Trong đêm mưa tầm tã, cả thành phố chìm trong tiếng ồn ào của gió mưa.
Sấm chớp hòa lẫn với mưa, phản chiếu trên cửa sổ sát đất, ánh sáng chớp nhoáng và tiếng sấm sét như những tiếng nổ vang dội đánh thẳng vào tim.
Trong văn phòng sáng đèn, mọi người xung quanh im lặng, mặc kệ mưa gió ngoài cửa sổ. Vài người quản lý cấp cao và trợ lý đứng bên cạnh, nín thở chờ đợi người đàn ông đang ngồi trước bàn làm việc.
Người đàn ông trông hơi gầy, đôi lông mày lạnh lùng, xung quanh cậu tỏa ra một vẻ uy nghiêm khó tả.
Những tài liệu được thu thập từ khắp nơi được đặt trước mặt người đàn ông, nhưng không ai dám làm gián đoạn suy nghĩ của cậu vào lúc này, chỉ cảm thấy cái lạnh đang tăng dần theo mưa gió bên ngoài, bầu không khí im lặng không mang lại cho họ bất kỳ sự thoải mái nào.
Tập đoàn Trần Thị đã trải qua sự suy thoái và sụp đổ mười năm trước, sự ra đi liên tiếp của người nắm quyền và người thừa kế, sự phá sản của doanh nghiệp gia đình, những kẻ quyền thế ở thành phố S đều đang chờ xem trò cười của tập đoàn Trần Thị, nhưng người đàn ông trước mắt này đã vực dậy Trần Thị đang trên bờ vực sụp đổ, dẫn dắt một số ít người cũ, từng bước tiến tới hiện tại.
Thủ đoạn tàn nhẫn, bạc tình bạc nghĩa, từ một kẻ vô dụng bị giới kinh doanh cười chê, đến cuối cùng khiến giới kinh doanh thành phố S phải kiêng dè, những lời bàn tán bên ngoài về cậu rất khác nhau, trong giới kinh doanh thành phố S thì đánh giá cậu vô cùng cực đoan. Không phải ai cũng có thể đạt được trình độ như cậu, vực dậy Trần Thị, quét sạch những người cũ của Trần Thị, không nể tình cũ mà đánh sập y tế Lâm Thị, ầm ĩ đưa Lâm Sĩ Trung vào tù.
Và bây giờ, cậu lại chĩa mũi nhọn vào thủ đô, trực diện đối đầu với tập đoàn Cố Thị ở thủ đô, cùng với kẻ thù của Cố Thị là Cố Chính Huân vạch trần những phi vụ làm ăn bất hợp pháp của Cố Thị, gây ra sự chú ý và theo dõi của các cơ quan chức năng, tập đoàn Cố Thị đã rơi vào nhiều sóng gió khác nhau.
"Đưa tài liệu cho nhà họ Thẩm, chuyện lần trước cứ tạm hoãn lại đã, không cần vội đưa cho Cố Chính Huân." Trần Kỳ Chi cầm tập tài liệu đưa cho trợ lý bên cạnh, liếc mắt nhìn những người khác trong văn phòng, "Có vấn đề gì thì cứ tiếp tục nói."
Cuộc họp ngắn diễn ra trong văn phòng, không lâu sau những người khác lục tục rời đi.
Cuối cùng chỉ còn lại trợ lý Tiểu Chu, Tiểu Chu cầm tập tài liệu, thấy ông chủ lại ngồi vào trước máy tính, những lời định nói đành nuốt trở lại, anh ta biết hôm nay lại là một đêm tăng ca, khuyên cũng vô ích.
Bước ra khỏi văn phòng ngột ngạt đó, mấy vị quản lý cấp cao mới dám nhỏ giọng bàn tán. Ban đầu khi Trần Kỳ Chiêu dốc toàn lực đối phó với tập đoàn Cố Thị, rất nhiều người trong số họ đã bỏ phiếu phản đối. Nhưng Trần Kỳ Chiêu không những không khiến tình hình trở nên bất lợi mà còn hợp với nhà họ Thẩm, hạ bệ Cố Chính Tung, đưa Cố Chính Huân lên nắm quyền... giúp tập đoàn của họ thu được lợi nhuận mới.
