Ngoại ô thành phố G, bên trong một viện nghiên cứu cao cấp.
Vài nhà nghiên cứu mặc áo blouse trắng tụ tập lại với nhau, đang thảo luận gay gắt về kết quả dữ liệu mới được đưa ra, Châu Dao Dao ôm bảng ghi chép đứng bên cạnh, thực sự lúng túng trước cuộc thảo luận như vậy, chỉ có thể nhìn người đàn ông có vẻ mặt trầm tĩnh bên cạnh.
Cô đi theo giáo sư hướng dẫn của mình đến đây tham gia nhóm nghiên cứu, hiện tại giáo sư hướng dẫn của cô đang tranh cãi gay gắt với người khác, trong nhóm người chỉ có thầy Thẩm đến từ thành phố S này là tính tình ôn hòa, không tham gia vào cuộc thảo luận gay gắt của những người khác.
Nói là tính tình ôn hòa, nhưng thầy Thẩm đối với thí nghiệm cũng rất nghiêm túc, không cho phép sơ suất.
Lần thí nghiệm khép kín này có rất nhiều nhà nghiên cứu từ khắp cả nước đến tham gia, sau khi kéo dài vài ngày thì vốn dĩ sắp kết thúc, kết quả là thầy Thẩm này tối hôm qua phát hiện ra một vấn đề lớn, gây ra cuộc thảo luận trong nội bộ nhóm thí nghiệm, phương án hiện tại cần phải làm lại từ đầu, mấy vị giáo sư lớn tuổi nói đến đỏ cả mặt.
Cô không tham gia vào thí nghiệm nội bộ, chỉ phụ trách làm trợ lý cho các nhà nghiên cứu, sau vài ngày cũng đã hiểu được chút tình hình của nhóm thí nghiệm ở đây, cũng nghe qua danh tiếng của thầy Thẩm này.
Thầy Thẩm còn trẻ tuổi đã thành công và nổi tiếng, còn đào tạo ra mấy học sinh xuất sắc, hiện tại đang làm việc tại viện nghiên cứu số 9 của thành phố S. Lần này là nhóm thí nghiệm của họ gặp một vấn đề khó khăn, luận văn năm ngoái của thầy Thẩm vừa hay đề cập đến vấn đề này nên nhóm thí nghiệm của họ mới yêu cầu viện nghiên cứu số 9 giúp đỡ, mời nhóm của thầy Thẩm đến.
Ban đầu dự kiến là một tuần, kết quả vì vấn đề xuất hiện trong thí nghiệm nên đã kéo dài gần nửa tháng.
Nhưng thầy Thẩm không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại còn thương lượng thời gian với viện nghiên cứu số 9 để kéo dài thời gian ở lại đây.
Tranh luận khoảng nửa tiếng, thầy Thẩm mới tham gia vào cuộc thảo luận, không khí trong phòng lập tức trở nên tốt hơn.
Châu Dao Dao đã gặp nhiều nhà nghiên cứu khi gặp vấn đề thì tranh luận mà giống như cãi nhau, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy một người có tính tình tốt như thầy Thẩm. Cuộc tranh luận như hôm nay trong nửa tháng qua cũng xảy ra rất nhiều lần, mỗi lần thầy Thẩm đều đợi những người khác tranh luận ra kết quả rồi mới nắm bắt điểm mấu chốt để thảo luận, theo quan sát trong khoảng thời gian này, thông thường thầy Thẩm vừa lên tiếng, cuộc thảo luận này cũng gần như kết thúc.
Cô ở bên cạnh giúp ghi chép, thấy nhóm nhà nghiên cứu này thảo luận xong, chuyển sang định vào phòng thí nghiệm để thử các biến số mới.
