*Lưu ý: Vì Mai Lộ Lộ đang hồi tưởng nên người trong ký ức sẽ được nhà mình sửa ngôi 3 theo dòng ký ức đấy. Ví dụ bà Trần trong hồi ức của Mai Lộ Lộ, nếu đã già thì xưng hô ngôi 3 là “bà”, nhưng nếu trong hồi ức đấy mà bà Trần lại hồi tưởng lại về quá khứ thời trẻ của mình, thì ngôi 3 sẽ được chuyển thành “cô”. Tương tự Lý Gia Minh cũng vậy, lớn sẽ là “anh ta”, còn nhỏ sẽ là “cậu ta”.
Người già bị bệnh thì hồi phục rất chậm, ban đêm còn ho khan, có lẽ vì ốm mà tinh thần cũng sa sút.
Khi Tiểu Mai từ trường học trở về, từ xa cô đã nghe thấy tiếng của rất nhiều người.
Trên sườn núi ở rìa trấn nhỏ, bà Trần mặc bộ quần áo xám xịt, chống gậy, khó nhọc đi theo sau hai người con trai cao lớn. Hai người con đang nói chuyện với mấy công nhân, thỉnh thoảng lại chỉ về một khu mộ khác, trông giống như những ông chủ lớn ở nơi khác trở về.
Ánh mắt của Tiểu Mai dừng lại trên người bà Trần. Bà đi phía sau, khom lưng, thỉnh thoảng cũng cười theo mấy người kia. Nhưng dường như trên người bà phủ đầy bụi – thứ bụi mà Tiểu Mai thấy trên tất cả những người già trong trấn, như lớp tro tàn còn sót lại sau khi cuộc đời mấy chục năm đã cháy rụi.
Rất lâu sau đó, Tiểu Mai vẫn không thể quên được cảnh tượng này.
Nhưng khi ấy, cô bé mười một tuổi vẫn chưa hiểu gì cả, mà chỉ thấy trong lòng đột nhiên khó chịu. Cô chạy nhanh đến phía sau bà Trần, nghe rõ những lời họ nói.
“Đá bạch ngọc không tệ, bây giờ nhiều người giàu cũng dùng loại này, bố các con ở dưới đó nhìn thấy chắc cũng vui lắm.”
Tiểu Mai đi sau lưng bà Trần, lờ mờ hiểu ra. Hai người con trai của bà Trần giờ cũng được coi là giàu có, nên mới về quê để tu sửa phần mộ của bố họ.
Ai mà chẳng phải khen một câu là có tiền đồ, hiếu thảo chứ?
Bà Trần nhìn ngôi mộ sắp được tu sửa, nói: “Vật liệu này tốt đấy.”
“Tất nhiên rồi, toàn đồ tốt cả.”
“Lão Giả số tốt thật.” Một ông lão lớn tuổi trong đám người – có lẽ là người duy nhất dám nói như vậy – lên tiếng: “Năm đó mấy anh em chúng tôi cưới vợ tốn bao nhiêu tiền, còn lão Giả chỉ cần lên thành phố làm công một chuyến, không mất xu nào mà cưới được chị dâu. Chị dâu lại còn nuôi hai đứa con trai giỏi giang như vậy, trong trấn này đúng là chỉ có một.”
Sắc mặt bà Trần thản nhiên, không nhìn ra vui hay không vui, ánh mắt bà vẫn dừng trên ngôi mộ đang được sửa sang. Khác với những nấm mộ đất bình thường, ngôi mộ này đã được đắp xi măng, vững chắc kiên cố.
Tiểu Mai không biết nên nói gì, chỉ lặng lẽ đi bên cạnh bà Trần. Cô nghe thấy bà Trần hệt như đứa trẻ mà tủi thân lẩm bẩm một câu.
“Thế là xong rồi, bị phong kín hết cả, có muốn chạy cũng không chạy nổi nữa.”
Tiểu Mai kéo tay áo bà Trần, hỏi: “Bà Trần ơi, bà không muốn chôn cùng ông Trần ạ?”
Bà Trần lập tức bật cười: “Đừng gọi ông ấy như vậy, ông ấy theo họ bà, cháu cứ gọi ông ấy… Thôi, chẳng cần gọi đâu, dù sao cũng chết bao năm rồi.”
Bà Trần họ Trần, chồng bà họ Giả.
