Cẩm Nang Giả Ngoan Của Kẻ Điên

Chương 132

Mấy ngày nay thời tiết đều rất đẹp, sân trường thường có sinh viên đi lại, bóng râm rậm rạp mang lại chút mát mẻ, khi xe dừng ở chỗ đỗ xe tạm thời, Tiểu Chu nhận thấy sự chú ý của ông chủ dừng lại ở sân vận động.

 

Thấy Trần Kỳ Chiêu mở cửa sắp ra ngoài, Tiểu Chu không khỏi lên tiếng: "Ông chủ."

 

Trần Kỳ Chiêu không nói gì, đẩy cửa xe bước xuống.

 

Một chiếc xe sang trọng dừng trên đường đi trong trường, sinh viên qua lại không khỏi liếc nhìn về phía này, khi thấy người đàn ông mặc vest bước xuống, ánh mắt đều đổ dồn vào cậu. Thấy ông chủ xuống xe, Tiểu Chu dặn tài xế vài câu, từ xa thấy một vị lãnh đạo của trường đi tới, vội vàng xuống xe chào hỏi.

 

Rời khỏi điều hòa mát mẻ trong xe, cái nóng mùa hè từng chút một ập đến.

 

Áo khoác được Trần Kỳ Chiêu cởi ra treo trên tay, cậu đi đến gần sân vận động, thấy học sinh đang chơi bóng rổ trong sân. Sinh viên đại học trẻ trung, trên mặt đều là vẻ non nớt chưa phai, mặt trời gay gắt đối với họ không là gì cả, không thể ngăn cản được họ chạy trên sân.

 

Trần Kỳ Chiêu dứt khoát tìm một chỗ râm mát ngồi xuống, cảm giác oi bức dường như dần tan biến.

 

Cậu nhìn những người trên sân, trẻ trung... Và tràn đầy sức sống.

 

Lúc này, một quả bóng rổ từ trong sân lăn đến bên chân Trần Kỳ Chiêu.

 

Ánh mắt cậu khẽ di chuyển, nghe thấy tiếng sinh viên hô to từ trong sân, cậu do dự một chút, nhặt bóng lên ném vào sân.

 

Cậu sinh viên trẻ tuổi bắt bóng một cách thành thạo, giọng nói trong trẻo vang lên: "Cảm ơn!"

 

Trần Kỳ Chiêu hơi rũ mắt, nhìn thời gian trên đồng hồ.

 

Không khí trong lớp học rất sôi nổi, nội dung bài giảng đã bước vào giai đoạn kết thúc, Thẩm Vu Hoài đứng trên bục giảng, màn hình đang chiếu PPT giảng giải cấu trúc cuối cùng của tiết học này. Giáo sư Thẩm là giảng viên được đại học S đặc biệt mời về, lớp học của anh chật kín chỗ ngồi, anh có thành tựu chuyên môn rất cao, là một trong những giáo viên được yêu thích nhất của đại học S trong hai năm nay.

 

Trần Kỳ Chiêu đi vào từ cửa sau lớp học, tiết học này nhiều sinh viên nên học trong phòng học lớn có thể chứa hàng trăm người.

 

Đứng ở cuối lớp nhìn lên, bóng dáng Thẩm Vu Hoài trở nên rất nhỏ, Trần Kỳ Chiêu tựa vào cửa, rõ ràng không nhìn rõ mặt, nhưng cậu biết Thẩm Vu Hoài đang mặc quần áo gì, kể cả áo sơ mi của anh có bao nhiêu cái cúc.

 

Giọng nói qua micro của lớp học rất rõ ràng, giọng điệu của Thẩm Vu Hoài rất bình thản, dường như trên người anh không có nhiều thăng trầm, ôn hòa xa cách, thứ thể hiện ra bên ngoài mãi mãi là dáng vẻ này.

 

Nói thế nào nhỉ? Giống như nắng ấm mùa đông.