Các nhà nghiên cứu bắt đầu đổi chỗ, cô không được vào phòng thí nghiệm nhưng vẫn đi theo những người khác, xem có chỗ nào cần giúp đỡ không. Đến nơi thì thấy Thẩm Vu Hoài đã vào phòng thí nghiệm, đang thảo luận công việc với các nhà nghiên cứu trong phòng thí nghiệm, sau khi thảo luận xong còn đi kiểm tra thiết bị, sau đó các nhà nghiên cứu khác mới đi vào.
"Mỗi lần vào phòng thí nghiệm, thầy Thẩm đều phải kiểm tra mấy lần."
"Đúng vậy, tôi cảm thấy thầy Thẩm dường như đã khắc ghi các quy tắc của phòng thí nghiệm vào đầu, quá chuẩn mực."
Châu Dao Dao nghe những người bên cạnh thảo luận, nhớ lại lúc trước nghe Thẩm Vu Hoài nói chuyện với các nhà nghiên cứu khác trong viện. Lúc đó Thẩm Vu Hoài đi ngang qua nhóm thí nghiệm của họ, đứng trước cửa sổ kính quan sát, Châu Dao Dao cùng đàn anh trong phòng thí nghiệm đang bận rộn việc khác, không lâu sau thì bị dừng thí nghiệm.
Hóa ra là Thẩm Vu Hoài phát hiện một thông số của thiết bị được điều chỉnh quá cao, đề nghị họ điều chỉnh thấp xuống một chút.
Lúc đó là giáo sư phụ trách dẫn đầu trao đổi với Thẩm Vu Hoài, Châu Dao Dao đứng bên cạnh lắng nghe, nghe thấy Thẩm Vu Hoài nói chuyện với thầy Lưu bên cạnh.
Thầy Lưu nói: "Cái thói quen trước khi vào phòng thí nghiệm của cậu vẫn nên sửa đi, điều chỉnh thông số đó cao hơn chút cũng không sao, hiệu suất cao hơn."
Thẩm Vu Hoài đáp lại ngắn gọn: "Máy móc chịu tải cũng lớn hơn, sử dụng quá tải dễ gây ra sự cố máy móc."
"Đó là máy móc mới... Haiz, không nói lại cậu được." Thầy Lưu: "Từ sau vụ việc mấy năm trước, cậu cũng căng thẳng quá rồi đấy."
Thẩm Vu Hoài: "Ừm, làm người không thể nuốt lời."
Sau đó hai người vừa nói vừa đi càng lúc càng xa... Nhà nghiên cứu trong phòng thí nghiệm hỏi giáo sư phụ trách, giáo sư mới đáp: "Thầy Thẩm à? Cậu ấy đúng là như vậy. Tôi nghe thầy Ngô nói, ở viện nghiên cứu số 9 cậu ấy còn nghiêm khắc hơn, sinh viên vào phòng thí nghiệm đều được dặn dò kỹ càng... Nói thế nào nhỉ, cậu ấy đặc biệt quý trọng mạng sống, rõ ràng làm công việc nguy hiểm như vậy, nhưng mỗi lần đều cố gắng hết sức để loại bỏ nguy cơ ngầm, không hề qua loa."
Giáo sư phụ trách biết được một số chuyện, thế là kể về chuyện cũ ở viện nghiên cứu số 9.
Nghe nói mấy năm trước thiết bị hợp tác giữa viện nghiên cứu số 9 và công ty hóa chất Dược Trạch gặp vấn đề, nếu không có thầy Thẩm phát hiện kịp thời thì lần đó vấn đề thiết bị đã gây ra tai họa lớn. Nhưng ảnh hưởng của vụ việc đó trong ngành vẫn khá lớn, nghe nói lúc đó người yêu của thầy Thẩm cũng đến hiện trường, sốt ruột đến phát điên, từ đó về sau thầy Thẩm trở nên rất cẩn thận, phòng thí nghiệm không còn xảy ra vấn đề nào nữa.