Tiểu Mai nhìn bà Trần, nhỏ giọng nói: “Bà Trần, nếu bà không muốn chôn chung với ông ấy, đợi sau này họ chôn bà rồi, cháu sẽ lén đào bà lên, tìm chỗ nào bà thích rồi chôn lại.”
Tâm trạng nặng nề của bà lão bị mấy lời này của đứa trẻ chọc cười.
“Sao cháu gan to thế.” Bà Trần xoa đầu Tiểu Mai, tóc cô bé hơi rối.
“Lại đây ngồi xuống, bà buộc tóc cho cháu.”
Tiểu Mai lập tức kéo hai cái ghế đến, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế thấp, bà Trần ngồi trên ghế cao, giúp cô bé chải tóc.
“Tóc Tiểu Mai dày lắm, càng ngày càng đẹp.”
Tóc Tiểu Mai vừa dày vừa rậm, cô bé không tự chải được, mẹ bèn cắt ngắn. Sau hơn một năm ở bên bà Trần, cô không chỉ cao lên mà tóc cũng dài ra, giờ có thể buộc bím, trông như một cô thiếu nữ nhỏ.
“Sau này chắc chắn sẽ tìm được một người đàn ông tốt.” Bà Trần nói.
Người khác toàn nói sau này Tiểu Mai sẽ chẳng ai thèm lấy, nhưng bà Trần luôn nói rằng cô sẽ tìm được một người tốt.
Tiểu Mai chẳng thích đám con trai chút nào, cô cũng không biết sau này sẽ ra sao.
Nhưng cũng không phải cô ghét tất cả bọn họ, Lý Gia Minh là bạn của cô.
Lý Gia Minh tuy là con trai nhưng không vừa ngang ngược vừa hay khóc, còn thích mách lẻo giống em trai cô.
Quan trọng nhất là Lý Gia Minh rất nghe lời, cực kỳ nghe lời, bảo làm gì là làm nấy, ngoan như búp bê vậy.
Trong phòng thẩm vấn, người phụ nữ trưởng thành nói: “Hồi nhỏ tôi rất mạnh mẽ, sự mạnh mẽ ấy gặp mẹ tôi và môi trường trọng nam khinh nữ của trấn nhỏ nơi tôi sống, đã biến thành một tiêu chuẩn mà chính tôi cũng không nhận ra.”
“Nếu bạn bè là con gái, tôi không quan tâm bạn ấy có nghe lời hay không. Nhưng nếu là con trai, trong tiềm thức, tôi lại muốn đè đầu họ.”
Cô tự phân tích tâm lý của mình rất rõ ràng.
Cảnh sát Lý liền hỏi: “Vậy chồng cô thì sao? Anh ta có nghe lời cô không? Cô có vô thức áp chế anh ta không? Anh ta có nhường cô không?”
Người phụ nữ đáp: “Không có đâu, tôi có tình cảm đặc biệt với anh ấy. Vì lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là khi Văn Phương và anh ấy bị tai nạn xe, họ bị kẹt trong xe, xe thì đã rơi xuống nước, tôi đã kéo họ ra ngoài. Vì vậy tôi luôn cảm thấy có trách nhiệm với họ.”
Cảnh sát Lý nhìn người phụ nữ gầy yếu trước mặt, hỏi: “Lúc đó cô kéo anh ta ra khỏi xe? Ở dưới nước? Anh ta cao một mét tám đấy?”
“Tôi tập luyện từ nhỏ, cũng khoẻ.” Người phụ nữ nói: “Còn về nước? Hồi nhỏ tôi hay ra sông chơi, bơi giỏi lắm.”
Người phụ nữ nói chuyện, trong đầu chợt hiện lên khung cảnh khi đó…
Văn Phương gầy yếu bị kẹt trên ghế, trán đập vào đâu đó bị rách, nhưng cô ấy không hề kêu cứu. Nước bắt đầu tràn vào, cô ấy chỉ nhìn người đàn ông đang liều mạng chạy trốn khỏi chiếc xe chìm, trong mắt thoáng vẻ khó hiểu.
Cô dường như không hiểu, tại sao người đàn ông đó lại không hề nhìn mình một cái.
Đối với cái chết, cô không có quá nhiều nhận thức, hệt như cô không có nhận thức về sự sống vậy.
