Trần Kỳ Chiêu không hề che giấu mà đánh giá người đàn ông trước mắt, so với bộ dạng đầu bù tóc rối khi vào tù ở kiếp trước, đối phương giờ đây vẫn trống giống một người đàng hoàng.
Tưởng Vũ Trạch, cánh tay đắc lực của Trần Kiến Hồng hiện tại.
Năm nay đã hơn ba mươi tuổi, từ khi còn trẻ đã bước vào Trần thị từng bước thăng tiến, cuối cùng ngồi vững vào vị trí trợ lý của Trần Kiến Hồng. Tuy bề ngoài chỉ là một trợ lý, nhưng Trần Kiến Hồng đã giao cho anh ta rất nhiều việc để rèn luyện, địa vị trong tập đoàn không hề thấp, rất được Trần Kiến Hồng coi trọng, nếu không có gì bất ngờ thì tương lai sẽ là một nhân vật vô cùng quyền lực trong tập đoàn.
Một người vốn dĩ đang trên đỉnh cao danh vọng như vậy, lại sớm cấu kết với Lâm Sĩ Trung, sau này gián tiếp trở thành kẻ hưởng lợi từ sự phá sản của Trần Thị, biến thành ông chủ của một công ty niêm yết nào đó. Người này ẩn mình rất kỹ, cũng làm không ít chuyện, lần thay máu lớn ở cấp trung của Trần Thị lần này có không ít người bị sa thải hoặc bị kiện tụng có liên quan đến Tưởng Vũ Trạch, nhưng trong tình huống như vậy, người này vẫn có thể tự mình thoát thân khỏi chuyện này.
Con cáo già này làm việc rất gọn gàng, sẽ không bao giờ để lửa bén đến mình.
Nói đến Tưởng Vũ Trạch, những việc liên quan đến anh ta thực sự quá nhiều.
Con át chủ bài lớn nhất mà Lâm Sĩ Trung cài vào Trần Thị chính là anh ta, những gián điệp thương mại hoặc nội gián khác cùng lắm cũng chỉ là tôm tép, chỉ cần Tưởng Vũ Trạch còn ở đó, Trần Thị sẽ luôn bị nguy hiểm rình rập.
Khi Trần Kỳ Chiêu vừa sống lại, dòng thời gian rất hỗn loạn, sau này nhờ nói chuyện với trợ lý Từ một thời gian dài, cậu mới biết được vào thời điểm hiện tại, Tưởng Vũ Trạch vẫn chưa hành động, xung quanh Trần Thời Minh vẫn còn khá sạch sẽ. Nội bộ Trần thị phức tạp, Trần Kỳ Chiêu không thể nhớ rõ nhiều người ở kiếp trước, nhưng những việc mà Tưởng Vũ Trạch đã làm thì cậu nhớ rất rõ, một trong những mối nguy hiểm lớn nhất chính là tổ trợ lý của Trần Thời Minh, hai năm nữa Trần Kiến Hồng có ý định thoái vị để Trần Thời Minh tiếp quản, Tưởng Vũ Trạch biết rõ điều đó, khi điều động nhân sự, anh ta đã nhét người của mình vào tổ trợ lý của Trần Thời Minh.
Trong ván cờ này của Lâm Sĩ Trung, Tưởng Vũ Trạch chính là con tướng.
"Kiến Hồng, hôm nay không tăng ca à?" Trương Nhã Chi thấy Trần Kiến Hồng về nhà có chút bất ngờ, "Tiểu Tưởng cũng đến à?"
Tưởng Vũ Trạch lễ phép nói: "Chào bà chủ, làm phiền rồi."
Trần Kiến Hồng gật đầu với Tưởng Vũ Trạch, sau đó bảo quản gia lên lầu lấy mấy tập tài liệu.
"Vậy thì ở lại ăn cơm trưa nhé? Thằng bé Thời Minh dạo này bận quá không về ăn cơm, vừa hay tôi bảo lão Trương làm thêm chút đồ ăn." Trương Nhã Chi nhiệt tình nói, "Nếu không thì trưa nay chỉ có tôi với Tiểu Chiêu ăn thôi."
Trần Kỳ Chiêu tắt màn hình điện thoại, ánh mắt không hề che giấu mà đánh giá Tưởng Vũ Trạch.
