Mai Lộ Lộ không có điện thoại di động, một phần cũng vì trường cấp ba cấm mang điện thoại.
Mặt khác, cô sống trong trường, người quan trọng nhất đối với cô chính là bạn cùng phòng. Hai người họ từ lớp học đến nhà ăn, từ ký túc xá đến sân vận động, ngày nào cũng dính lấy nhau, nên cũng không cần dùng đến điện thoại.
Lần này đi thi đấu, Đông Phương Anh không được chọn, vậy nên Mai Lộ Lộ cùng giáo viên chủ nhiệm đến thành phố xa lạ này.
Những con phố xa lạ, những tòa nhà xa lạ, đến lúc này Mai Lộ Lộ mới nhận ra rằng, từ nhỏ cô đã quen ở một mình, vậy mà từ khi lên cấp ba, cô hầu như không còn hành động một mình nữa. Gần như lúc nào bên cạnh cũng có Đông Phương Anh, ngay cả kỳ nghỉ hè hay nghỉ đông đi làm thêm, Đông Phương Anh cũng có mặt.
Đông Phương Anh là một người bạn tốt, vừa nhiệt tình vừa dễ gần. Mọi kế hoạch dường như mặc định là dành cho cả hai người.
Mai Lộ Lộ trước đây luôn một mình, nhưng bây giờ một mình thì cô lại bỗng dưng không quen. Ngày đầu tiên sau khi thi xong, cô cùng giáo viên chủ nhiệm đi ăn. Trên đường về, cô nhìn thấy một cửa hàng quà tặng. Mai Lộ Lộ chưa bao giờ mua những món đồ nhỏ xinh dành cho con gái.
Không biết vì sao, khoảnh khắc đó, cô cảm thấy Đông Phương Anh có lẽ sẽ thích. Nhân tiện có cơ hội, cô muốn mua một món quà cho bạn mình.
Mai Lộ Lộ chọn một lúc, đoán rằng Đông Phương Anh sẽ thích vòng tay, thế là cô mua một chiếc vòng tay bạc, trên đó còn đính những ngôi sao nhỏ màu xanh lam.
Sáng hôm sau, giáo viên chủ nhiệm đi cùng đoàn trông có vẻ rất mệt mỏi, hình như cô giáo cả đêm không ngủ.
Cô giáo không biết có nên nói với Mai Lộ Lộ hay không.
Mai Lộ Lộ không để ý đến sự khác thường của cô giáo. Lúc vào phòng thi, có người nhìn cô tò mò hỏi: “Cậu là học sinh trường THPT số 1 à?”
Mai Lộ Lộ gật đầu.
“Thế cậu nghe nói chưa? Hình như có một học sinh trường THPT số 1 đã nhảy xuống sông, đến giờ vẫn chưa tìm thấy.”
Khoảnh khắc đó, Mai Lộ Lộ cảm thấy khá buồn. Rõ ràng đã đỗ vào THPT số 1 rồi, tại sao vẫn còn muốn nhảy sông chứ? Cô nghĩ lát nữa thi xong sẽ hỏi Đông Phương Anh. Dù sao thì chuyện gì Đông Phương Anh cũng biết.
Mai Lộ Lộ nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô bước vào phòng thi như thường lệ rồi bắt đầu làm bài. Đây là môn thi cuối cùng rồi.
Lúc cô ra khỏi phòng thi, giáo viên chủ nhiệm đã đứng chờ bên ngoài, cô ấy biết hai đứa trẻ này có quan hệ rất tốt. Co dự hồi lâu, cuối cùng cô vẫn quyết định nói cho Mai Lộ Lộ biết sự thật.
Cô giáo nói một hồi, nhưng câu cuối cùng là…
Đông Phương Anh đã nhảy xuống sông rồi.
Mai Lộ Lộ nghe rõ từng chữ một. Nhưng khi ghép lại thành câu, cô lại không thể hiểu được nó có ý nghĩa gì. Cô chỉ ngây ngốc nhìn giáo viên.
Đông Phương Anh nhảy sông? Là một hoạt động hay là một trò chơi nào đó?
“Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Đông Phương Anh sẽ không còn nữa. Cô ấy giống như mặt trời vậy, lẽ ra cô ấy phải luôn ở đó, ở lớp học, ở ký túc xá, ở nhà ăn, ở sân vận động. Tôi chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy cô ấy.” Nhiều năm sau, người phụ nữ nói: “Cô ấy là người đầu tiên tôi gặp trong thế giới mới này. Cô ấy dịu dàng, tốt bụng, hài hước, hoạt bát, giống hệt như những cô gái trong cuốn sách tôi từng đọc hồi nhỏ.”
“Tôi chưa bao giờ biết cô ấy bị trầm cảm, cũng không biết cô ấy đã trải qua những gì trong quá khứ. Tôi luôn nghĩ rằng cô ấy phải lớn lên như một nàng công chúa mới đúng.”
Ngày hôm sau, Mai Lộ Lộ nhận được lá thư tuyệt mệnh mà Đông Phương Anh để lại cho mình.
Trong thư, Đông Phương Anh xin lỗi Mai Lộ Lộ vì đã không nói cho cô biết bí mật lớn nhất của mình.
Cô ấy không dám nói, vì cô ấy cảm thấy xấu hổ. Ngay cả khi chết đi, cô ấy vẫn cảm thấy xấu hổ vì sự “tự nguyện” năm đó của mình.
Cô ấy luôn cảm thấy mình không giống Mai Lộ Lộ. Mai Lộ Lộ không phải là tự nguyện. Nhưng cô ấy thì có. Lúc đó, cô ấy thực sự thích người đó.
Cô quá yêu người cặn bã đó, cô yêu hắn ta, vậy nên khi hắn ta nói muốn nhìn thấy cô ấy ăn mặc thật xinh đẹp, cô ấy đã vui vẻ đồng ý.
Mặc dù sau đó khi nhìn thấy những bộ quần áo đó, cô ấy cảm thấy hơi khó chịu. Nhưng cô ấy muốn khiến đối phương vui, cũng sợ đối phương rời xa mình, vậy nên dù khó chịu nhưng cô vẫn mặc vào.
“Anh có thể chụp một bức ảnh không? Anh đảm bảo sẽ không cho ai xem. Em đẹp quá. Anh muốn giữ lại làm kỷ niệm.”
“Đây là chút tình thú của các cặp đôi thôi mà. Đừng làm anh mất hứng, anh hiếm khi được vui như vậy.”
“Hay là em không còn yêu anh nữa?”
Cô ấy không muốn anh ta buồn, nên cũng đồng ý.
Nhưng rồi những bức ảnh đó bị đem bán. Một người thân của cô ấy đã nhìn thấy và gửi cho bố mẹ cô.
Tình yêu của cô đến đây là kết thúc. Nhưng cô vẫn phải tiếp tục trưởng thành. Cô dần dần lớn lên, rồi cũng từ từ hiểu thế giới này, hiểu về tình yêu. Trong xã hội này, trong cộng đồng này, những điều khắt khe đối với phụ nữ hòa cùng quá trình trưởng thành của cô ấy, cùng nhau khắc sâu vào tận xương tủy của cô ấy.
Những lần đồng ý năm đó, cuối cùng biến thành những chiếc gai sắc nhọn c ắm vào trái tim của cô gái tuổi dậy thì nhạy cảm, khiến mỗi nhịp đập trong trái tim cô đều đau đớn đến mức không thể sống nổi.
Khi cô còn chưa kịp hiểu rốt cuộc thế giới này vận hành như thế nào, cô đã bị những quy tắc của nó nghiền nát.
Cô không hận thế giới. Bản năng của cô là chấp nhận những quy tắc của thế giới này. Cô không biết làm thế nào để nghi ngờ rằng thế giới này đã sai, vậy nên, cô chỉ có thể hận chính bản thân mình.
Hận bản thân ngu ngốc. Hận bản thân đã đồng ý. Hận bản thân từng rung động, từng yêu thích. Hận bản thân vì không hiểu về tình dục, vì tò mò về nó. Hận bản thân còn nhỏ như vậy mà đã khao khát tình yêu.
Nhiều năm trước, Đông Phương Anh từng mang một cái tên khác, Dương Dạng.
Năm đó, Dương Dạng tốt nghiệp tiểu học. Mẹ vừa sinh em gái, bố cũng không có thời gian chăm sóc cô, vì vậy năm ấy cô được gửi đến nhà bà nội.