 

Xung quanh lạnh lẽo, khi nhìn thấy thì ấm áp.

 

Trần Kỳ Chiêu nhớ lại khoảng thời gian đầu tiên tiếp xúc với Thẩm Vu Hoài, lúc đó tính tình cậu rất nóng nảy, khi chịu áp lực từ mọi phía thì luôn không kiềm chế được tính tình của mình, thỉnh thoảng không kiềm chế được, cậu sẽ trút giận lên người thân thiết.

 

Khi còn trẻ, cậu quen thói ngang ngược với người nhà, đến khi sau này không còn ai nghe cậu ngang ngược nữa, tính tình này theo tuổi tác và kinh nghiệm mà thay đổi.

 

Có người nói cậu thất thường, Trần Kỳ Chiêu thấy rất đúng.

 

Cậu đúng là có chút vấn đề, cũng không thể kiềm chế được.

 

Thực ra ban đầu không phải như vậy, khi hai người ở bên cạnh nhau, cậu sẽ trút bỏ những cảm xúc tiêu cực của mình vì chuyện công ty, cũng sẽ mất kiểm soát cảm xúc vì bị làm khó làm khổ trên thương trường, chỉ là khi cậu trút giận lên Thẩm Vu Hoài, Thẩm Vu Hoài chưa bao giờ phản bác hay tranh cãi với cậu.

 

Cái cảm giác ôn hòa đó luôn nhắc nhở cậu trong những thời khắc quan trọng, như một bản nhạc êm dịu, dần dần xoa dịu những cơn nóng nảy.

 

Thẩm Vu Hoài chưa bao giờ cãi nhau với cậu về những chuyện nhỏ nhặt, cho dù vấn đề đó xuất phát từ chính Trần Kỳ Chiêu, Thẩm Vu Hoài luôn có thể phán đoán được cảm xúc của cậu, đợi đến khi cơn giận qua đi, rồi từ từ nói chuyện và giải thích với Trần Kỳ Chiêu. Sau này thời gian trôi qua, cậu không còn tức giận oán trách trước mặt Thẩm Vu Hoài, dường như khi gặp anh, cậu đã tự đeo cho mình một loại xiềng xích, trước khi bùng nổ sẽ có bước đệm để cậu dần dần bình tĩnh lại.

 

Lúc thì hẹn cậu ăn một bữa cơm trong lúc công việc bận rộn, lúc thì cùng nhau ngồi trong một quán cà phê yên tĩnh vào những lúc rảnh rỗi.

 

Sự kiên nhẫn của Trần Kỳ Chiêu được nuôi dưỡng trong những lần gặp nhau như vậy, cậu tưởng rằng tính tình của mình đã bắt đầu tốt hơn, nhưng thực tế thì chỉ giới hạn cho một người nào đó. Những lúc không thể kiềm chế được, cậu vẫn như cũ, chỉ là trước mặt Thẩm Vu Hoài, cậu đã không còn nổi nóng nữa.

 

Nghe được giọng nói của anh, mọi sự nóng nảy dường như đều dừng lại.

 

Cho dù cậu có vô dụng đến đâu, Thẩm Vu Hoài dường như chưa bao giờ chê bai cậu.

 

Cậu không thể tìm thấy một người nào khác có thể kiên nhẫn với cậu như Thẩm Vu Hoài.

 

Trong lớp học có máy điều hòa mát lạnh, nhiệt độ không quá thấp, miễn cưỡng xua tan cái nóng như thiêu đốt của mùa hè.

 

Thẩm Vu Hoài khẽ ngước nhìn lên trên, ánh nhìn dừng lại ở dãy bàn cuối lớp, anh mơ hồ nhìn thấy một người quần tây áo sơ mi trắng, giống hệt bộ đồ mà ai kia đã mặc khi ra khỏi nhà vào buổi sáng.

 

"Bài giảng của giáo sư Thẩm nhiều kiến thức quá."

