể lực cậu tốt thế nhỉ."
"Đừng so thể lực với Kỳ Chiêu, cậu quên hồi huấn luyện quân sự cậu ấy còn đấu quyền với sĩ quan huấn luyện à."
"Người ta có thể một chọi năm đấy ha ha ha."
Mọi người vừa nói chuyện vừa đồng loạt ngẩng đầu nhìn Trần Kỳ Chiêu trắng trẻo sạch sẽ đang đứng, vết trầy xước trên mặt cậu đã gần như lành hẳn, nhưng chuyện đánh nhau đã sớm lan truyền trong đám con trai.
Trần Kỳ Chiêu cười nói vài câu với bạn học, chai nước khoáng bên cạnh đã uống hết.
"Tôi đi mua nước, mấy cậu có muốn uống không?" Trần Kỳ Chiêu hỏi.
Mấy người giơ tay, có người lại hỏi: "Không phải vừa rồi có bạn nữ trong lớp mang nước đến cho cậu à?"
"Không lấy." Trần Kỳ Chiêu cúi người lấy điện thoại trong ba lô, còn chưa ngẩng đầu lên thì một chai nước khoáng lạnh buốt đã lướt qua tai cậu, lơ lửng bên cạnh cậu.
Ngoài chai nước khoáng, còn có cả bàn tay đang cầm chai nước.
Trần Kỳ Chiêu nhìn thấy chiếc đồng hồ quen thuộc, cậu sững sờ, khi nghiêng đầu thì thấy Thẩm Vu Hoài đứng bên cạnh mình. Thẩm Vu Hoài lịch sự nhã nhặn, trên người có khí chất điềm tĩnh, khác hẳn với bọn họ vừa đánh bóng xong mồ hôi đầm đìa, biểu cảm của Trần Kỳ Chiêu hơi khựng lại, trong lòng lơ đãng nghĩ đến chuyện khác.
Sáng nay cậu vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh, chủ yếu là không biết trả lời thế nào.
Cứ nghĩ đến giấc mơ khó nói kia, cậu lại thấy lúng túng khi trả lời tin nhắn, nghĩ ra bảy tám câu, cuối cùng chẳng dùng được câu nào, xóa hết.
"Nào nào nào, uống nước đi."
Lưu Tùy vừa đi mua nước với Thẩm Vu Hoài, xách một túi chia nước cho mọi người, tiện tay lấy một chai đưa cho thầy giáo thể dục đứng bên cạnh. Thầy giáo thể dục hình như quen Lưu Tùy, nhận lấy nước xong thì đứng nói chuyện với Lưu Tùy.
Thẩm Vu Hoài hỏi: "Uống nước không?"
Trần Kỳ Chiêu khựng lại một chút, nhận lấy nước, "Cảm ơn anh Hoài."
Cậu không khách sáo, trực tiếp vặn nắp ra, ngửa đầu uống hết nửa chai.
Thẩm Vu Hoài đứng bên cạnh, ánh mắt dừng lại trên động tác uống nước của chàng trai, chiếc cổ thẳng tắp lấm tấm hai giọt mồ hôi, rất rõ trên làn da trắng nõn, màu da cũng khác với thường ngày, trông hơi ửng hồng.
Anh rũ mắt, chú ý đến sự thay đổi của cổ họng Trần Kỳ Chiêu, yết hầu trượt lên trượt xuống, tiếng uống nước văng vẳng bên tai.
Thẩm Vu Hoài hơi mím môi, vô thức nuốt nước bọt.
Anh đột nhiên phát hiện ra mình cũng hơi khát nước.
Trần Kỳ Chiêu uống nước ừng ực, cơn khát trong cổ họng dịu đi khi nước chảy qua, cậu liếc mắt nhìn sang bên cạnh, thấy ánh mắt của Thẩm Vu Hoài.
Ánh mắt đối phương dường như đang nhìn mặt cậu, cũng dường như đang nhìn chỗ khác.
Hai người đứng cách nhau hai bước chân, cũng có vẻ không xa đến thế.
Trần Kỳ Chiêu hơi thất thần, vừa nghĩ đến thì đột nhiên nhớ đến khuôn mặt trong mơ, một ngụm nước không trôi xuống được.
Lúc này, Trần Kỳ Chiêu đột nhiên ho khan, bị sặc nước.
Thẩm Vu Hoài hoàn hồn, lấy khăn giấy đưa cho cậu, "Không sao chứ?"
Trần Kỳ Chiêu sặc đến đỏ mặt, khi nhận khăn giấy, không cẩn thận nắm lấy tay Thẩm Vu Hoài.
Bàn tay đối phương mát lạnh, sờ vào tay cậu dường như còn lạnh hơn nước khoáng. Cậu nhanh chóng rút tay về, tờ khăn giấy cầm không chắc, nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Trần Kỳ Chiêu nhìn tờ khăn giấy trên mặt đất.
Thẩm Vu Hoài nhìn Trần Kỳ Chiêu, giống như là ảo giác, anh cảm thấy mặt Trần Kỳ Chiêu hình như đỏ hơn vừa nãy, anh lại rút thêm một tờ giấy nữa, "Đây."
Trần Kỳ Chiêu nhận lấy khăn giấy, một hơi uống cạn nửa chai nước khoáng còn lại.
Nhưng dù uống xong, cậu vẫn cảm thấy cổ họng khát khô, một chai nước khoáng hoàn toàn không có tác dụng.
Thẩm Vu Hoài lấy một chai từ túi bên cạnh, vừa mở nắp uống một ngụm, đột nhiên thấy ánh mắt bên cạnh. Anh dừng lại một chút, "Em muốn uống nữa không?"
Muốn uống nữa không?
Trần Kỳ Chiêu theo bản năng nhìn chai nước trong tay Thẩm Vu Hoài, cậu hơi ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên môi đối phương.
Khuôn mặt rõ ràng hơn trong mơ, sau khi loại bỏ cảm giác hư ảo mơ hồ kia, chỉ còn lại mặt trời buổi trưa gay gắt cùng với nhiệt độ đang tăng dần. Bóng râm của cây lớn bên sân trường rậm rạp, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống, bóng cây lốm đốm, tiếng sinh viên nói chuyện cách một đoạn xa.
Một số chi tiết từng chút một được làm rõ, càng lúc càng sắc nét.
Đôi mắt, sống mũi... Và cả đôi môi của Thẩm Vu Hoài.
Màu môi không đậm, môi mỏng, khi không nói chuyện thì như đang mím lại, có chút giống, lại có chút không giống.
Trần Kỳ Chiêu không rời mắt, cũng không để ý đến chai nước trong tay Thẩm Vu Hoài.
Cậu đột nhiên phát hiện ra, đôi môi này, so với trong mơ...
... Dường như càng muốn hôn hơn.