Châu Dao Dao cũng thường xuyên ra vào phòng thí nghiệm, một số quy tắc được viết ra nhưng họ biết hệ số nguy hiểm không lớn, không tuân thủ nghiêm ngặt như vậy.
Nhưng một người có thể nghiêm chỉnh thực hiện những quy tắc như vậy trong nhiều năm, Châu Dao Dao thầm nghĩ, thầy Thẩm chắc chắn rất yêu người yêu của mình.
Sau khi vào phòng thí nghiệm thì kéo dài một thời gian rất lâu, trong thời gian đó có người ra vào, đến khi kết thúc thí nghiệm thì đã hơn năm giờ chiều.
Châu Dao Dao theo giáo sư hướng dẫn ghi chép một số việc, khi xong việc thì đã muộn, vừa bước đến văn phòng thì nghe thấy tiếng nói ôn hòa trong văn phòng. Cô dừng bước, chú ý đến bàn làm việc dựa vào tường bên trái văn phòng, người đàn ông đã thay bộ áo blouse trắng, mặc một bộ đồ thường ngày đơn giản, vừa gọi điện thoại vừa thu dọn đồ đạc trên bàn.
Cô bước vào, lắng nghe giáo sư hướng dẫn nói chuyện, liếc nhìn sang bên cạnh.
"Giữa chừng phát hiện ra một vấn đề, có lẽ phải mấy ngày nữa mới về được." Người đàn ông cong cong khóe mắt, khi nói chuyện thoải mái tự nhiên, hoàn toàn khác với vẻ nghiêm túc trong phòng thí nghiệm, "Thế à? Vậy mọi người câu được bao nhiêu con, có cá lớn không?"
"Em cũng câu được à?"
"Ngoài trời nhiều muỗi lắm, em ra ngoài không xịt thuốc sao?"
"Anh xem ảnh rồi, mấy chậu cây bên trái ban công tưới ít nước thôi nhé."
"Tối nay ăn tối món gì?"
...
Giọng nói của người đàn ông rất bình thường, nhưng Châu Dao Dao vẫn nghe thấy sự kiên nhẫn và dịu dàng trong đó, Thẩm Vu Hoài trò chuyện toàn là chuyện thường ngày, nhưng sự dịu dàng dành cho người trong điện thoại quá đặc biệt.
"Thầy Thẩm, đang nói chuyện với người nhà à?" Nhà nghiên cứu bên cạnh nói: "Nghe mọi người nói chuyện ăn uống mà tôi cũng thấy đói bụng rồi."
Đồ đạc trên bàn đã được thu dọn xong, Thẩm Vu Hoài xách chiếc laptop lên, "Vậy mọi người cố gắng tan làm sớm nhé."
Nhà nghiên cứu cười nói: "Phải đợi tôi điền xong cái bảng này đã, thầy đi trước đi."
Thẩm Vu Hoài khẽ gật đầu, vừa gọi điện thoại vừa bước ra ngoài, "Giờ đang chuẩn bị về phòng nghỉ, vừa nói chuyện với đồng nghiệp... Căng tin ở chỗ anh? Cũng tạm được, không bằng đại học S."
Người đi rồi, các nhà nghiên cứu trong văn phòng bắt đầu nói chuyện.
"Vẫn chưa được gặp người yêu của thầy Thẩm, anh ấy cũng ít khi đăng gì lên mạng xã hội."
"Nghe nói người yêu của anh ấy học ngành trí tuệ nhân tạo, ngành máy tính đấy, hai người đều là người tài giỏi, lần trước máy tính của tôi gặp vấn đề, thầy Thẩm còn gọi điện thoại hỏi giúp tôi."
"Sao tôi lại nghe nói người yêu anh ấy mở công ty? Lần trước thầy Thẩm gọi điện thoại, người yêu anh ấy hình như đi công tác bàn dự án gì đó."
...
