Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 13

Tổ bên cạnh nhắc đến chuyện của Mai Lộ Lộ và người chồng mới cưới, nên khi quay lại phòng thẩm vấn, cảnh sát Lý cũng tiện thể hỏi luôn.  

Lúc nghe đến tên người đàn ông, người phụ nữ thoáng sững lại, như thể cảm xúc nào đó chợt ập đến. Sắc mặt cô thay đổi liên tục, cuối cùng biến thành một nụ cười chua chát.  

“Anh ấy có thể xem như là biểu tượng của tình yêu trong lòng tôi.” Người phụ nữ cuối cùng cũng lên tiếng: “Hồi nhỏ, so về phương diện tình cảm thì tôi luôn chậm chạp hơn những đứa trẻ cùng trang lứa. Không có người lớn nào nói về tình yêu với tôi, những đứa trẻ khác có thể nhận biết được các yếu tố của tình yêu từ môi trường xung quanh, nhưng trong môi trường của tôi, điều đó không tồn tại. Tôi sinh ra trong một gia đình đơn thân, trước khi đi học, phần lớn thời gian của tôi dành để chăm sóc bà ngoại ốm yếu.”  

“Những cậu bé trong trấn nhỏ vì cảm giác thích ngây ngô mà đã biết kéo tóc những cô bé xinh đẹp, còn tôi thì chỉ nghĩ rằng là họ cố tình bắt nạt người khác. Bao gồm cả chuyện của thầy Dư, chuyện về tình dục, về tình yêu, tôi chỉ biết có những thứ đó tồn tại chứ không thật sự hiểu chúng là gì.”  

Người phụ nữ dừng lại chốc lát, uống ngụm nước rồi tiếp tục: “Đối với rất nhiều người, có lẽ chính họ cũng không thể xác định rõ ràng khoảnh khắc mà họ hiểu được tình yêu và tình dục là gì. Nhưng khi tôi nhớ lại, tôi nhận ra năm mười tuổi mình đã hiểu về tình yêu.”  

“Trong bãi thu gom phế liệu, tôi ngồi trên đỉnh số sách cũ chất thành đống, qua câu chuyện của Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là tình yêu.”  

Tiểu Mai ngồi trên đống sách cũ cao ngất. Đây là bãi thu gom phế liệu của trấn nhỏ do một bà lão trông coi. Chân bà lão không tốt. Khi đi ngang qua đây, tiểu Mai phát hiện có rất nhiều sách mà người ta bán lại, thế là cô lẻn vào từ bức tường phía sau.  

Trên thực tế, bãi thu gom phế liệu chỉ là một căn lều lợp tôn lớn, phía sau chất đầy bìa giấy, đồ sắt vụn, sách vở và chai nhựa, tỏa ra một mùi kỳ lạ. Mùi hương đó giống như… giống như mùi hương cuối cùng toả ra từ những thứ từng đóng vai trò nào đó trong cuộc sống con người, nhưng cũng không hẳn là khó ngửi.  

Tiểu Mai thích đọc những cuốn sách lạ lùng này. Những chữ nào không biết, cô sẽ tra từ điển để hiểu.  

“Cái này chỉ đáng hai hào nửa cân thôi.”  

Bên ngoài có tiếng bước chân loáng thoáng truyền tới…  

Bước chân của người già rất chậm, mỗi bước đều cẩn thận.  

Tiểu Mai lập tức trượt xuống khỏi đống sách, lẻn vào hệt như con mèo hoang, nhanh chóng luồn ra ngoài qua khe hở tấm tôn.  

Cô cũng không mang theo sách.  

Bởi vì nếu mang sách đi thì sẽ thành trộm sách.  

Trấn nhỏ có một hiệu sách, nhưng muốn đọc sách trong đó thì phải mua.  

Cô không mua được mấy quyển sách đó, nên khi phát hiện ra nơi này có nhiều sách như vậy, cô mừng rỡ vô cùng.  

Hôm sau, khi tiểu Mai quay lại, cô phát hiện hình như khe hở trên tấm tôn đã rộng hơn đôi chút.  

Và ngay chỗ cô ngồi hôm qua có một cái bát, bên trong có mấy viên kẹo và vài cái bánh.  

Tiểu Mai không nghĩ rằng đó là dành cho mình.  

“Một đứa trẻ không cảm nhận được tình yêu từ mẹ, trong tiềm thức sẽ không tin rằng có ai đó sẵn sàng đối xử tốt với mình vô điều kiện.” Người phụ nữ sau khi trưởng thành nói trong phòng thẩm vấn.  

