Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 376

Lão gia tử vẫn luôn để mắt đến Tống Hiển, thấy Tống Hiển hiểu chuyện như vậy, trong lòng ông ấy giống như nở hoa.

Mỗi ngày đều gọi Tống Anh đến nhà một chuyến, để nàng thấy rõ bộ dạng cải tà quy chính của đại ca.

Tống gia và Hoắc gia ở gần nhau, Tống Anh coi như là đi tản bộ thì cũng không thể chuyên tâm nghiên cứu việc điều chế xà phòng ở nhà được, rất tốn sức.

"Ngươi nhìn đại ca của ngươi đi, tuy rằng ngày đầu về nhà có chút không hiểu chuyện, nhưng mấy ngày nay ta đã giảng giải cặn kẽ với hắn từng chút một, quả nhiên hắn đã hiểu chuyện hơn nhiều rồi. Sáng sớm biết phụ giúp nương hắn quét sân, Bùi thị nói vài câu không đúng, hắn còn quở trách nàng ta mấy câu, sắc mặt của Đại bá nương ngươi tốt hơn nhiều, phải không?" Lão gia tử rất tự hào.

"Hắn quở trách tẩu tử sao?" Tống Anh nhướng mày.

Khó tin thật đấy? 

Trước đây cung phụng lời Bùi thị nói giống như thánh chỉ, sao lại thay đổi nhanh như vậy?

Lão gia tử cười cười: "Trước đây là hắn xót Bùi thị có thai, bây giờ cũng biết Bùi thị không đủ hiểu chuyện rồi, vậy nên lại quay ra thương nương hắn hơn thôi? Bản tính của hài tử này không xấu, sáng nay còn bắt Bùi thị hầu hạ nương hắn đấy, nghe nói lúc ăn cơm, Bùi thị cũng không dám ngồi."

Đại Diêu thị không phải là một bà bà độc ác, bây giờ nhi tử nghe lời bà ấy, cơn giận trong lòng cũng nguôi ngoai đi nhiều.

Nhưng Tống Anh lại cảm thấy rất kỳ lạ.

"A gia, có phải hắn giả vờ ngoan ngoãn để sau này dễ bề yêu cầu không?" Tống Anh cười híp mắt, hỏi.

"Sao lại thế!?" Lão gia tử lập tức hô lên một tiếng: "Ngươi nhìn đi! Mấy ngày tới, ta định bảo hắn ra ngoài ruộng làm chút việc để rèn luyện tính nhẫn nại cho hắn, qua một thời gian ngắn nữa là đến vụ thu hoạch, ta bảo hắn giúp một tay, gặt hái những gì cần gặt, gieo trồng những gì cần gieo. Ba tháng qua đi, ngươi nhớ phải nghĩ cách giúp hắn kiếm tiền đấy!" 

Tống Anh nở nụ cười: "Được thôi, nếu hắn có thể ngoan ngoãn chịu đựng trong ba tháng, ta cũng tâm phục khẩu phục."

"Chỉ có điều, đại ca ngươi rất coi trọng thể diện, Đại bá nương của ngươi cũng vậy, cho nên đến cửa hàng làm việc thì e là không được, ngươi phải tìm công việc nào phù hợp với hắn một chút." Lão gia tử nói thêm.

"A gia yên tâm, nếu hắn biết điều, ta có thể sắp xếp cho hắn đến làm việc ở chỗ Tứ thúc, khi đó mỗi tháng ít nhất cũng kiếm được hai ba lượng bạc, không ít đâu." Tống Anh nói.

Tứ thúc là người rất thông minh, Tống Hiển hoàn toàn không đấu lại được, nếu hắn ta lén trộm công thức mà bị phát hiện, Tứ thúc có thể đánh chết hắn.

Nhưng nếu hắn ta thực sự thay đổi tâm tính, làm việc ở chỗ Tứ thúc cũng sẽ không chịu thiệt.

Điều kiện tiên quyết là Tống Hiển thực sự có thể chịu đựng được trong ba tháng.

Lão gia tử rất hài lòng với sự sắp xếp của Tống Anh.

Tiểu nhi tử cũng là báu vật trong lòng ông ấy, nếu hai người cùng làm việc, đương nhiên trong lòng ông ấy rất yên tâm!

Nghĩ vậy, lão gia tử càng thêm niềm nở với Tống Hiển. 

Nhưng Tống Hiển lại không nghĩ vậy.

Hắn ta chỉ mới về nhà được mấy ngày, Tống Anh hầu như ngày nào cũng ghé qua Tống gia một chuyến, nhưng Tống Tuân đã lên huyện thành rồi, Nhị thúc Nhị thẩm cũng không có ở nhà, nàng ta đến Tống gia làm gì?

Không chừng là nói xấu hắn ta trước mặt lão gia tử!

Lại qua hai ngày nữa, buổi tối, lão gia tử gọi Tống Hiển đến dùng cơm, nhìn đại tôn tử, lão gia tử nói: "Đại lang, ta đã suy nghĩ kỹ rồi, mấy ngày tới ngươi theo Tam thúc của ngươi ra đồng nhìn một chút, học cách nhận biết cỏ dại và côn trùng, nếu có chỗ nào cần bón phân thì làm cùng Tam thúc, làm quen tay, đến vụ thu hoạch cũng nhanh chóng thích ứng hơn."

"Ra đồng làm việc?" Tống Hiển cảm thấy mình nghe nhầm rồi: "Không phải a gia nói… Để ta đi tìm việc làm sao?" 

"Ta không muốn ngươi nhàn rỗi ở nhà quanh năm suốt tháng, bầu bạn với nương và thê tử ngươi, nếu ngươi thật sự muốn kiếm việc làm thì đến bến tàu lúc trước Nhị thúc làm để tìm việc cũng được..." Lão gia tử suy nghĩ một chút.

Không nhất thiết phải trông chờ Tống Anh nghĩ cách kiếm tiền cho tôn tử, nếu tôn tử tự có kế hoạch thì ông càng vui hơn. 

Bình Luận (0)
Comment