Mấy ngày tiếp theo, viện nghiên cứu bận rộn đến phát điên, đặc biệt là bên nhóm thí nghiệm, tiến độ được đẩy nhanh rất nhiều.
Đội của thầy Thẩm tuần sau sẽ đi, tiến độ của họ ở đây cũng bước vào giai đoạn mới.
"Sao thế? Kỳ Chiêu không bắt máy của cậu à?" Lưu Tùy mặc áo blouse trắng vào, thấy Thẩm Vu Hoài cầm điện thoại đứng bên cạnh, mãi vẫn chưa đóng cửa tủ đựng đồ lại, "Chắc là đang bận thôi? Mấy hôm trước không phải cậu nói em ấy đi công tác à?"
Thẩm Vu Hoài rũ mắt, tin nhắn anh gửi một tiếng trước Trần Kỳ Chiêu không trả lời, vừa gọi điện thoại thì tắt máy.
Tối hôm qua khi hai người gọi video, Trần Kỳ Chiêu không nói với anh có lịch đi công tác hôm nay... Những trường hợp phải tắt máy, có lẽ là đang họp. Anh gửi tin nhắn cho Tiểu Chu, trợ lý của Trần Kỳ Chiêu, rồi mới đóng cửa tủ lại.
Lưu Tùy tiếp tục nói: "Mấy ngày không gặp, cậu cứ dính lấy cái điện thoại thế à?"
"Mười tám ngày." Thẩm Vu Hoài giọng điệu nhàn nhạt, nhìn đồng hồ đeo tay: "Đi thôi, xong việc thì tan làm sớm."
Lưu Tùy: "Tan làm sớm để làm gì?"
Thẩm Vu Hoài nói: "Về mua chút đồ cho em ấy."
Hôm nay thời tiết khá đẹp, bên ngoài viện nghiên cứu nắng ráo.
Công việc trong phòng thí nghiệm kết thúc sớm hơn dự kiến, ngày mai lại là thứ bảy, Châu Dao Dao và đồng nghiệp hẹn nhau tối nay đi xem phim, sau khi bận rộn xong những việc khác từ sớm, giáo sư hướng dẫn vung tay cho họ nghỉ sớm. Ngoại trừ họ còn có người của nhóm thí nghiệm bên cạnh, mấy người hẹn nhau tập trung ở cửa viện nghiên cứu, cô cùng đồng nghiệp quẹt thẻ từ ra ngoài.
Thời tiết đã vào thu, gió bên ngoài hơi lớn, họ không ra ngoài mà chờ ở sảnh tiếp tân của viện nghiên cứu.
Một lát sau, một thanh niên từ ngoài cửa bước vào, khi đẩy cửa mang theo một luồng gió nhỏ. Châu Dao Dao nghe tiếng nhìn sang, người bước vào trạc tuổi cô, mặc áo khoác đen trắng, đeo một chiếc túi đeo vai, vẻ mặt lạnh lùng.
Cậu bước vào nói một tiếng với người ở quầy lễ tân, rồi nhanh chóng ngồi xuống ghế chờ bên cạnh.
Viện nghiên cứu bên này rất ít khi có người trẻ tuổi đến, bình thường gặp được thì hoặc là lãnh đạo viện nghiên cứu, hoặc là người bên ngoài đến bàn chuyện hợp tác. Khí chất của người này có chút không phù hợp với viện nghiên cứu, hoặc nói là khí chất trên người cậu quá đặc biệt, lúc Châu Dao Dao và đồng nghiệp trò chuyện, cả hai không nhịn được nhìn về phía cậu.
Sau khi chàng trai bước vào thì nhìn điện thoại, tốc độ đánh máy của cậu rất nhanh, ngón tay vừa trắng vừa dài.
Ngoài việc trả lời tin nhắn điện thoại, cậu còn ra ngoài nghe một hai cuộc điện thoại, không lâu sau lại đi vào.