Nhà bà nội còn có một người anh họ.
Dương Dạng lúc còn nhỏ không quen ai khác, chỉ biết người anh họ đã học đại học, thế nên cứ bám theo anh ta.
Ban đầu, anh họ không muốn, nhưng sau lại thấy cũng là cái cớ hay, vậy nên anh ta lấy lý do đưa cô bé đi học thêm, cầm tiền rồi dẫn cô đến quán net, thuê phòng riêng để chơi game.
Anh họ chơi game, cô bé cũng theo.
Anh họ mải mê chơi game, còn cô thì quấn lấy anh bắt anh mua dưa hấu cho mình: “Tiền bà nội đưa anh thực ra là đưa cho em. Nếu anh không mua cho em dưa hấu, em sẽ về mách bà.”
Anh họ tức điên lên, đành phải dẫn cô bé đi mua dưa hấu.
Trữ Dương là chủ quán net, anh họ thường xuyên đến chơi game nên tự nhiên hai người cũng quen biết, thỉnh thoảng họ cùng nhau chơi vài ván. Hôm đó, khi bước vào phòng riêng, Trữ Dương thấy một cô bé đang ngồi trong góc ăn dưa hấu, nước dưa hấu dính đầy mặt, cô bé vừa nghe tiếng cửa mở đã ngước mắt nhìn lên.
Trữ Dương sững lại một lúc rồi hỏi: “Ai đây?”
“Em họ tao.” Anh họ bực bội đáp. Anh ta chỉ muốn tập trung chơi game, căn bản không muốn trông trẻ.
“Em họ mày chẳng giống mày chút nào. Không ngờ mày còn là một tên ‘cuồng em gái’, đi chơi game cũng phải dắt em theo.”
Bé Dương Dạng trốn sau lưng anh họ. Dạo gần đây, bố mẹ bận rộn chăm sóc em gái nên cô bị gửi đến nhà bà nội, mà bà lại chẳng thích cô bé thế nên cô bé cảm thấy hơi buồn.
Thế nên khi cô nhìn thấy người lạ, cô không còn thoải mái như trước nữa.
“Phiền chết đi được.” Anh họ cáu kỉnh nói: “Cái con nhóc này ngày nào cũng mè nheo đòi đi chơi.”
Trữ Dương không quan tâm đến anh ta mà nhìn sang cô bé nhút nhát bên cạnh, nói: “Tao thấy con bé ngoan lắm mà.”
Bé Dương Dạng ngước nhìn lên, cô thấy gương mặt đẹp trai của đối phương, còn ánh mắt hắn ta dán chặt lên mình.
Chưa từng có ai nhìn cô như vậy bao giờ vậy nên mặt cô bé lập tức đỏ bừng lên.
Tối hôm đó, Trữ Dương lén chụp vài tấm ảnh rồi gửi lên nhóm chat của bọn họ – nhóm “Quý ông”…
[Ảnh] [Ảnh]
Cả nhóm chat ngay lập tức bùng nổ.
“Cực phẩm!”
“Ở đâu vậy?”
“Ba năm cũng đáng, tử hình không oan.”
“Tao đổi toàn bộ tài sản của tao để có được phương thức liên lạc của cô bé này.”
“Mấy người không đụng vào được đâu, con bé không phải dạng ‘gái ảnh nóng1’.”
“Lôi vào giới đi, hàng ngon thế này mà không chia sẻ thì mày có lỗi với bọn tao lắm đấy.”
“Chắc là không được đâu. Chỉ có thể ngắm thôi. Bây giờ con bé thông minh lắm, còn không cho tao ăn dưa hấu mà nó đã cắn qua nữa kìa. Nó có ý thức về giới tính.”
“Có ý thức về giới tính thì càng tốt, anh trai đây sẽ dạy cho nó biết cách làm thế nào. Chỉ là một con bé con thôi mà, có thể thông minh đến đâu chứ?”
“Chờ đã, mày trông như nào vậy?”
“Không phải tao tự khen đâu, nhưng gái theo tao nhiều lắm. [Ảnh]”
Trữ Dương gửi một tấm hình bản thân hắn vào nhóm, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ nghi ngờ vẻ ngoài của mình.