Tưởng Vũ Trạch nghe vậy thì nhìn sang Trần Kỳ Chiêu đang ngồi bên cạnh, rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, "Cảm ơn bà chủ, nhưng sau khi lấy tài liệu xong tôi còn phải về công ty."
Rất nhanh, quản gia mang một túi tài liệu xuống, Trần Kiến Hồng đưa đồ cho Tưởng Vũ Trạch, "Công ty còn có việc nên cậu ấy phải về xử lý."
Tưởng Vũ Trạch gật đầu, sau khi nhận tài liệu thì rời đi.
Giống như một cấp dưới trung thành và chăm chỉ, không ai có thể chê trách được.
Trần Kiến Hồng nhận thấy ánh mắt của Trần Kỳ Chiêu dừng lại ở cửa thì hỏi: "Con biết cậu ấy à?"
Trần Kỳ Chiêu nghe vậy thì nhìn sang Trần Kiến Hồng, thoải mái dựa vào ghế sofa, "Không biết, nhưng con không thích mặt của anh ta."
"Đến cả ngoại hình mà cũng soi xét à?" Trương Nhã Chi nghe vậy thì bật cười, "Mắt nhìn người kén chọn thế này, sau này tìm vợ thì sao? Chẳng lẽ vừa nhìn thấy người ta đã nói không thích à?"
"Tiểu Tưởng làm việc có chừng mực." Trần Kiến Hồng không hề khó chịu vì điều này, ngược lại còn nói thêm vài câu, "Bình thường không có tiết thì đến công ty xem sao, bố bảo Tiểu Tưởng dẫn dắt con."
Trần Kỳ Chiêu cười: "Anh ta giỏi lắm à?"
Trần Kiến Hồng: "Đủ để dẫn dắt con."
"Vậy thì tốt quá." Trần Kỳ Chiêu gõ móng tay lên màn hình điện thoại, vẻ mặt cà lơ phất phơ: "Quyết định vậy đi, nếu con đến công ty, bố phải để anh ta dẫn dắt con, con không cần người khác nữa."
Trần Kiến Hồng ngồi xuống bên cạnh, nghe Trần Kỳ Chiêu nói vậy cũng chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu: "Điều kiện tiên quyết là con phải chịu tập trung lại vào chuyện chính, nếu không tìm mười người dẫn dắt con cũng vậy thôi."
"Con cái nhà này, vừa mới nói không thích người ta, giờ lại muốn người ta dẫn dắt con." Giọng Trương Nhã Chi có vài phần nuông chiều: "Nhưng cũng phải thôi, con cũng nên đến công ty xem sao, sau này muốn tiếp xúc với sản nghiệp của gia đình cũng dễ dàng hơn."
"Con biết rồi." Giọng điệu Trần Kỳ Chiêu không thay đổi, ánh mắt lại có vài phần lạnh lẽo khó phát hiện.
Đúng vậy, rất giỏi, giỏi như vậy mà không được chứng kiến thì thật đáng tiếc.
Ánh mắt Trần Kiến Hồng dừng trên người Trần Kỳ Chiêu có hơi lâu, một lúc sau ông chú ý đến một chiếc hộp có vẻ hơi lạc lõng trên mặt bàn: "Ai mua vậy?"
Trương Nhã Chi thấy vậy thì nói: "Tiểu Chiêu mua máy đo huyết áp đó."
Nói rồi bà lấy chiếc máy đo điện tử đã cất vào trong hộp ra: "Nào, Tiểu Chiêu vừa nói bảo bố thử xem."
Trần Kỳ Chiêu nghe Trương Nhã Chi nói vậy, trong lòng nghĩ người này mà ngoan ngoãn đo mới lạ. Trần Kiến Hồng nhìn thì có vẻ không sao, thực ra rất tự cao tự đại không chịu thua, giờ tuổi cũng đã lớn, có dự án ông cũng làm đến cùng, giới trẻ thức đêm, ông cũng thức theo.
Nói thẳng trước mặt người này là ông bị cao huyết áp, có lẽ sẽ khiến Trần Kiến Hồng không vui.
Quả nhiên, Trần Kiến Hồng thấy vậy thì hơi nhíu mày: "Không sao tự dưng mua cái này làm gì?"