"Nộp hết chứng cứ lên, giải quyết xong chuyện bên Cố Thị chẳng phải là xong rồi à, sao lúc này Trần tổng lại do dự?"
"Những chuyện này không cần quan tâm đâu, cách làm việc của Trần tổng... Haizz, không biết nói sao, cậu quên chuyện ở ngoại ô lần trước rồi à?"
Nhắc đến chuyện ở ngoại ô, mọi người đều im lặng.
Hai năm trước, bố con nhà họ Cố tìm người ra tay với Trần Chiêu, gây ra một trận truy đuổi trên đường Tây ngoại ô. Cuối cùng xe bị phá hủy, Trần Kỳ Chiêu cả người đầy máu, thoát chết trong gang tấc.
Tất cả mọi người bên ngoài đều cho rằng Trần Kỳ Chiêu động vào bọn liều mạng, mạng lớn mới thoát chết. Nhưng những người đi theo Trần Kỳ Chiêu như họ mới biết, bản thân Trần Kỳ Chiêu mới là kẻ liều mạng, cậu đã biết chuyện chiếc xe bị động tay động chân từ lâu, nhưng vẫn dám mạo hiểm điều người ra ngoài, cùng với cảnh sát và Cố Chính Huân lên kế hoạch hành động.
Tay phải của Trần Kỳ Chi suýt chút nữa bị liệt, phải nằm viện phục hồi chức năng nửa năm.
Nhưng nhà họ Cố lại vì sự kiện cố ý gây thương tích này mà tất cả những chuyện mờ ám bị phơi bày, từ đó thất bại thảm hại.
"Trần tổng không đời nào để nhà họ Cố sống yên ổn, những món nợ phải tính không chỉ có một vụ này, còn chuyện của nhà họ Thẩm nữa, cậu cũng quên rồi à?"
Lời đã nói đến nước này, những người khác cũng lập tức nhận ra điều gì đó, lần lượt im lặng.
Tiểu Chu nghe thấy tiếng bàn tán của một bộ phận quản lý cấp cao cũng không cảm thấy kỳ lạ, tung hết chứng cứ ra để bố con nhà họ Cố vào tù quả thật quá đơn giản... Điều ông chủ muốn là cảm giác tra tấn từng chút một, cậu muốn bố con nhà họ Cố từng chút một cảm nhận sự hy vọng tan vỡ, để nỗi tuyệt vọng của sự sụp đổ tích tụ đến đỉnh điểm, cuối cùng tay trắng vào địa ngục.
Tiếng ồn ào xung quanh dần xa, vừa vào văn phòng, Tiểu Chu chú ý đến tin nhắn trên wechat, có một tin nhắn từ một tiếng trước, là của anh Thẩm Vu Hoài gửi tới. Anh ta lập tức trả lời, không lâu sau thì nhận được điện thoại của Thẩm Vu Hoài.
"Anh Thẩm." Tiểu Chu vội vàng bắt máy.
Giọng Thẩm Vu Hoài ôn hòa: "Vừa họp xong à?"
"Vâng anh Thẩm, bên chúng tôi vừa kết thúc cuộc họp, ông chủ vẫn còn ở trong văn phòng, chắc là chưa để ý tin nhắn của anh." Tiểu Chu nói xong dừng lại một chút, "Ông chủ chưa về, chắc còn phải tăng ca một lúc nữa."
Người ở đầu dây bên kia nghe xong nói một câu, "Tối nay mưa lớn, trên đường về nhớ cẩn thận."
Tiểu Chu lập tức đáp: "Vâng, anh yên tâm."
Điện thoại bên kia cúp máy, Tiểu Chu không khỏi lại nhìn ra ngoài mấy lần.
Cứ mỗi khi tan làm muộn, anh Thẩm đều sẽ nhắn tin hỏi thăm tình hình, đây cũng không phải lần đầu tiên anh ta nhận được điện thoại của Thẩm Vu Hoài.
Tiểu Chu thở dài, cúi đầu nhìn tập tài liệu trong tay, chờ đến khi ông chủ làm xong mọi việc, tặng cho nhà họ Thẩm con dao cuối cùng, có lẽ cũng là vì vụ tai nạn phòng thí nghiệm ba năm trước.