 

"Nhiều không tốt à? Những điều thầy ấy giảng có rất nhiều thứ trong giáo trình không có... Tớ nghe các anh khóa trên từng học tiết thực nghiệm của thầy ấy, nói trong phòng thí nghiệm thầy ấy còn dạy nhiều hơn nữa."

 

"A! Thầy ấy có hướng dẫn nghiên cứu sinh không? Tớ còn cơ hội không?"

 

"Không biết, giáo sư Thẩm có vẻ rất bận, cũng không thấy thầy ấy tham gia các hoạt động khác của trường, tớ nghe nói có người muốn mời thầy ấy làm giám khảo cuộc thi, thầy ấy đều từ chối."

 

Những tiếng thảo luận khe khẽ vang lên, một tiết học sắp kết thúc.

 

Sự náo nhiệt dường như theo cái nóng nực bên ngoài, len lỏi qua vô số khe hở, từng chút một lấp đầy những góc tối lạnh lẽo, một thế giới náo nhiệt và tràn đầy sức sống.

 

Trần Kỳ Chiêu vừa nghe tiếng giảng bài của Thẩm Vu Hoài, vừa nghe tiếng bàn tán của những mọi người xung quanh.

 

Những học sinh ngồi ở hàng ghế sau chợt nhìn thấy người đàn ông đứng ở cửa sau. Người đàn ông đứng một cách thoải mái, rõ ràng là mặc bộ vest chỉnh tề, nhưng từ tư thế đứng của cậu có thể cảm nhận được một khí chất khác biệt.

 

Áo khoác vest vắt trên cánh tay cậu, áo sơ mi ôm sát được cởi vài cúc, đôi mắt nhìn về phía trước, như đang nghe giảng, lại như đang nhìn giáo sư Thẩm ở trên kia.

 

Các sinh viên không khỏi xì xào bàn tán, chưa từng thấy vị lãnh đạo trẻ xa lạ nào như vậy, nhưng cũng không biết được đối phương là ai.

 

Cuối cùng, tiếng chuông vang lên, nhiều người hơn chú ý đến người đàn ông đứng ở phía sau lớp học.

 

"Uầy, anh chàng đẹp trai kia là ai vậy?"

 

"Hình như không phải lãnh đạo... Khoa Hóa chất làm gì có trợ giảng đẹp trai như thế?"

 

"Có khi nào là giảng viên không? Trời ơi, tớ vừa nhìn thấy đồng hồ của anh ấy, hình như là con số này."

 

"Trật tự." Giọng nói của Thẩm Vu Hoài trầm xuống, cả lớp học lập tức im lặng.

 

Trần Kỳ Chiêu nhìn Thẩm Vu Hoài, dù khoảng cách hơi xa, nhưng cậu biết Thẩm Vu Hoài cũng đang nhìn cậu.

 

Thẩm Vu Hoài giao bài tập về nhà xong, cuối cùng lớp học cũng tan.

 

Trần Kỳ Chiêu nhìn người đàn ông bên cạnh bục giảng. Anh đã thu dọn cặp tài liệu, nhưng vừa định bước đi thì bị mấy sinh viên chặn lại, anh dừng bước, đành phải ở lại tại chỗ để giải thích vấn đề cho sinh viên.

 

Sự náo nhiệt đột nhiên bùng lên, rồi lại xẹp xuống như quả bóng bay xì hơi, theo chân sinh viên đi về, tất cả đều bị ngăn cách bên ngoài lớp học.

 

Trần Kỳ Chiêu đứng thẳng người, không còn đứng ở cuối lớp nữa, mà bước lên vài bước dừng lại ở giữa lớp. Vị trí này vừa hay có thể nhìn thấy khuôn mặt của Thẩm Vu Hoài, cũng có thể nhìn thấy vẻ nghiêm túc của anh khi giảng bài cho sinh viên.

