Cố Đình Viễn cười ấm áp, đưa đèn lồng thỏ ngọc trong tay ra:
"Tặng cho nàng."
Trần Bảo Âm nhìn chiếc đèn lồng được đưa tới, nhìn người
thanh niên đang thản nhiên cười, không khỏi phồng má. Nhận lấy
đèn thỏ ngọc, quay lưng bỏ đi.
Người này rất biết giả vờ thành thật, giả bộ đứng đắn.
Vừa đi, nàng không khỏi nhếch khóe miệng, không hiểu sao
đột nhiên cảm thấy vui vẻ hẳn lên.
Người đông nghịt, Cố Đình Viễn cẩn thận theo sát nàng, sợ
nàng bị người khác đụng phải, cũng khéo léo không để bị đám
người tách ra.
Trần Bảo Âm quay đầu lại hỏi hắn: "Ngươi có muốn xách một
chiếc không?"
Người xách theo đèn lồng trên đường, đa số là nữ tử và tiểu
hài tử, nam tử cũng có.
Cố Đình Viễn nói câu gì đó, giọng quá nhỏ, Trần Bảo Âm
không nghe thấy, liền dừng bước, chờ hắn đi tới mới nói: "Ngươi
nói cái gì?"
"Ngươi tặng cho ta?"Giọng nói trầm thấp dịu dàng của nam tử
vang lên bên tai.
Hơi thở ấm áp nhàn nhạt tràn tới khiến Trần Bảo Âm không
khỏi xoa lỗ tai, ngẩng đầu trừng hắn.
Thấy trong mắt hắn đầy vẻ nghi hoặc, dáng vẻ ngây thơ giống
như rất vô tội. Trần Bảo Âm tức giận, dùng sức đẩy ngực hắn:
"Tránh ra!"
Tên háo sắc! Đồ đáng ghét!
Nàng không nên đi ngắm đèn lồng với hắn!
"Vậy ta tự mua." Mới đi vài bước đã nghe phía sau vang lên
giọng nói thành thật của nam tử.
Trần Bảo Âm dừng chân, trừng mắt nhìn hắn, nói: "Ta tặng
ngươi!"
Hắn đã tặng nàng rồi, chẳng lẽ nàng lại keo kiệt đến vậy ư?
Vừa dứt lời, trên khuôn mặt trong trẻo kia hiện lên một nụ
cười dễ thấy: "Đa tạ tiểu thư."
Nhìn bộ dạng vui vẻ ra mặt của hắn, dù ở trong đám người
cũng chắp tay thi lễ, Trần Bảo Âm không nhịn được cười ra tiếng.
Người này thật sự là...
"Ngươi muốn kiểu nào?" Nàng đợi hắn đứng dậy, hai người
cùng nhau đi về phía trước.
Cố Đình Viễn đáp: "Đẹp."
"Vớ vẩn." Trần Bảo Âm không khỏi nói: "Ai mà không muốn
một chiếc đèn đẹp?"
Cố Đình Viễn đáp ngay: "Vớ vẩn cái gì? Đó là sự thật."
"Cũng là vớ vẩn."
"Nó vẫn là sự thật."
Hai người vừa nói chuyện nhảm nhí vừa chui qua chui lại giữa
đám đông, dừng lại trước một gian hàng, cuối cùng chọn ra một
chiếc đèn lồng mà họ thích.
Đó là một chiếc đèn hồ ly nhỏ rất hiếm thấy, không hiểu sao
không có ai mua, Trần Bảo Âm liếc qua đã nhìn trúng và quyết
định mua nó.
"Bốn mươi sáu văn, cảm ơn đã ủng hộ." Người bán hàng nhiệt
tình nói.
Cố Đình Viễn muốn cởi túi tiền, Trần Bảo Âm đè tay hắn lại:
"Để ta." Đã nói tặng hắn thì nàng sẽ tự trả.
Ngón tay nàng chạm vào mu bàn tay là rời đi ngay, chỉ để lại
cảm giác hơi lạnh, Cố Đình Viễn cúi đầu nhìn thoáng qua, khép
tay vào tay áo, miệng cười tủm tỉm.
Trần Bảo Âm mua đèn hồ ly, nhét vào tay Cố Đình Viễn: "Cho
ngươi."
"Đa tạ tiểu thư." Cố Đình Viễn nhận lấy.
Một người xách đèn thỏ ngọc, một người xách đèn hồ ly,
nương theo đám đông di chuyển trên đường phố náo nhiệt.
Trần Bảo Âm hơi thơ thẩn, không kiềm được nhìn đèn tiểu hồ
ly trong tay hắn. Nàng thích cái này hơn cái đèn ngọc thỏ đang
cầm trong tay. Thế nhưng, đã nói là tặng hắn rồi.
Cố Đình Viễn như thể không chú ý tới tầm mắt của nàng, nói:
"Thoại bản lúc trước giao kèo với tiểu thư, tại hạ đã viết xong một
nửa."
Ai thèm quan tâm thoại bản của hắn chứ?
Chẳng qua chỉ là một quyển "Tam Tự Kinh" thiếu nội dung mà
thôi, trong tay nàng có bản đầy đủ của "Tam Tự Kinh" đây này.
"Ta cũng đang viết thoại bản." Nàng hắng giọng, nói.
Cố Đình Viễn kinh ngạc: "Ồ? Không biết tiểu thư cũng có nhã
hứng như vậy."
"Chẳng lẽ chỉ mỗi mình ngươi được viết à." Trần Bảo Âm nói.
Cố Đình Viễn hỏi: "Tiểu thư viết chuyện gì?"
Lời này nói trúng tâm ý của Trần Bảo Âm, mặt mũi sáng bừng,
giọng điệu nhẹ tâng: "Chuyện về một con thỏ yêu!"
Hắn viết chuyện về hồ yêu, nàng đâu thể viết trùng nên chọn
thỏ yêu.
Nói đến nhân vật chính thỏ yêu, Trần Bảo Âm bỗng nhiên cảm
thấy đèn thỏ ngọc trong tay dần trở nên đáng yêu, đáng yêu hơn
đèn tiểu hồ ly nhỏ nhiều, hào hứng kể nội dung câu chuyện của
mình: "Mở đầu hơi tương tự chuyện của ngươi, nhưng sau đó thì
hoàn toàn khác..."