*
Người quản lý đăng video luyện tập chăm chỉ của Trữ Dương lên nhóm chat. Dù chỉ là một đoạn video, thế nhưng cả nhóm vẫn nháo nhào lên.
“Anh ơi, em yêu anh!”
“Anh vất vả quá, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”
Trữ Dương lướt sơ qua tin nhắn, rồi đưa điện thoại lại cho quản lý. Sau đó quản lý lặng lẽ nhắc nhở nhóm fan lớn thực hiện nhiệm vụ “tăng dữ liệu”.
Trong một nhóm khác, quản lý dùng một tài khoản phụ và bắt đầu tag mọi người…
“Dạo này nhiệm vụ nhiều lắm. Yêu không phải chỉ nói suông là được. Anh ấy đã cố gắng hết sức rồi, chúng ta tuyệt đối không thể làm ảnh hưởng xấu đến anh ấy. Nhà X có fan một mình bỏ ra bốn mươi nghìn phiếu, các bạn có muốn để bọn họ cười vào mặt chúng ta không?”
“Trong nhóm này vẫn có người chỉ bỏ ra một hai phiếu, tôi không biết mấy người làm gì bên ngoài, nhưng chỉ bầu một hai phiếu thì mấy người có tư cách nói yêu anh ấy sao?”
“@Tôi Bay Lên, @Buồm Giương Gió, hai ngày rồi không gửi ảnh chụp màn hình bỏ phiếu. Mời ra khỏi nhóm.”
Nhóm chat lập tức rộ lên những lời hưởng ứng…
“Đúng đấy, bỏ phiếu rất quan trọng, mọi người đừng lơ là.”
“Fan nhà khác bỏ phiếu rất mạnh, mỗi lần thấy anh ấy bị vượt qua là tôi đau lòng lắm. Hôm nay tôi còn nhịn ăn trưa để dành tiền bỏ phiếu.”
…
“Những chị em đã có công việc rồi thì hai nghìn phiếu khó lắm sao? Mấy em sinh viên, năm trăm phiếu là khó sao?”
“Cố gắng hết sức không phải chỉ bỏ ra số tiền đủ mua một cốc trà sữa. Tình yêu của các chị rẻ mạt đến vậy sao?”
Bỗng nhiên có một tin nhắn, có một người nhắc nhở không đúng lúc: “Trong nhóm có nhiều học sinh sinh viên, cố gắng hết sức là đừng ảnh hưởng đến cuộc sống của mình.”
Ngay giây tiếp theo, người đó bị đá khỏi nhóm.
“Loại người này biến đi! Tôi cũng là học sinh, nhưng tôi tình nguyện bỏ phiếu!”
“Mọi người hãy dốc hết sức đi!”
“Vì ước mơ chung của chúng ta! Hãy bỏ phiếu hết mình!”
Không ai chú ý đến việc có hơn mười người lặng lẽ rời khỏi nhóm. Trong đó, có một người từng bỏ ra số tiền không hề ít.
Quản lý cũng không ngăn cản. Cô ta hài lòng nhìn những người còn lại trong nhóm. Giờ đây, tất cả gần như là fan đã đồng lòng, không còn ai là “lạc loại” nữa.
*
Dương Dạng lúc nhỏ rất trưởng thành, rất thông minh. Cô bé cảm thấy mình trưởng thành và thông minh hơn nhiều so với những cô bé cùng tuổi khác.
Cô bé nghĩ rằng mình hơi thích Trữ Dương rồi. Anh họ suốt ngày chỉ biết chơi game, chẳng quan tâm đến cô bé. Còn anh Trữ Dương thì lén mở cho cô một chiếc máy tính để xem hoạt hình.
Trữ Dương không chỉ quản lý quán net, mà còn dẫn cô bé đi chơi, giúp cô bé làm bài tập. Rõ ràng hắn ta ngu, nhiều bài không biết làm, nhưng vẫn cố tỏ ra mình biết.
Những chị gái khác thường gọi hắn ra ngoài chơi, mỗi lần như vậy, cô bé đều lén lút nhìn sang, trong lòng thấy rất khó chịu. Nhưng mỗi lần bị vậy hắn đều từ chối, nói rằng phải ở lại chơi với một cô bé, không đi được.