Ba năm trước, phòng thí nghiệm của anh Thẩm xảy ra tai nạn, vụ việc đó náo động rất lớn, anh Thẩm cũng suýt mất mạng trong vụ tai nạn đó, may mà cuối cùng không sao, chỉ là sau vụ tai nạn đó để lại di chứng, sức khỏe không được như trước.
Nhưng vụ tai nạn đó không phải là tai nạn, anh Thẩm đã điều tra ra sự cấu kết giữa y tế Lâm Thị và Cố Thị, chứng cứ còn chưa gửi đi thì nhà họ Cố đã biết chuyện này, muốn diệt khẩu nên mới gây ra tai nạn phòng thí nghiệm.
Chuyện của anh Thẩm kéo theo vụ án cũ anh Trần Thời Minh tự sát... mới khiến chân tướng hung thủ giấu mặt là bố con nhà họ Cố nổi lên. Cho nên ông chủ của anh ta mới không từ thủ đoạn để hạ bệ nhà họ Cố, hợp tác với Cố Chính Huân, lên kế hoạch cho mọi việc... Bao gồm cả vụ tai nạn xe hơi trên đường Tây ngoại ô ba năm trước, cũng bao gồm cả cục diện đang ồn ào náo động bên ngoài hiện tại.
Thời gian từng chút trôi qua, đến mười giờ rưỡi, mưa giông bên ngoài dường như đã tạnh, chỉ còn lại mưa phùn lất phất. Tiểu Chu đi về phía văn phòng.
Tầng này không còn mấy người tăng ca, anh ta tắt bớt đèn ở vài chỗ, khi đẩy cửa vào nhìn thấy người vẫn ngồi trước bàn làm việc.
"Ông chủ, bên này có hai tập tài liệu cần ký." Tiểu Chu gõ cửa bước vào, đặt tài liệu trước mặt Trần Kỳ Chiêu.
Trần Kỳ Chiêu nhận lấy tài liệu, lướt nhanh qua từng trang.
Ánh mắt Tiểu Chu dừng lại trên tay trái của ông chủ, thấy cậu ký tên, không kìm được mà lên tiếng: "Anh Thẩm vừa gọi điện thoại cho anh."
Trần Kỳ Chiêu mới nhớ ra điều gì, tìm thấy chiếc điện thoại đang ở chế độ máy bay trong ngăn kéo.
Tiểu Chu đúng lúc lên tiếng: "Ngoài kia mưa nhỏ rồi, muộn chút nữa có thể lại có mưa giông, có cần báo tài xế chờ không ạ?"
Anh ta nói xong kiên nhẫn chờ đợi, đến khi ông chủ trả lời tin nhắn trong điện thoại, anh ta mới nghe thấy sự sắp xếp, lập tức đi bảo tài xế chuẩn bị xe.
Cấp trên tan làm, những người bị ép tăng ca cũng lục tục tranh thủ rời đi trước khi mưa giông quay lại.
Trong xe vô cùng yên tĩnh, Tiểu Chu tận tình đưa ông chủ về gần khu chung cư, kẹt xe ở chỗ đèn xanh đèn đỏ khá lâu. Tắc đường vào ngày mưa là chuyện thường tình, trước đây ông chủ sẽ ở căn hộ gần công ty, nhưng từ khi anh Trần Thời Minh qua đời, cậu đã chuyển hẳn về đây ở mấy năm rồi.
Trong lúc kẹt xe, mưa dường như càng lúc càng nặng hạt.
Trong không gian yên tĩnh của xe, tiếng chuông điện thoại vang lên, Tiểu Chu khẽ quay đầu lại, thấy người đàn ông vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi mệt mỏi ở ghế sau đã mở mắt, đảo mắt nhìn xung quanh một lúc, cuối cùng tìm thấy chiếc điện thoại đang reo bên cạnh.
Tiếng chuông điện thoại dừng lại, người đàn ông bắt máy.
"Tan làm rồi... Ừm, hơi kẹt xe."
Trần Kỳ Chiêu ngồi thẳng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, "Đến đường Trường Dương rồi."