 

Trong lớp vẫn còn những sinh viên khác, thấy người đàn ông mặc vest không những không đi mà còn tiến vào lớp, sự chú ý lại chuyển sang cậu.

 

Thẩm Vu Hoài giảng xong câu hỏi cuối cùng cho sinh viên đang thắc mắc, ngẩng đầu lên nhìn thấy vị cuồng công việc nào đó đang ngồi trong lớp học của mình. Vào thời điểm này, Trần Kỳ Chiêu đáng lẽ phải đang ở tòa nhà cao tầng trong trung tâm thành phố, ngồi trong phòng họp lắng nghe những người có những người có trình độ trình bày về dự án đầu tư, chứ không phải ở đây lắng nghe những âm thanh ồn ào và những tài liệu môn hóa học khó hiểu này.

 

"Sao em lại đến đây?" Thẩm Vu Hoài xách cặp tài liệu lên, bước đến bên cạnh Trần Kỳ Chiêu.

 

Trần Kỳ Chiêu khẽ ngẩng đầu, "Hình như em đến hơi muộn, trong lớp anh hết chỗ ngồi rồi."

 

Thẩm Vu Hoài nhìn cậu, bất lực nói: "Thế nên em cứ đứng ở cửa sau nửa tiếng đồng hồ à?"

 

Trần Kỳ Chiêu lại nói: "Em đâu còn là sinh viên nữa đâu."

 

Thẩm Vu Hoài khẽ đưa tay ra.

 

Trần Kỳ Chiêu không hề do dự nắm lấy tay anh, đối phương dùng sức kéo một cái, cậu đứng dậy khỏi chỗ ngồi, "Từ khi anh đến đại học S, hình như em chưa từng đón anh tan làm."

 

Trước đây Thẩm Vu Hoài làm việc ở viện nghiên cứu số 9, khi phòng thí nghiệm không bận, anh đều làm việc từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều.

 

Trần Kỳ Chiêu thì khác, cậu đi làm sớm, tan làm muộn, thời gian không bao giờ cố định. Thỉnh thoảng có chút thời gian rảnh, cậu sẽ tự lái xe đến bên ngoài viện nghiên cứu số 9 chờ, đợi đến khi Thẩm Vu Hoài từ phòng thí nghiệm ra nhìn thấy tin nhắn trên điện thoại, hai người lại cùng nhau lái xe đến nhà hàng ăn cơm.

 

Khi Thẩm Vu Hoài làm ở viện nghiên cứu, anh thường xuyên đi công tác, chạy khắp các viện nghiên cứu trên cả nước, lúc làm những thí nghiệm bí mật thì càng thường xuyên mất tích.

 

Sau này, khi phòng thí nghiệm xảy ra chuyện, anh dành nhiều thời gian hơn để đến đại học S giảng dạy, nhưng Trần Kỳ Chiêu chưa từng đến, vì quá bận.

 

Thẩm Vu Hoài cười: "Vậy nên hôm nay em cố ý đến đây à?"

 

Trần Kỳ Chiêu khựng lại một chút rồi trả lời: "Ừm."

 

Sau khi tan học, Thẩm Vu Hoài phải đến văn phòng, Trần Kỳ Chiêu đi theo anh. Văn phòng của Thẩm Vu Hoài ở gần tòa nhà thí nghiệm, cách tòa nhà giảng đường một đoạn. Khi anh vào văn phòng nói chuyện với các giáo viên khác, Trần Kỳ Chiêu đứng ở hành lang bên ngoài văn phòng, nhìn phòng thí nghiệm đối diện đang sáng đèn, nhìn các sinh viên tan học đi về phía nhà ăn.

 

Trần Kỳ Chiêu vô thức nhìn ngắm một lúc lâu, cậu không ghét cảm giác này.