Trần Kỳ Chiêu thầm nghĩ bố bớt uống rượu bớt thức đêm đi, có lẽ con cũng không mua cái này, chẳng phải là muốn bố sống lâu thêm chút à.
Hiếm khi hôm nay cậu lại không tức giận vì lời nói của Trần Kiến Hồng, hay nói đúng hơn là đã sớm đoán được người này sẽ nói gì, cậu không hề bất ngờ.
Cậu nghĩ lan man, đối với cậu mà nói, tức giận cãi nhau có lẽ thoải mái hơn, giống như một thanh niên lỗ m ãng, chất vấn Trần Kiến Hồng sao không biết quý trọng thân thể mình, nhưng nghĩ đến người này cuối cùng mất vì xuất huyết não, cậu không nói ra những lời khó nghe mà chọn im lặng.
Trương Nhã Chi lặng lẽ liếc nhìn Trần Kỳ Chiêu, bà biết gần đây con trai rất quan t@m đến sức khỏe của bà và chồng, có những chuyện không nói thẳng ra, nhưng đều dặn dò trước với ông Trương. Bà còn nghe ông Trương nói, sau khi Trần Kỳ Chiêu đi học thỉnh thoảng còn gọi điện về nhà, không hỏi gì khác, chỉ hỏi giờ giấc sinh hoạt của bà và chồng, còn hỏi thói quen ăn uống của họ.
Nhưng những chuyện này Trần Kỳ Chiêu chưa bao giờ nói thẳng ra.
"Con cái mua đồ mà ông nói gì vậy, cũng là vì tốt cho sức khỏe của ông thôi, không phải dạo trước ông còn nói hơi chóng mặt à?" Ánh mắt Trương Nhã Chi có vài phần trách cứ, bà nói với Trần Kiến Hồng: "Lòng tốt của con cái, ông bớt nói vài câu đi."
Trần Kỳ Chiêu nghe Trương Nhã Chi nói vậy, không khỏi ngẩng đầu lên.
Trần Kiến Hồng chú ý đến động tác nhỏ này của Trần Kỳ Chiêu, dù đối phương ngẩng đầu lên rồi nhanh chóng cúi xuống.
Trước đây, ông không nghĩ Trần Kỳ Chiêu có thể chu đáo đến mức này, cũng không nghĩ đứa con này sẽ quan t@m đến sức khỏe của hai vợ chồng họ. Ông rất hiểu đứa con này, cẩu thả, làm việc không có tính kiên trì, bước chân vào xã hội sớm muộn gì cũng bị người ta lừa. Chuyện của Tần Hành Phong lần này đã khiến đứa nhỏ này chịu thiệt thòi lớn, ông vốn tưởng rằng đứa nhỏ này sẽ nhớ đời mà cẩn thận hơn, nhưng thấy nó vẫn tùy hứng như thường, trong lòng lại cảm thấy hơi thất vọng.
Nhưng vừa rồi, ông vẫn nhạy bén nhận ra sự thay đổi cảm xúc trong chớp mắt của Trần Kỳ Chiêu.
Trần Kỳ Chiêu vẫn đang nghĩ về chuyện Trần Kiến Hồng bị chóng mặt, cậu chưa từng nghe nói đến chuyện này, hỏi chú Trương cũng không thấy nhắc đến chuyện chóng mặt.
Cậu đang nghĩ cách moi thông tin từ miệng Trương Nhã Chi thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Trần Kiến Hồng.
"Vậy thì đo đi." Trần Kiến Hồng cầm lấy máy đo trong tay Trương Nhã Chi, "Giống với máy đo huyết áp thông thường à?"
"Cũng gần giống." Trương Nhã Chi nhìn Trần Kỳ Chiêu đang đứng bên cạnh không động đậy, nháy mắt với cậu: "Lại đây, Tiểu Chiêu giúp bố con đo đi."
Trần Kỳ Chiêu hơi siết chặt tay rồi buông ra, nhanh chóng đứng dậy đi qua giúp đỡ.
Trần Kiến Hồng nhìn đứa con trước mắt, luôn cảm thấy một thời gian không gặp, đứa con này hình như thay đổi rất nhiều.