"Gara không vào được à?"
"Giờ này anh còn đi siêu thị làm gì?"
"Chắc khoảng hai phút nữa."
Cuộc trò chuyện kéo dài một lúc, Trần Kỳ Chiêu nhắc tài xế tấp vào lề ở ngã tư phía trước.
Đợi đến khi xe dừng lại, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng gõ cửa.
"Tám giờ sáng mai đến đón tôi." Trần Kỳ Chiêu dặn dò một câu, mở cửa xe ghế sau.
Một người đàn ông mặc áo dài tay đứng ngoài xe, giơ chiếc ô, che chắn cẩn thận phía trên cửa xe.
Trần Kỳ Chiêu xuống xe từ cửa sau, bước vào dưới tán ô.
Mưa rơi lộp độp trên tán ô.
Người đến đón là Thẩm Vu Hoài, anh vừa ra ngoài mua đồ ở ngay gần đây.
"Không thể mua vào ngày mai à?" Trần Kỳ Chiêu xích lại gần anh, người nọ khẽ đưa tay ôm lấy vai cậu.
Thẩm Vu Hoài đáp: "Mấy hôm nay mưa nên chưa mua, trong tủ lạnh hết đồ rồi, không đủ cho bữa sáng."
Trần Kỳ Chiêu tránh mưa, "Vậy mua xong nhanh rồi về thôi."
Siêu thị cách chỗ xuống xe không xa, hai người nhanh chân bước đi, chẳng mấy chốc đã vào siêu thị.
Trong siêu thị không có nhiều người, sau cơn mưa, mặt đất còn hơi ẩm ướt.
Trần Kỳ Chiêu phủi những giọt mưa trên người, nhìn Thẩm Vu Hoài đẩy xe mua hàng, bước nhanh theo sau.
Hai người sóng vai đi trong siêu thị, Thẩm Vu Hoài chọn đồ.
Thẩm Vu Hoài chọn xong đồ dùng hàng ngày, để ý thấy người phía sau đang đẩy xe mua hàng, tay tùy ý đặt trên tay vịn, đi rất chậm, có chút lơ đãng.
Giờ này siêu thị cũng không còn nhiều đồ, khu đồ tươi sống đã thu dọn một số thứ.
"Muốn ăn gì không?" Thẩm Vu Hoài hỏi.
Trần Kỳ Chiêu có chút mất tập trung, nghe vậy miễn cưỡng tỉnh táo lại, "Mì đi."
Cậu nhìn Thẩm Vu Hoài đứng phía trước chọn đồ, thuần thục tìm được thứ mình muốn từ đống đồ tươi sống, đã cùng Thẩm Vu Hoài đến siêu thị rất nhiều lần, Trần Kỳ Chiêu chưa bao giờ nhớ được những thứ này.
Anh đẩy xe, chậm rãi theo sau Thẩm Vu Hoài.
Trần Kỳ Chiêu mặc bộ vest lịch lãm, bộ vest đặt may cao cấp đắt tiền tùy ý treo trên tay vịn xe đẩy hàng, Thẩm Vu Hoài mặc chiếc áo dài tay mỏng, dáng vẻ lịch sự nhã nhặn, hai người đi trong siêu thị, không ít người nhìn về phía họ.
Thẩm Vu Hoài: "Sao lại tăng ca đến giờ này, không phải công việc xong hết rồi à?"
Trần Kỳ Chiêu: "Sắp xong rồi, tối nay cũng không tăng ca lâu lắm, tại mưa to kẹt xe nên muộn thôi."
Siêu thị cách khu chung cư không xa, chỉ vài trăm mét đường.
Hai người thanh toán xong, mưa bên ngoài lại nặng hạt hơn. Chen chúc dưới cùng một chiếc ô, hai người vai chạm vai, tay còn xách đồ. Trần Kỳ Chiêu im lặng nghiêng ô về phía Thẩm Vu Hoài, khi vào đến khu chung cư, nửa bên áo vest của cậu đã ướt đẫm.
"Đồ đưa anh cầm cho." Thẩm Vu Hoài nhận lấy đồ trong tay cậu, "Lần sau đừng dùng tay phải xách, nặng quá."