“Những ngày sau đó, chỗ tôi ngồi được đặt thêm một cái ghế nhỏ, một cái bàn nhỏ, thỉnh thoảng còn có kẹo để trên bàn. Có ngày trời lạnh quá, còn có thêm một cái chăn bé.”  

Có lẽ tất cả đều được nhặt từ đống rác thải, một chân ghế vẫn còn là gỗ mới.  

Mai Lộ Lộ thầm nghĩ: Không biết nhà bà Trần có phải sắp có cháu trai cháu gái về chơi không?  

Bà Trần khá nổi tiếng trong trấn nhỏ. Bà là một góa phụ, nhưng đã nuôi dạy hai người con trai nên người. Hai người con trai đều có nhà cửa trên thành phố, mỗi dịp Tết đến, họ sẽ đưa cháu trai cháu gái về thăm bà.  

Tiểu Mai chưa bao giờ nghĩ rằng những thứ đó là dành cho mình.  

Mỗi lần cảm giác được bà Trần đang vào, cô lập tức chạy biến đi.  

Sau khi đi vào trong, bà Trần lại phát hiện đứa trẻ kia đã kia chạy mất. Bà khá khó hiểu, sao lại giống một mèo thế, mới thoáng nhìn cái, vậy mà thoắt cái lại thấy đối phương chạy luôn rồi.  

Thích đọc sách thì tốt, nhưng chạy nhanh quá.  

Tiểu Mai về nhà, mẹ cô mắng vài câu. Cô không để tâm, cứ thế về phòng làm bài tập.  

Bây giờ cô đã có thể làm bài tập rồi, song càng ngày lại càng ít nói hơn.  

“Hồi đó, tôi không biết mình đã đánh mất khả năng giao tiếp bình thường với con người. Nhưng may mắn là tôi vẫn chưa mất đi khả năng đấu tranh.”  

Chiều thứ Sáu, sau giờ học, tiểu Mai đi dọc con phố như thường lệ. Nhà cô ở cuối con phố này, ngày nào cũng phải đi qua đây. Đã một năm trôi qua, bây giờ đã rất ít người nhắc đến chuyện năm đó.  

Nhưng tiểu Mai biết, mọi người vẫn còn nhớ, chẳng qua là họ không còn coi đó là điều mới mẻ nữa thôi.  

Tiệm tạp hoá bên đường, một bóng người thu hút sự chú ý của tiểu Mai.  

Bà Trần gõ mạnh cây gậy xuống đất: “Làm sao có thể là tiền giả được?”  

Bà chủ tiệm tạp hóa nói: “Tôi làm ăn hơn hai mươi năm rồi, không thể nhận nhầm được. Tờ một trăm đồng này của bà là giả. Bà Trần, ai đưa tiền này cho bà?”  

“Sáng nay có hai người đi du lịch bụi đến đổi tiền lẻ ở chỗ tôi, tờ một trăm này là họ đưa.”  

“Vậy bà mau đi tìm họ để lấy lại tiền đi.”  

Tiểu Mai đi theo bà Trần, bà bước đi rất vội vã.  

Tiểu Mai cũng biết, một trăm đồng là số tiền rất lớn. Cô chưa bao giờ được cầm tờ tiền một trăm đồng cả.  

Hai người du lịch bụi đang ở nhà trọ, lúc chuẩn bị rời đi thì bà Trần đã đến nơi. 

“Hai người hôm nay đã đổi tiền ở chỗ tôi, các anh đưa tôi tờ tiền giả.”  

“Bà già, đừng nhăng nói cuội như thế.” Một trong hai người đàn ông hung dữ nói.  

“Sao chúng tôi có thể đưa bà tiền giả được? Đừng có cậy già lừa người ta.” Hai người đàn ông lập tức làm chủ tình thế.  

“Nhưng tờ tiền này…” Khí thế ban đầu của bà Trần đã giảm đi đôi chút, nhưng bà vẫn lấy tờ tiền ra.  

“Dù cho tờ tiền này là giả, bà có bằng chứng gì chứng minh là do chúng tôi đưa không? Tiền chúng tôi đổi với bà chắc chắn là tiền thật, đó là tiền chúng tôi rút từ ngân hàng, sao có thể là tiền giả được!”  

Nhất thời bà Trần không biết làm sao để nói rõ.  

Chủ nhà trọ bên cạnh lên tiếng: “Bà Trần này, lời họ nói cũng không phải không có lý, bà cũng không nói rõ được, có khi đây là tiền ai khác đưa bà rồi.”  