 

"Giáo sư Thẩm, người ngoài kia là bạn của anh à?" Một giảng viên trẻ tuổi khác trong văn phòng liếc mắt nhìn ra ngoài, cô vừa rồi hình như nhìn thấy giáo sư Thẩm đi cùng một người.

 

Thẩm Vu Hoài nghe vậy khẽ khựng lại, nhìn theo hướng mắt của đối phương, cuối cùng ôn hòa nói một câu: "Ừm, em ấy đến đón tôi tan làm."

 

Cô giáo trẻ sững sờ, Thẩm Vu Hoài đã gật đầu chào cô, nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

 

Ánh mắt cô dõi theo Thẩm Vu Hoài, nhìn thấy anh đi đến bên cạnh người đàn ông kia, cuối cùng hai người sóng vai bước đi, nhanh chóng rời khỏi tầm mắt của cô.

 

Bạn đến đón tan làm á? Nhưng hiếm thật đấy, hình như chưa từng có ai đến đón Thẩm Vu Hoài tan làm.

 

Thẩm Vu Hoài đã hơn ba mươi tuổi, đến đại học S giảng dạy đã được vài năm, vừa có tài vừa có sắc, học lực cao, tính cách lại tốt, mấy vị giáo sư lớn tuổi trong các văn phòng gần đây từng rất nhiệt tình tìm đối tượng cho Thẩm Vu Hoài, nhưng lần nào anh cũng từ chối... Quá nhiều lần như vậy, anh đành phải nói đã có người mình thích, các giáo sư lớn tuổi mới không gặng hỏi nữa.

 

Chỉ là mấy năm trôi qua, Thẩm Vu Hoài vẫn chưa kết hôn.

 

Hai người đi xuống lầu, trên đường gặp không ít sinh viên, ai cũng chào hỏi Thẩm Vu Hoài.

 

"Bên này đều là các tòa nhà thí nghiệm, sinh viên khoa Hóa chất rất nhiều." Thẩm Vu Hoài giải thích vài câu, thấy ánh mắt Trần Kỳ Chiêu nhìn ra mấy tòa nhà thí nghiệm bên ngoài thì nói: "Bên kia không phải của khoa Hóa, đó là tòa nhà thí nghiệm của khoa Máy tính."

 

Trần Kỳ Chiêu ừ một tiếng, thảo nào lúc đến cậu thấy không ít phòng máy tính.

 

Thẩm Vu Hoài nhận thấy Trần Kỳ Chiêu nhìn thêm vài lần, lúc đi về phía xe, anh cố ý đi đường vòng, đi qua hai tòa nhà thí nghiệm của khoa Máy tính.

 

Tiểu Chu và những người khác đã về rồi, Trần Kỳ Chiêu đương nhiên ngồi lên xe của Thẩm Vu Hoài, lúc điều hòa trong xe bật lên, cậu mới nhận ra mình đã đổ khá nhiều mồ hôi vì không khí oi bức.

 

Xe chạy êm ru, sau khi lên xe Thẩm Vu Hoài ít nói hơn một chút, Trần Kỳ Chiêu cũng cảm thấy hơi buồn ngủ, khép hờ mắt nghỉ ngơi.

 

Chỉ là con đường hôm nay dường như dài hơn một chút, trong một lần rẽ, Trần Kỳ Chiêu khẽ mở mắt ra.

 

Thẩm Vu Hoài vẫn đang lái xe, đôi mắt chăm chú nhìn thẳng phía trước.

 

Trần Kỳ Chiêu âm thầm quan sát sườn mặt đối phương, những năm này Thẩm Vu Hoài dường như không có gì thay đổi, nhưng khi nhìn kỹ sẽ phát hiện khóe mắt anh có thêm vài nếp nhăn.

 

Cậu nghĩ thầm, bao nhiêu năm trôi qua, hóa ra cả hai người họ đều đã không còn trẻ nữa rồi.

 

Bên ngoài cửa sổ xe, dòng xe cộ kèm theo tiếng còi xe, những con phố quen thuộc dần hiện ra trong tầm mắt.