"Chắc là đến đón người đấy nhỉ?" Đồng nghiệp hỏi: "Trông cũng đẹp trai đấy chứ."
Châu Dao Dao gật đầu: "Có khi nào là con trai của giáo sư nào đó không?"
"Chưa thấy bao giờ, mặt lạ hoắc." Đồng nghiệp lại nói: "Bọn Lily vẫn chưa ra à? Lâu quá rồi đấy."
Châu Dao Dao nói: "Chắc sắp ra rồi."
Những người khác trong viện nghiên cứu đã lục tục tan làm, bạn của Châu Dao Dao vẫn chưa ra, người mà chàng trai trẻ đợi cũng chưa ra.
Mỗi khi tiếng thẻ từ ở cổng vang lên, chàng trai trẻ lại ngẩng đầu nhìn một cái, nhưng rồi nhanh chóng quay đầu đi.
Cuối cùng, tiếng thẻ từ bên cổng lại vang lên.
Châu Dao Dao ngẩng đầu lên, thấy thầy Thẩm và thầy Lưu.
"Thầy Thẩm cũng ra rồi à?" Đồng nghiệp nói: "Bọn Lily chậm quá, tôi vào trong xem thử."
Châu Dao Dao đang định đi theo, đột nhiên thấy chàng trai trẻ vẫn luôn ngồi trên ghế chờ động đậy. Cô không khỏi liếc nhìn, chỉ thấy bước chân của chàng trai trẻ nhanh hơn nhiều, lướt qua họ, đi thẳng về phía Thẩm Vu Hoài.
Thẩm Vu Hoài nghe Lưu Tùy nói chuyện, cúi đầu nhìn điện thoại.
Tin nhắn gửi cho Trần Kỳ Chiêu không được trả lời, đối phương cũng không gọi điện cho anh.
Tiếng nói bên cạnh dừng lại, Thẩm Vu Hoài đang định cất điện thoại, trước khi ngẩng đầu lên đột nhiên thấy một đôi giày xuất hiện trong tầm mắt, anh vô thức dừng bước.
Chủ nhân đôi giày cũng không động đậy, cứ thế lặng lẽ chặn đường anh.
"Máy bay bị hoãn chuyến, lúc em đến còn lo anh tan làm rồi, may mà vẫn kịp." Giọng nói quen thuộc truyền đến, mang theo hương vị của gió, thực ra chỉ mới nửa tháng không gặp nhưng dường như đã xa cách rất lâu.
Lưu Tùy nói: "Đột nhiên nhớ ra anh Trương hình như có chút việc tìm tôi, Vu Hoài hai người cứ đi trước nhé, tôi quay lại phòng thí nghiệm một lúc."
Nói xong thì bước nhanh đi trước, chớp mắt đã biến mất.
Thẩm Vu Hoài nói: "Đến đây sao không bảo anh trước?"
Trần Kỳ Chiêu nhìn anh, "Tối qua em nói rồi mà, nói là muốn gặp anh."
"Đợi lâu chưa?" Thẩm Vu Hoài hỏi.
Trần Kỳ Chiêu: "Mới đến thôi, không đợi lâu."
Hai người vừa nói vừa bước ra ngoài, gió thu theo cửa kính ùa vào.
Châu Dao Dao và đồng nghiệp không dám nhìn nhiều nhưng lại vô cùng tò mò, mãi đến khi bóng dáng hai người biến mất khỏi tầm mắt, họ mới dám nhỏ giọng thảo luận. Đặc biệt là lúc vừa mở cửa, họ thấy thầy Thẩm nắm tay chàng trai trẻ kia, cử chỉ hai người thân mật, cũng rất quen thuộc. Họ đã từng thấy Thẩm Vu Hoài đối xử với người khác như thế nào, cũng biết anh ôn hòa nhưng thường giữ khoảng cách với mọi người.
Đây là lần đầu tiên họ thấy thầy Thẩm chủ động đến gần một người như vậy.