Trữ Dương luôn chơi cùng cô, còn xoa đầu cô nữa, chứ không chỉ biết chê cô phiền phức giống như anh họ.
Trữ Dương đối xử với cô rất tốt, trên người hắn luôn có mùi thơm. Mỗi lần nhìn thấy hắn, nghe hắn gọi mình là “Dạng Dạng”, cô bé lại đỏ mặt. Nhất là thỉnh thoảng lúc hắn ôm cô, cô sẽ thấy rất căng thẳng, nhưng cũng rất hạnh phúc.
Năm đó, cô bé mới chỉ mười tuổi. Nhưng cô bé cảm thấy mình dường như đã thích một người rồi.
Bé Dương Dạng vui lắm.
Điều làm cô vui hơn nữa là, Trữ Dương cũng thích cô.
Trong một đêm mất điện, bé Dương Dạng và anh Trữ Dương của cô bé trốn trong một phòng riêng. Trong bóng tối, anh Trữ Dương tỏ tình với cô bé.
Sau đó thì sao?
Bởi vì cô bé thích hắn, nên dù không thoải mái, cô vẫn chụp ảnh.
Bởi vì thích hắn, nên cho dù trong sự mơ mơ màng màng đó, cô cũng có chút phản kháng, nhưng vẫn làm chuyện đó. Cô không muốn mất đi người này. Đó chính là thích một người.
Trong bức thư tuyệt mệnh, Đông Phương Anh viết: “Từ khi mình không còn mơ hồ, mình bắt đầu hiểu ra tất cả. Mỗi ngày, mỗi phút, mỗi giây, mình đều muốn quay ngược thời gian để gi3t chết chính mình của năm đó.”
Sau khi tìm thấy thi thể của Đông Phương Anh, thầy cô giáo trong trường, cảnh sát, và bố mẹ cô bé đều không thể tìm được Mai Lộ Lộ.
Mai Lộ Lộ chỉ muốn báo thù.
Cô muốn…cô muốn kéo tất cả bọn họ ra, bắt bọn họ xin lỗi Đông Phương Anh. Cô muốn họ rút lại những lời đã nói, cô muốn họ biết rằng họ đã làm gì.
Cô giận dữ lao tới **, nhưng không đủ, như này vẫn chưa đủ. Cô phải tìm ra bọn họ, cô muốn cạy miệng bọn họ ra. Cô muốn bọn họ phải nuốt lại từng lời từng chữ bọn họ đã nói.
Nhưng thế giới này quá rộng lớn, Mai Lộ Lộ mười bảy tuổi dù có tìm thế nào, cũng không tìm thấy những kẻ đó. Cô lao ra đường, ngước mắt nhìn. Mọi người đều là người bình thường, họ chỉ là những người bình thường.
Cuối cùng, cô kiệt sức chạy đến nghĩa trang trong rừng, cô ngồi dựa vào bia mộ của Đông Phương Anh. Họ lại gần gũi nhau, như mỗi ngày trong quá khứ.
“Trưa nay đi ăn ở nhà ăn hay ra ngoài ăn?”
***
Lời của tác giả:
Hành vi của nhóm fan sẽ trở nên phức tạp, tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào tiếng nói của người lãnh đạo, một khi người lãnh đạo gặp vấn đề, toàn bộ nhóm sẽ gặp vấn đề. Hành vi của nhóm fan như vậy có thể mở rộng ra việc bắt nạt học đường, bắt nạt nơi công sở. Thực ra, phần lớn mọi người vẫn là những người ôn hòa, nhưng khi trong nhóm xuất hiện một người có tính công kích mạnh mẽ và khả năng dẫn dắt tốt, một khi tiếng nói của người đó trở thành tiếng nói của nhóm, thì ngay cả khi không đồng ý với người đó, để không bị loại khỏi nhóm, những người khác cũng sẽ im lặng.
***
Chú thích:
Gái ảnh nóng: Chỉ những cô gái chuyên chia sẻ hình ảnh hoặc video gợi cảm hay thậm chí 18+. Hoặc có thể mang ý nghĩa tiêu cực như dùng ảnh gợi cảm để thu hút chú ý, kiếm tiền từ fan, quảng bá bản thân