Bà Trần cúi đầu, bà chỉ có đúng một tờ một trăm này, sao có thể nhầm lẫn được.  

Nhưng hai người đàn ông lại không chịu nhận, con trai bà không có ở đây, trong trấn nhỏ cũng không có họ hàng nào khác. Nên cuối cùng dưới sự khuyên nhủ của mọi người, bà chỉ có thể rời đi.  

Tiểu Mai quan sát một lúc rồi bước tới, nói: “Trả lại tiền cho bà Trần.”  

Người đàn ông kia nhìn cô bé tiểu học gầy nhom trước mặt, cười lớn: “Nhóc con, cháu nói gì? Nói lại xem nào.”  

“Trả lại tiền cho bà Trần, nếu không cháu sẽ đi báo cảnh sát.”  

Chủ nhà trọ nhìn Mai Lộ Lộ, hơi buồn cười: “Mai Lộ Lộ, con bé này đúng là… con bé này đúng là buồn cười, sao chuyện gì cũng muốn đi tìm cảnh sát thế?”  

Mai Lộ Lộ chỉ vào chủ nhà trọ, nói với hai người đàn ông: “Không tin thì hỏi bọn họ, lần trước cháu đã đi bộ hơn chục cây số để tìm cảnh sát đấy.”  

Người đàn ông kia hơi không tin: “Báo cảnh sát thì có gì mà sợ? Bọn chú đâu có dùng tiền giả.”  

Mai Lộ Lộ “ồ” một tiếng: “Vậy thì cháu đi đây.”  

Nói xong, tiểu Mai lập tức xoay người chạy đi, trông có vẻ thật sự muốn đi tìm cảnh sát.  

Hai người đàn ông hoàn toàn không tin, bọn họ từ nơi khác đến, trấn nhỏ này không có đồn cảnh sát, mà trấn kế bên thì cách đây đến 15 km.  

Chủ nhà trọ nói: “Đừng để ý đến nó, để tôi làm thủ tục nhận phòng cho các anh.”  

“Trẻ con bây giờ đúng là càng ngày càng không ngoan.” Người đàn ông thấp hơn nói.  

Chủ nhà trọ gật đầu: “Đúng thế, đừng thấy nó nhỏ con mà coi thường, lần trước nó một mình đi bộ sang thị trấn bên, gọi đến bao nhiêu cảnh sát…”  

Hai người đàn ông hơi kinh ngạc, nhìn về phía bà chủ: “Nó gọi cảnh sát đến thật à? Xa như thế mà.”

Bà chủ kể cho họ nghe, dáng vẻ hệt như đang đưa tin mới: “Con bé đó là đứa ngỗ nghịch nổi danh trong trấn chúng tôi đấy, có gì giống con gái đâu. Ngày nào cũng sinh sự đánh nhau, lần trước dẫn nhiều cảnh sát tới như thế, kết quả…”

Hai người đàn ông nhìn nhau, không còn hứng thú nghe tiếp, vội vàng bước ra ngoài.  

Nhưng bên ngoài đã không còn thấy bóng dáng cô bé học sinh tiểu học kia đâu nữa.  

Cả hai vội nhảy lên xe máy bên đường, phóng về phía thị trấn bên.  

Chẳng mấy chốc, họ đã thấy bóng dáng cô bé, cô bé thực sự đang đi bộ về hướng đó.  

“Này, cháu tên là gì?” Xe máy chạy chậm lại bên cạnh đứa trẻ.  

Mai Lộ Lộ không thèm nhìn họ, hờ hững nói: “Giết trẻ con sẽ phải ngồi tù, vừa rồi có rất nhiều người nhìn thấy hai chú đuổi theo cháu, các chú chạy không thoát đâu.”  

Người đàn ông hơi bối rối, con bé này sao vậy? Định nói chuyện đàng hoàng với nó, vậy mà nó lại nghĩ theo hướng cực đoan thế.  

“Cô bé, cháu đừng có suy nghĩ quá trớn như vậy, bọn chú không phải người xấu đâu. Cháu định đi bộ đến thị trấn bên thật à?” Người đàn ông còn lại cố dọa dẫm: “Đường xa lắm đấy, nếu trên đường mà gặp bọn bắt cóc trẻ con thì sao? Đến lúc đó cháu sẽ bị bán đấy.”  