Trần Kỳ Chiêu không còn đồ trong tay, chỉ còn lại chiếc ô, cậu bấm thang máy: "Ồ, tay em không sao đâu."
Thẩm Vu Hoài hơi rũ mắt, nhìn tay cậu một lúc.
Thang máy đến nơi, Thẩm Vu Hoài mở cửa, "Đi tắm nước nóng đi, lát nữa sang ăn cơm."
Thẩm Vu Hoài mới chuyển đến khu chung cư này vào năm ngoái. An ninh ở khu chung cư này không thể sánh bằng khu biệt thự, ban đầu Trần Kỳ Chiêu không khuyến khích anh chuyển đến, nhưng đối phương nhất quyết mua nhà, lại còn mua đúng căn đối diện nhà Trần Kỳ Chiêu.
Hai người ở gần nhau, số lần trợ lý của Trần Kỳ Chiêu đặt đồ ăn giảm đi, cậu thường xuyên được Thẩm Vu Hoài cho ăn ké.
Lâu dần, thỉnh thoảng cậu tăng ca về muộn, nếu Thẩm Vu Hoài chưa ngủ thì sẽ nấu bữa khuya cho cậu.
Thẩm Vu Hoài có giờ giấc sinh hoạt ổn định, sau khi phòng thí nghiệm gặp sự cố, anh ở lại thành phố S, hiện là giáo sư thỉnh giảng của đại học S, mỗi tuần ngoài lên lớp cho sinh viên, anh còn đến viện nghiên cứu số 9.
Thông thường, hai người cùng ra khỏi nhà, chỉ là đường đi làm ngược chiều nhau.
Mở cửa bước vào nhà, Trần Kỳ Chiêu thản nhiên ném áo khoác lên ghế sofa, sau đó đi tắm nước nóng. Hôm nay có nhiều việc, nhiệt độ nước nóng vừa đủ, sau khi tắm xong cậu trả lời một số tin nhắn trên điện thoại, dặn dò Tiểu Chu về lịch trình ngày mai, sau đó mới sang nhà Thẩm Vu Hoài.
Phía nhà bếp có tiếng động, Trần Kỳ Chiêu không vào bếp, khi ngồi xuống ghế sofa, cảm giác mệt mỏi ập đến. Cậu ngồi khoanh chân, nhìn mưa gió ngoài cửa sổ kính sát đất ở phòng khách, gió thổi tạo ra tiếng rít ù ù.
Khi Thẩm Vu Hoài nấu xong bước ra, mới để ý thấy người đang ngủ trên ghế sofa trong phòng khách.
Trần Kỳ Chiêu thường xuyên đến đây, có lúc Thẩm Vu Hoài không rảnh ra để mở cửa cho cậu, sau này đã cài dấu vân tay cửa nhà cho cậu. Nhà bếp không phải kiểu mở, cách phòng khách cũng có chút xa, thỉnh thoảng Trần Kỳ Chiêu đến, anh cũng không để ý.
Mưa gió dường như lớn hơn, người đang nhắm mắt nghỉ ngơi mang vẻ mệt mỏi trên mặt. Gương mặt cậu đã không còn vẻ non nớt như thời trẻ, đuôi mắt sâu hơn, đường nét khuôn mặt cũng trở nên sắc sảo, thứ duy nhất không thay đổi là nhan sắc từ nhỏ đến giờ.
Người có nhan sắc thì không già, nhưng lúc này trên mặt cậu mang vẻ mệt mỏi tích tụ nhiều ngày, dưới đáy mắt cũng có chút quầng thâm.
Thẩm Vu Hoài không lâu trước đó nhận được điện thoại của Thẩm Tuyết Lam, biết Trần Kỳ Chiêu đã bận rộn suốt nửa tháng nay. Người ta sẽ thay đổi theo năm tháng, bao nhiêu năm trôi qua, đứa trẻ ngông cuồng ngày nào đã trưởng thành thành một người trầm ổn kín đáo.