Trong đầu Văn Phương chỉ nghĩ đến một điều: Tiếc quá, cô còn thiếu chút thời gian nữa là có thể hoàn thành thí nghiệm.
Tiếng nhảy xuống vang lên từ trên mặt nước, một người phụ nữ lao xuống, bóng dáng cô ngược sáng, không nhìn rõ khuôn mặt.
Người phụ nữ gạt đi hình ảnh trong đầu, tiếp tục nói: “Tôi và Văn Phương cũng quen nhau như vậy. Để cảm ơn hành động lần đó của tôi, cô ấy đã đặt tên cho loại thuốc đang nghiên cứu là MLL. Điều thú vị là sau này tôi đã uống loại thuốc đó, uống thứ thuốc mang tên Mai Lộ Lộ, để quên đi cuộc đời của chính Mai Lộ Lộ.”
“Số 530 phía sau tên thuốc có ý nghĩa gì?”
Người phụ nữ lắc đầu, nói thật: “Không biết.”
“Cô và Văn Phương có quan hệ thế nào?” Nữ cảnh sát trẻ tuổi bên cạnh hỏi.
“Chẳng thể nói là thân hay không thân. Văn Phương vốn không phải là người… sẽ kết bạn với ai.” Người phụ nữ nói: “Trong khoảng thời gian tôi tiếp xúc với cô ấy, cô ấy không nói chuyện với bất kỳ ai, kể cả người chồng lúc đó của mình. Cô ấy chỉ quan tâm đến dữ liệu thí nghiệm, cô ấy không cần bất kỳ sự ràng buộc tình cảm nào liên quan đến người khác.”
Cô nói không sai, hình tượng của Văn Phương trước nay vẫn như vậy. Dù là vợ của một doanh nhân nổi tiếng, cô ấy không hề để lại bất kỳ hình ảnh nào.
“Lý Gia Minh thì hoàn toàn ngược lại, anh ta rất khao khát bạn bè, khao khát được sống trong tập thể.”
Lý Gia Minh cẩn thận nhìn Tiểu Mai – người đang có vẻ không vui.
Cậu ta vẫn muốn cố gắng thêm chút, nên nhỏ giọng nói: “Nhưng… nhưng mà, đại hiệp đều là con trai mà.”
Lý Gia Minh đưa cuốn truyện tranh yêu thích của mình cho Tiểu Mai xem, đó là câu chuyện về một đứa trẻ ngốc nghếch trải qua muôn vàn khó khăn, cuối cùng trở thành một đại hiệp.
Tiểu Mai càng đọc càng thích, liền cầm một cành cây làm kiếm, muốn đi cứu cô bé bị ác bá bắt nạt.
‘Cô bé’ Lý Gia Minh cũng muốn làm đại hiệp, thế là hai người tranh nhau.
“Cậu đánh không lại tớ đâu.” Tiểu Mai nói: “Mọi người đều phải thật giỏi, nếu tớ là người bị bắt, tớ sẽ tự mình đánh cho tên ác bá chạy mất.”
Thế là Lý Gia Minh khoác chăn lên, ngồi trên chiếc ghế nhỏ, đóng vai cô bé bị bắt nạt.
Tiểu Mai rút ‘kiếm’ ra: “Hoàng Tam, nạp mạng đi! Hôm nay ta nhất định lấy mạng chó của ngươi, trả lại công bằng cho những người vô tội!”
Lý Gia Minh vội cởi chăn ra, đóng vai ác bá.
Tiểu Mai chơi vui không kể xiết, nào là…
“Ngươi biết sai chưa? Sau này còn dám bắt nạt người khác không?”
“Mau xin lỗi đi! Kể ra hết những việc xấu ngươi đã làm! Thiếu một chuyện thôi, ta cho ngươi biết tay!”
Cô còn tự sáng tác thêm rất nhiều lời thoại. Hai đứa trẻ cứ thế diễn qua diễn lại, Tiểu Mai nhảy nhót, vung vẩy nhánh cây, đã lâu rồi cô chưa vui vẻ như vậy.
Vì Lý Gia Minh cứ diễn không đạt, Tiểu Mai suy nghĩ một chút, quyết định đối xử với cậu ta tốt hơn…
“Để tớ dạy cậu trèo cây nhé.”
“Còn cả làm bài tập nữa, tớ dạy cậu làm bài, cậu học được thì sau này điểm sẽ cao lên.”