Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 451

Tống Lão Căn thở dài.

"Trong lòng ngươi hiểu rõ thì ta yên tâm rồi. Lúc nãy ta vừa tới chỗ ruộng cạn xem thử, mấy hạt đậu mọc sát mặt đất đã ngả vàng và sắp rụng rồi, nhân lúc này hãy thu hoạch hết đi. Nếu không, gặp phải mưa to gió lớn thì lá cây sẽ rụng hết, cành cũng bị thối, thế thì sẽ mất trắng đấy." Tống Lão Căn nói thêm.

Tống Anh gật đầu.

Tống Lão Căn là lão nông dân, rất có kinh nghiệm trong việc trồng trọt.

Loại đậu này... Kiếp trước, việc sử dụng đậu Hà Lan để nấu ăn cực kỳ phổ biến, còn ở đây thì khác, rất hiếm người ăn loại đậu màu xanh này.

Trong mắt dân chúng, nếu đậu còn xanh tức là chưa chín, nếu hái về xào lên ăn chính là lãng phí lương thực. Chỉ được phép thu hoạch khi lá đã vàng mà chưa rụng, lúc đó hạt đậu mới có độ ẩm và độ khô vừa phải, để lâu cũng không dễ hư.

Bọn họ không chỉ ăn hạt đậu mà còn phơi khô thân cây đậu để làm củi đốt. Nếu nhà ai để thân cây đậu rơi rớt dưới đất, Tống lý chính chắc chắn sẽ tới tận nhà nói chuyện, toàn thôn đều tới mắng nhà người nọ là đồ lười biếng. 

Tuy Tống Anh không thiếu tiền mua củi nhưng nhập gia tùy tục, nàng cũng phải trân trọng từng cây đậu một, không thể làm bậy.

Sau khi thu hoạch hết, dù đã vào đông nhưng cũng không thể nhàn rỗi.

Mạch môn đông, bắp cải, su hào, rau dền, tất cả đều phải trồng, sang năm mới có cái ăn.

Trong ruộng cạn của Tống Anh còn có khoai lang phải thu hoạch trước khi sương giá xuống. Khoai tây trong những thửa ruộng nàng mua đã sớm được thu hoạch vào tháng sáu, tháng bảy, sau đó trồng thứ khác.

Tóm lại, đã tới lúc thu hoạch thì không có thời gian rỗi.

Bên phía Tống Anh, dù đã có Ngưu Đại Lực hỗ trợ nhưng vẫn phải làm việc không ngừng nghỉ. Hôm nay, lão gia tử vốn tới đây để giúp nàng nên lúc này thấy Ngưu Đại Lực đang xới đất thì dẫn Tống Anh ra sân phơi lúa để tuốt lúa.

Tuốt lúa xong mới biết được sản lượng năm nay là bao nhiêu.

Sau khi làm việc với Tống Anh, lão gia tử mới phát hiện ra tôn nữ này có sức lực kinh người.

Còn Đại Bạch kia đúng là một con lừa tốt, thế mà còn dễ sai bảo hơn cả lừa và trâu.

Lúc tuốt lúa cũng cần Đại Bạch kéo con lăn bằng đá, từng bó bông lúa trong tay Tống Anh lại nhẹ như mây, thật sự dọa Tống Lão Căn sợ hết hồn.

Gặt lúa, phơi lúa tốn hết hai ngày.

Sau khi tuốt hết lúa xong đã xuất hiện chuyện khiến Tống Lão Căn kinh ngạc hơn nữa!

"Không thể tin nổi, năm nay thật sự được mùa đến vậy sao?! Trước đó chỉ thấy cây lúa ngoài ruộng trĩu hạt, không ngờ lại thu hoạch được nhiều hơn năm ngoái!" Tống Lão Căn bốc một nắm thóc lên xem, trong lòng vô cùng kích động.

Mười một mẫu lúa nước của Tống Anh lại thu hoạch được hơn năm mươi thạch thóc!

Tính ra, một mẫu có thể thu hoạch được khoảng năm thạch?

Tống Lão Căn hơi hoảng hốt, vẫn không thể tin được, thậm chí còn tự nhéo mình một cái, phát hiện thật sự không phải đang nằm mơ.

"Năm nay... cũng không tính là… mưa thuận gió hoà mà…?" Hồi lâu sau, lão gia tử mới thốt ra được một câu.

Thật ra Tống Anh không hề cảm thấy nhiều, một thạch lúa khoảng chừng 120 cân, năm mươi ba thạch chính là hơn 6300 cân, mỗi mẫu đất hơn 570 cân...

Tính đến đây, Tống Anh hơi sửng sốt. Nàng đột nhiên hiểu rõ vì sao lão gia tử lại điên cuồng tự đánh chính mình như thế.

Trình độ canh tác ở triều Đại Định phát triển hơn tiền triều rất nhiều, thôn Hạnh Hoa lại nhiều nước phù sa, chỉ cần không gặp hạn hán thì sản lượng lúa sẽ nằm ở mức trung bình tại khu vực thành Dung, khoảng gần 400 cân một mẫu.

Còn ruộng của nàng lại tính ra hơn 500 cân?

Vậy thì chẳng trách lão gia tử kích động như thế.

Tuy vậy, trong lòng Tống Anh cũng biết rõ sở dĩ nàng thu hoạch được nhiều đến thế là nhờ linh thủy giúp mỗi một hạt thóc đều căng tròn. Mặc dù những nhà khác cũng được ếch tinh trông coi nhưng cũng không thể cho ra sản lượng cao quá mức như vậy.

Bình Luận (0)
Comment