Chấn Kinh Tủ Lạnh Nhà Ta Thành Tinh Rồi (Dịch Full)

Chương 536 - Chương 536:

Chương 536: Chương 536:Chương 536:

Diệp Cửu Cửu vô thức mím môi, xấu hổ nhìn anh một cái, đang định mở miệng thì Tiểu Ngư chen vào giữa hai người.

"Cửu Cửu, sao chị không trả lời em?" Tiểu Ngư nằm trên đầu gối của hai người, không vui nhìn Cửu Cửu và anh trai đang mơ hồ, cô bé không nói nên lời, chỉ cảm thấy kỳ lạ: "Hai người đang làm gì vậy?"

"Không làm gì cả." Diệp Cửu Cửu ngượng ngùng giơ tay lên che miệng, nhẹ nhàng ho một tiếng, cố găng che giấu nhịp tim không đều của mình.

Tiểu Ngư nghe thấy hơi thở và nhịp tim của hai người có chút hôn loạn, sau đó lại nhìn anh trai mím môi: "Có phải hai người trộm ăn kẹo không?”

Hai người họ bây giờ giống như mình lúc vụng trộm ăn sô cô la, vừa sợ vừa lo bị phát hiện.

Cơn ho giả của Diệp Cửu Cửu đột nhiên biến thành ho thật: "Khụ... khụ... khu...

Lăng Dư hơi khó chịu với đứa trẻ ngáng chân này: "Em không đếm lê à?"

"Quá nhiều quá nhiều, em đếm không xuể." Tiểu Ngư đau đầu giơ tay: "Em muốn Cửu Cửu và anh trai giúp em đếm."

"Không cần đếm, ngày mai chúng ta hái xuống rồi đếm." Diệp Cửu Cửu vuốt tóc bên tai, sau đó thẳng lưng: 'Không còn sớm nữa, về phòng ngủ thôi."

Lăng Dư nhìn lại cô: "Không cắt tóc nữa sao?"

Diệp Cửu Cửu nhìn thấy một tia chờ mong trong ánh mắt anh nhìn cô, cô vô thức ừ một tiếng: "Nhìn thì có vẻ chưa dài lắm, đợi thêm mấy ngày nữa cắt cũng không sao.'

Tiểu Ngư kéo kéo mái tóc hơi xoăn dài đến vai của mình: "Tóc của em dài thế này mà cũng không cắt à?”

Diệp Cửu Cửu nhìn cô bé: "Em muốn cắt giống anh trai sao?"

Tiểu Ngư nhìn anh trai, trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu nói không: "Em muốn buộc tóc hai bên, còn có hoa nữa."

"Thế em còn nói gì nữa." Diệp Cửu Cửu cúi xuống bế cô bé lên: "Được rồi, chúng ta về phòng ngủ thôi, chào anh trai ngủ ngon."

Tiểu Ngư ngoan ngoãn vẫy tay với Lăng Dư: “Anh trai ngủ ngon." Lăng Dư gật đầu, tiễn hai người vào phòng.

Tiểu Ngư nằm trong hõm cổ Diệp Cửu Cửu thì thâm bên tai cô: "Anh trai nhìn chúng ta.'

“Anh trai chắc cũng muốn ngủ cùng chúng ta."

Diệp Cửu Cửu giật mình vì câu nói bất thình lình của cô bé, suýt nữa ném cô bé ra ngoài: ˆ... Đừng nói bậy.'

Tiểu Ngư ừ một tiếng: "Con trai không được ngủ cùng con gái đúng không?"

"Đúng." Diệp Cửu Cửu khựng lại: "Vợ chồng, người yêu, mẹ và con trai nhỏ vẫn có thể ngủ cùng nhau."

"Thế à." Radar tò mò của Tiểu Ngư hiện tại lại không phát huy tác dụng, hoàn toàn không để ý đến thông tin mà Diệp Cửu Cửu tiết lộ, cô bé đá giày rồi trèo lên giường, sau đó kéo chăn nhỏ của mình nằm lên gối, đắp bụng rồi nói: "Em nằm xong rồi, Cửu Cửu có thể kể chuyện rồi."

"Chị đóng cửa sổ xong sẽ đến." Diệp Cửu Cửu đi đến bên cửa sổ đóng cửa, trước khi đóng, cô nhìn Lăng Dư đang bê ghế ra hiên, nhỏ giọng nói với anh:

Chúc anh ngủ ngon.

Lăng Dư gật đầu: "Ngủ ngon."

"Ngủ sớm một chút." Diệp Cửu Cửu cười với anh, sau đó đóng cửa sổ.

Lăng Dư cách cửa sổ đóng kín nghe thấy tiếng Tiểu Ngư ríu rít, thôi thì để cô bé vui vẻ thêm mấy ngày nữa.

Diệp Cửu Cửu nghe thấy tiếng đóng cửa bên cạnh, sau đó ôm Tiểu Ngư bắt đầu kể chuyện cho cô bé: "Tại một ngọn núi bên kia biển có một nhóm yêu tinh xanh...

Giọng cô trong trẻo, cố tình nói chậm lại nghe rất dịu dàng, nhẹ nhàng như lông vũ lướt trên má, Tiểu Ngư thoải mái ưỡn người, từ từ chìm vào giấc ngủ.
Bình Luận (0)
Comment