 

Trần Kỳ Chiêu nhắm mắt lại, trong đầu dường như hiện lên rất nhiều cảnh tượng, nhưng cuối cùng lại không nghĩ ra gì cả...

 

Xe rẽ vào gara ngầm, Thẩm Vu Hoài khẽ lay người cậu.

 

Trần Kỳ Chiêu duỗi người, theo Thẩm Vu Hoài xuống xe.

 

Trong thang máy, họ bàn nhau buổi tối ăn gì.

 

"Em đi tắm một lát, chiều nay ra nhiều mồ hôi quá." Trần Kỳ Chiêu nói.

 

Thẩm Vu Hoài đáp: "Ừm."

 

Tắm nước nóng xong, Trần Kỳ Chiêu mới có tâm trạng xem lại những tin nhắn tích lũy trong điện thoại vào buổi chiều, có cuộc gọi nhỡ về công việc, cũng có những việc chưa kịp xử lý... Cậu vừa gọi điện thoại vừa đi sang nhà Thẩm Vu Hoài, đẩy cửa ra thì ngửi thấy mùi thơm từ nhà bếp lan tỏa.

 

Trần Kỳ Chiêu đang nói giữa chừng thì dừng lại.

 

Tiểu Chu ở đầu dây bên kia điện thoại không hiểu chuyện gì: "Ông chủ?"

 

"Không có gì." Trần Kỳ Chiêu tiếp tục nói, nhưng ánh mắt vẫn luôn liếc nhìn về phía nhà bếp.

 

Không thấy Thẩm Vu Hoài đi ra, chỉ nghe thấy tiếng nồi niêu xoong chảo.

 

Khi Trần Kỳ Chiêu kết thúc cuộc gọi, Thẩm Vu Hoài cũng từ trong bếp đi ra, nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên sofa, có lẽ vì thời tiết nóng bức, hôm nay cậu không mặc bộ đồ ngủ dài quen thuộc mà mặc bộ đồ ở nhà ngắn rộng rãi, quần đùi áo thun, chỉ khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng, che đi cánh tay đầy vết sẹo.

 

Dáng vẻ này, Thẩm Vu Hoài đã nhiều năm chưa thấy.

 

Trần Kỳ Chiêu giống như một người buộc phải trưởng thành, từ khi mang xiềng xích của hận thù, cậu luôn tỏ ra trưởng thành trước mặt mọi người. Lúc làm việc luôn mặc vest, trang phục ngày thường cũng chủ yếu là kiểu dáng trưởng thành... Chuẩn bị toàn diện để đối mặt với thế giới này.

 

Thẩm Vu Hoài nhìn thêm vài lần.

 

Trần Kỳ Chiêu nhận thấy ánh mắt của anh: "Anh làm xong rồi à?"

 

"Còn phải đun thêm một lúc nữa, sắp xong rồi." Thẩm Vu Hoài ngồi xuống, kéo ngăn kéo lấy lọ cao dán còn sót lại mấy ngày trước, "Tắm xong sao không dán vào?"

 

Cao dán trên tay Trần Kỳ Chiêu bị cậu xé ra lúc tắm, vì không đau nên cậu cũng không dán lại, "Hết đau rồi."

 

Thẩm Vu Hoài kiên quyết giữ tay cậu lại, xé miếng cao dán dán lên vết thương cũ, "Gần đây thời tiết thay đổi nhiều, ít nhất em cũng phải dán hết một liệu trình, không chăm sóc cẩn thận, lần sau trời trở lạnh sẽ lại đau."

 

Trần Kỳ Chiêu bị anh nắm tay, ánh mắt vô thức dõi theo anh.

 

"Tiểu Chu nói với anh, bác sĩ khuyên em làm vật lý trị liệu?" Thẩm Vu Hoài vừa dán thuốc vừa hỏi tiếp.

