Dựa Vào Làm Ruộng, Ta Có Gia Tài Bạc Triệu

Chương 600

Tống Anh cũng không hề cảm thấy chột dạ.

Lúc nàng tới, nguyên chủ đã lạnh ngắt rồi.

 

"Ca ca đã nhìn ra rồi sao?" Tống Anh hỏi thẳng.

 

Tống Tuân sửng sốt, dường như cũng không ngờ rằng nàng sẽ thừa nhận một cách thẳng thắn, không hề cố kỵ như vậy, nhưng sau đó cũng thở phào nhẹ nhõm: "Chỉ là đã suy nghĩ rất nhiều lần nhưng đều cảm thấy muội muội bây giờ quá lợi hại so với trước đây.

A Anh không có bản lĩnh như vậy."

"Cũng đúng." Tống Anh gật đầu thừa nhận, "Vậy ngươi không ghét ta sao?"

Tống Tuân cũng từng hỏi bản thân mình câu này, nhưng đáp án lại là phủ định.

 

Bởi vì Tống Anh trước mắt này giống hệt muội muội, có tình cảm với Tống gia nên hắn không thể xem người này thành một người hoàn toàn khác được.



Thậm chí, có đôi khi hắn nghĩ rằng, nếu lúc trước khi bị đón đi, muội muội có thể giống như Tống Anh trước mắt thì cũng không đến mức rơi vào kết cục như vậy.

 

"Không ghét.

Ta chỉ có vài chuyện muốn hỏi ngươi thôi." Tống Tuân nói.

 

"Ngươi muốn hỏi ta có phải du hồn dã quỷ hay không, có nhìn thấy hồn phách của muội muội ngươi hay không, hoặc là muội muội ngươi có để lại lời nào hay không đúng không?" Tống Anh cau mày, thấy Tống Tuân trầm mặc thì nói: "Tên thật của ta cũng là Tống Anh, dung mạo..."

Tống Anh sờ khuôn mặt này của mình: "Giống muội muội ngươi tới bảy, tám phần, nhưng ta xinh đẹp hơn một chút."

"Ngoài ra, lúc ta tới thì cơ thể này không còn hồn phách gì, cũng không có di ngôn nào, chỉ có ký ức trong đầu.

Nếu ký ức cũng được xem là linh hồn thì ta nghĩ ta và nàng ấy đã sớm hợp lại từ hai thành một.

Vì vậy, ta có thể cảm nhận được và cũng nhớ rõ nỗi đau của nàng ấy lúc trước.

Ta có tất cả cảm xúc của nàng ấy." Tống Anh nói.

 

Nói đơn giản, nàng chính là một vòng tròn lớn, còn nguyên chủ chính là một chấm nhỏ nằm bên trong vòng tròn.

 

Sau khi được nàng bao quanh, chấm nhỏ này đã trở thành một bộ phận của nàng, nhưng cơ thể nàng lại không chỉ có một chấm nhỏ này.

 

Tống Tuân cười cười: "Như vậy khá tốt, ít nhất thì không hoàn toàn là một người khác."

Nhất là khi nghe Tống Anh trước mắt nói nàng vốn dĩ có dung mạo không quá khác biệt so với muội muội, thậm chí tên của hai người cũng giống nhau thì trong lòng hắn đã vượt qua được một hố sâu.

 

Có lẽ giữa hai người các nàng vốn dĩ có một mối liên hệ nào đó, nếu không thì làm sao lại trùng hợp như vậy được chứ?

Tống Tuân sờ đầu Tống Anh.



"A Anh, huynh là một ca ca vô dụng." Tống Tuân nhìn xuyên qua Tống Anh, nói khẽ.

 

Tống Anh biết lời này là hắn nói cho nguyên chủ nghe.

 

Nhưng nhìn dáng vẻ cương quyết này của hắn, có lẽ... không đích thân tới gặp người của Diên Bình hầu phủ kia thì e rằng không thể cho qua chuyện này được.

 

"Muội ủng hộ huynh thi cử nhưng hôn nhân là chuyện lớn, vẫn phải suy xét kỹ càng.

Thiên kim hào môn không dễ cưới như vậy đâu.

Huống hồ... Đã là quý nữ phải chịu thiệt thòi mà gả cho đối tượng không môn đăng hộ đối, lại còn phải trở thành bậc thang cho huynh lợi dụng.

Nếu như vậy, muội sợ sau này huynh sẽ có thêm một chuyện áy náy cả đời." Tống Anh khuyên nhủ.

 

"Huynh hiểu, nhưng mà... tình cảm và địa vị không phải cá và chân gấu*, có thể có được cả hai mà, không phải sao?" Tống Tuân cười cười, "Huynh sẽ nỗ lực học hành, cưới nữ tử mà huynh có thể cưới được.

Nếu đã cưới về rồi thì huynh nhất định sẽ đối xử tốt với nàng ấy suốt đời suốt kiếp, cũng sẽ nỗ lực để bản thân mình xứng đôi với nàng."

* Trong thành ngữ Trung Quốc, "鱼与熊掌" (cá và chân gấu) ám chỉ hai thứ quý giá nhưng không thể cùng có được.

Câu này muốn nói rằng tình cảm và địa vị không đối lập nhau như vậy, ta có thể đạt được cả hai mà không cần phải hy sinh cái này cho cái kia.

 

"..." Tống Anh mấp máy môi.

 

Nàng còn có thể nói gì đây?

Chẳng lẽ nói thiên kim tiểu thư nhà người khác gả cho một tiểu tử nghèo chính là mắt bị mù?

Vậy không được, quá thẳng thắn!

Hơn nữa, câu nói này của Tống Tuân cũng không có vấn đề gì.

Với thân phận của hắn bây giờ, muốn cưới nữ nhi của quan lớn thì cửa cũng không có.

Nếu có một ngày thật sự có thể cưới được thì đến lúc đó, thực lực của bản thân Tống Tuân cũng sẽ không quá thấp, nếu không sẽ bị người khác xem thường.

 

Tóm lại, nếu thật sự có ngày ấy thì cũng là kẻ muốn cho, người muốn nhận.

 

Tâm thái này của Tống Tuân chẳng qua chỉ là có một kế hoạch trong lòng mà thôi, còn chưa tới mức có mưu đồ bất chính.

 

Bình Luận (0)
Comment