Mai Lộ Lộ nhìn họ, miệng mồm lanh lợi đáp lại: “Buôn bán trẻ em là phạm pháp. Cả trấn này đều thấy các chú đuổi theo cháu, nếu cháu mất tích, thì chắc chắn là bị các chú bắt cóc.”  

Thật khó tin, đây là cô bé học sinh tiểu học 10 tuổi hả, suy nghĩ của cô bé thật sự rất cực đoan. Có phải cô bé xem mấy thứ liên quan đến pháp luật nhiều quá không đấy? Không nhắc đến giết thì cũng là bắt cóc trẻ em.  

Người đàn ông kia chửi thề một tiếng. Không thể nói lý được, con bé nghịch ngợm này cứ gán tội lên đầu họ.  

Hai người đàn ông không tin một đứa bé con có thể đi bộ đến thị trấn bên.  

Nhưng cô bé có thể.  

Hai người chờ vài phút rồi đuổi theo. Lúc đuổi kịp thì lại thấy cô bé đã nhặt một cây gậy, chống xuống đất đi, hoàn toàn không có ý định dừng lại.  

“Thôi thôi thôi, cháu quay lại đi! Chú chịu thua cháu rồi.” Người đàn ông tức giận, ném tờ tiền xuống đất.  

Hắn bực bội nói: “Nhóc con, coi như cháu gặp may, nhưng tính tình này phải sửa đi, không thì lớn lên thế nào cũng bị người ta đánh.”  

Bị đánh thì bị đánh thôi, cô không sợ.  

Mai Lộ Lộ nhặt tờ tiền lên, nhìn theo hai người đàn ông đang rồ ga phóng đi. Cô lấy được tiền, trong lòng tràn đầy cảm giác chiến thắng.  

Cô biết mà, những kẻ chuyên bắt nạt người già người neo đơn chắc chắn toàn là loại mềm rắn nắn buông.  

Rất nhanh sau, tiểu Mai siết chặt tờ tiền trong tay quay về, cô nên đưa lại cho bà Trần thế nào đây?  

…“Bà ơi, cháu đã lấy lại tiền giúp bà rồi.”?  

Hay là nên tự giới thiệu trước?  

“Bà ơi, cháu tên là Mai Lộ Lộ, cháu đã lấy lại tiền giúp bà rồi.”?  

Câu sau nghe hay hơn, phải tự giới thiệu, như vậy mới lịch sự, hơn nữa có khi còn có thể nói thêm…  

“Bà ơi, đây là số tiền cháu đã rất vất vả mới lấy lại được. Bọn họ còn định dọa cháu, nhưng cuối cùng lại bị cháu dọa sợ. Cháu cũng bị họ doạ hơi sợ. Bà ơi, cháu có thể đến chỗ bà đọc sách thư giãn xíu không?”  

Khoan đã, lại quên tự giới thiệu mất rồi.  

Tiểu Mai nghĩ lại một lần nữa, càng nghĩ càng vui, cảm thấy mình thật tuyệt. Lát nữa cứ nói như vậy, khi ấy bản thân không chỉ vừa lịch sự, vừa dũng cảm, lại còn ăn nói khéo léo, quan trọng nhất là có khi từ giờ còn có chỗ đọc sách nữa.  

Nhưng thực tế lại là…  

Tiểu Mai đến chỗ thu gom phế liệu của bà cụ, bà Trần đang ngồi đó, cầm tờ tiền giả 100 tệ trên tay mà rơi nước mắt.  

Mai Lộ Lộ lập tức nghẹn lời, không biết phải nói thế nào, chỉ biết dúi tờ tiền vào tay bà cụ.  

Bà Trần ngẩng đầu lên, cô bé chẳng biết làm sao, bao nhiêu lời chuẩn bị trước đó quên sạch, quay đầu bỏ chạy.  

Chạy được mấy bước, tiểu Mai lại ngoái đầu lại: “Cháu lấy lại được cho bà rồi.”  

Tiểu Mai chạy xa rồi mới dừng lại, tự mình tức giận, quên béng mất chuyện xin bà cho mình về sau đến đọc sách.  

May là bà Trần rất tốt, chẳng bao lâu đã đến nhà Mai Lộ Lộ tìm cô.  

Một bà lão hiền lành sống một mình, một đứa trẻ bị cả trấn xa lánh, rất nhanh đã trở thành bạn bè.  

Lúc này Mai Lộ Lộ mới biết, những chiếc ghế nhỏ, bàn nhỏ trong nhà bà Trần đều là chuẩn bị cho mình.  

Thì ra là dành cho mình.

Bình Luận (0)
Comment