Tiếng gió rít át đi những âm thanh khác trong nhà, Thẩm Vu Hoài khẽ rũ mắt, chú ý đến chỗ ống tay áo ngủ bị xắn lên của đối phương, không che hết vết thương, đó là vết sẹo chằng chịt gần hết cánh tay, là bàn tay phải không bao giờ có thể linh hoạt như xưa.
Thẩm Vu Hoài bình tĩnh nhìn cậu, không lên tiếng.
Thời gian trôi qua vài phút, lại như đã qua rất lâu.
Bên ngoài dường như có sấm sét, mưa gió ồn ào.
Trần Kỳ Chiêu mở mắt, thấy Thẩm Vu Hoài đang ngồi bên cạnh mình, cậu ngồi thẳng dậy, giọng nói mang theo vài phần uể oải: "Sao anh không gọi em?"
"Dạo này mệt lắm à?" Thẩm Vu Hoài hỏi.
"Cũng tạm."
Trần Kỳ Chiêu hơi tỉnh táo lại, chú ý đến ánh mắt của Thẩm Vu Hoài, kéo ống tay áo ngủ xuống, "Em đói rồi."
Thẩm Vu Hoài thu hồi ánh mắt, giọng nói trầm xuống: "Anh đi lấy đồ ăn cho em."
"Lúc nãy dính mưa, anh thay quần áo chưa thế?" Trần Kỳ Chiêu hỏi: "Lần trước anh cảm lạnh lâu lắm mới khỏi, đừng để bị cảm nữa."
Giọng Thẩm Vu Hoài vọng ra từ phía xa, "Anh thay rồi."
Trần Kỳ Chiêu nhìn bóng lưng Thẩm Vu Hoài, rũ mắt nhìn tay mình, ký ức quay về mấy năm trước.
Năm đó, Trần Kỳ Chiêu không nghĩ gì nhiều, cậu hận chết nhà họ Cố, đừng nói là một cánh tay, cho dù phải đánh đổi nửa cái mạng, chỉ cần có thể khiến bố con nhà họ Cố nợ máu phải trả bằng máu, cậu cũng cam lòng.
Hai người ở bên cạnh nhau lâu như vậy, Trần Kỳ Chiêu đã nghe không ít người nói ra nói vào, những lời khó nghe rất nhiều, nào là đồ bỏ đi, đồ vô dụng... Thậm chí đến khi Lâm Sĩ Trung vào tù còn không quên mắng cậu là tên điên. Trần Kỳ Chiêu đều không để tâm, người mắng cậu rất nhiều, người ghét cậu cũng rất nhiều... Chỉ là hai người ở bên cạnh nhau lâu như thế, vì chuyện này lần đầu tiên trong đời cậu bị Thẩm Vu Hoài nói.
Thẩm Vu Hoài là một người nhã nhặn lịch sự, lần đầu tiên nghiêm mặt nói chuyện với cậu, từng chữ từng chữ đều nghiêm khắc, không còn vẻ dịu dàng ôn hòa như trước đây.
Thẩm Vu Hoài hỏi cậu, hỏi cậu không sợ chết à?
Trần Kỳ Chiêu không cảm thấy mình làm sai, Thẩm Vu Hoài mạo hiểm điều tra ra nhiều chuyện như thế, suýt chút nữa thì mất mạng, cậu chỉ bị thương một cánh tay, đổi lấy một kết cục vẹn cả đôi đường, vụ làm ăn này không lỗ.
Đó cũng là lần đầu tiên hai người cãi nhau, chỉ là ngày hôm sau đã làm lành. Sau này, nửa năm sống phục hồi chức năng cũng là Thẩm Vu Hoài trông nom, không bỏ sót một buổi nào, cho đến khi tay cậu có thể nhấc được đồ vật.
Sau này, hai người không nhắc đến chuyện này nữa, chỉ là thỉnh thoảng Thẩm Vu Hoài sẽ nhìn tay cậu mà ngẩn người.
Thẩm Vu Hoài hy vọng cậu yêu quý bản thân mình, còn cậu chỉ mong Thẩm Vu Hoài bình an vô sự, sống lâu trăm tuổi.
—
Lời nhắn của tác giả:
Giả thiết một kết cục khác nếu Thẩm Vu Hoài không chết, nhánh if 1.
Không dài, chắc khoảng vài chương!