"Dạo này..." Ông vừa mới mở miệng nói hai chữ, đột nhiên bị Trần Kỳ Chiêu cắt ngang.
"Im lặng." Trần Kỳ Chiêu cúi đầu giúp ông quấn băng tay, hoàn toàn không nhìn ông: "Lúc bố đo huyết áp bác sĩ không bảo bố đừng nói chuyện à?"
Nói xong cậu lại nói: "Để thẳng tay."
Trương Nhã Chi đứng bên cạnh che miệng cười, "Đúng đó, để thẳng tay ra."
Trần Kiến Hồng: "..."
Ông đột nhiên cảm thấy huyết áp hơi cao.
Kết quả đo huyết áp nhanh chóng hiện ra, quả nhiên huyết áp của Trần Kiến Hồng hơi cao, hoặc không phải là hơi cao, đối với tuổi của ông mà nói thì đã hơi vượt mức bình thường rồi.
Trương Nhã Chi ngạc nhiên nói: "Kiến Hồng, huyết áp của ông hơi cao đó..."
Trần Kiến Hồng tự mình tháo băng tay, giọng điệu bình thường: "Tuổi này của tôi đều vậy cả."
Chú quản gia Trương cũng nói: "Ông chủ, tuổi tác không phải là vấn đề chính, mà là huyết áp của ông thực sự hơi cao rồi."
Kết quả mà Trần Kỳ Chiêu sợ nhất chính là bình thường không có vấn đề gì nghiêm trọng, nhưng khi có chuyện xảy ra thì lại đi mất.
Nhìn thấy số đo này, không hiểu sao cậu lại thở phào nhẹ nhõm, giọng điệu nói chuyện cũng thả lỏng hơn: "Hơi cao, bố đã 160 rồi mà còn nói không sao? Phải gọi bác sĩ lấy thuốc hạ huyết áp về uống thôi."
Trần Kiến Hồng nói không sao, nhưng Trương Nhã Chi hoàn toàn không để ý đến ông, trực tiếp gọi điện thoại cho bác sĩ.
Trần Kỳ Chiêu tiện thể nói thêm với Trương Nhã Chi: "Phải kiểm tra nguyên nhân gây cao huyết áp, tốt nhất là đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe tổng quát."
Gần đây Trần Kiến Hồng rất bận, hoàn toàn không có thời gian, "Lấy chút thuốc hạ huyết áp là được rồi."
"Được cái gì mà được? Huyết áp cao có thể bị nhồi máu não, đột quỵ." Thái độ của Trương Nhã Chi vô cùng kiên quyết, "Không được, chuyện này ông phải nghe tôi, ông Trương ông đi sắp xếp đi, ngày mai chúng ta đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe."
Trần Kiến Hồng đau đầu xoa xoa giữa lông mày, "Vậy thì để mấy ngày nữa, gần đây nhiều việc quá, tuần sau còn phải đi dự tiệc tối, không có thời gian."
"Tiệc tối nào?"
Trần Kỳ Chiêu hỏi: "Để Trần Thời Minh đi không phải được rồi à? Bố còn phải đích thân đi làm gì?"
Trương Nhã Chi giải thích cho cậu: "Chính là cái tiệc tối mà mẹ dẫn con đi chơi đó."
Trần Kiến Hồng nói: "Tiệc từ thiện do nhà họ Lâm tổ chức."
Trần Kỳ Chiêu nghe vậy thì sững người: "Nhà nào?"
"Chính là nhà của bác Lâm của con đấy." Trần Kiến Hồng không nhận ra sắc mặt của Trần Kỳ Chiêu, ông cất máy đo huyết áp vào hộp, "Hồi nhỏ con còn đến nhà bác ấy chơi, mới có mấy năm không gặp, đến bác con cũng quên rồi à?"
Ngón trỏ của Trần Kỳ Chiêu vô thức động đậy, đôi mắt rũ xuống che giấu cảm xúc không lộ ra ngoài.
Cậu nhếch môi, che giấu sự tàn nhẫn và hưng phấn đang lan tràn từ tay chân đến tận xương tủy, cười nói: "Bác Lâm à... Sao con có thể quên được."
Lâm Sĩ Trung, cậu nhớ rất rõ.