 

Trần Kỳ Chiêu đáp lời, nhớ đến lời dặn của bác sĩ khi đến bệnh viện, "Có nói như vậy."

 

"Công việc bận mãi không xong... Bây giờ cũng tạm xong rồi, mỗi tuần dành chút thời gian đến bệnh viện làm vật lý trị liệu đi." Thẩm Vu Hoài vén tay áo khoác của cậu lên, nhìn những vết sẹo kia, xé miếng cao dán dán lên khớp, "Phải chăm sóc cẩn thận, sau này mới không bị đau."

 

Trời đã nhá nhem tối, ánh hoàng hôn bên ngoài chiếu qua cửa sổ sát đất trong phòng khách, hắt những tia sáng màu cam tuyệt đẹp xuống sàn nhà.

 

Giống như ánh sáng xé tan màn u ám, chiếu sáng góc tối không bật đèn này, chân trời nhuộm một màu cam đỏ của ráng chiều.

 

Hai người ngồi trên ghế sofa, một người ngồi khoanh chân, người kia ngồi nghiêng.

 

Trần Kỳ Chiêu một tay bị Thẩm Vu Hoài nắm chặt, cậu ngồi thẳng người dậy, trong lúc đối phương cúi đầu ấn vào vết thương, cậu nghiêng người tới gần, môi mỏng lạnh lẽo chạm vào khóe môi Thẩm Vu Hoài.

 

Cả hai người đều dừng động tác lại, không tiến xa hơn vượt qua giới hạn, dường như cả hai đang thử dò xét ranh giới sắp sụp đổ kia.

 

Ánh sáng dường như đang leo vào bên trong, hoặc là dừng lại ở đâu đó không nhúc nhích.

 

Khi Trần Kỳ Chiêu áp sát vào anh, mùi bạc hà trên người đối phương càng đến gần hơn, cậu hỏi: "Anh đi vật lý trị liệu với em không?"

 

Thẩm Vu Hoài nhìn vào mắt cậu, "Ngày nghỉ lúc nào anh cũng rảnh."

 

Hai người ở quá gần, nhìn thấy được quầng thâm dưới mắt đối phương không sót một chút nào, phản chiếu khuôn mặt của nhau, thân mật lại mờ ám.

 

"Ừm." Trần Kỳ Chiêu cúi đầu, nhìn đối phương nắm tay mình, không buông ra, nhiệt độ tiếp xúc qua đầu ngón tay dần dần thấm sâu vào xương tủy, "Mỗi lần nhìn đều thấy xấu quá, anh nói xem nếu một ngày nào đó em đeo nhẫn cưới..."

 

Thẩm Vu Hoài nghiêng người hôn cậu, đầu tiên là chạm vào khóe môi, sau đó di chuyển đến môi.

 

Lời còn chưa dứt, sự đáp lại đột ngột ngăn cản những lời nói tiếp theo.

 

Sự tiếp xúc kiềm chế nhưng dịu dàng, từng chút một phá vỡ ranh giới kia, lớp áo giáp nhiều năm sụp đổ hoàn toàn, tình cảm khó tả tuôn trào.

 

Căn phòng dần tối lại, ánh cam dần tan biến, hoàng hôn sắp biến mất, màn đêm sắp ập đến.

 

Hai người ngồi trên sofa, trao nhau những nụ hôn nhẹ nhàng.

 

Hôn xong thì tách ra, cả hai nhìn vào mắt đối phương.

 

Rất lâu sau, giọng nói trầm thấp kiềm chế của người đàn ông vang lên bên tai người kia.

 

"Khi anh đeo nó lên cho em, nhất định sẽ rất đẹp."

 

Vết sẹo là những tấm huy chương đẹp đẽ, còn tình yêu giống như pháo hoa trên bầu trời đêm.

 

Những năm tháng sau này, tự do và dũng cảm, bình dị mà rực rỡ.

Bình Luận (0)
Comment