Gặp Cô Ấy - Thành Nam Hoa Khai

Chương 5

Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát Lý nhận được tin nhắn của viên cảnh sát trẻ.  

Ước nguyện của Mai Lộ Lộ năm đó đúng không phải là trở thành thẩm phán.  

Cảnh sát Lý nhìn người phụ nữ trước mặt, nói: “Họ đã tìm thấy chiếc bình ước nguyện rồi. Nếu cô biết điều ước đó là gì, hoặc nội dung trên tấm thẻ viết gì, cô nhất định phải nói thật.”  

Người phụ nữ trả lời: “Cô ấy trèo cây à.”  

Rõ ràng, người phụ nữ nhớ chiếc bình ước nguyện nằm ở trên cây.  

Cảnh sát Lý nhìn bồi thẩm đoàn ở bên ngoài, nói: “Nếu cô nhớ được nội dung, vậy có thể nói ra. Điều này rất quan trọng, nó có thể ảnh hưởng đến bản án của cô.”  

“Bản án của tôi còn gì phải tranh cãi hả? Cứ cho là ký ức của tôi bị ảnh hưởng đi chăng nữa, thì đó cũng là chuyện của tôi, không ảnh hưởng đến bản án.”  

Người phụ nữ tiếp tục nói: “Hiện tại tôi nói những điều này không phải để giảm án. Tôi chỉ hy vọng có ai đó chịu lắng nghe tôi nói mà thôi.”  

Nhiều năm trước, em trai ríu rít kể chuyện ở trường, còn Tiểu Mai cúi đầu ăn khoai tây hấp.  

Mẹ cũng có một bát khoai tây, bà vừa ăn vừa lo lắng, thỉnh thoảng lại dỗ em trai: “Ăn nhanh lên. Con nhìn Tiểu Mai kìa, ăn như lợn, thoáng cái đã ăn nhiều thế rồi. Con cũng mau ăn đi, không lát nữa chị con lại giành của con đấy.”  

Cơm trong bát em trai còn hơn nửa, mẹ lo lắng nên mới cố ý nói vậy để em trai ăn nhanh hơn.  

Quả nhiên, em trai xúc thêm hai thìa cơm, còn Tiểu Mai lại lườm một cái: Đúng là thiên vị, cô không ăn đồ người khác ăn thừa đâu.  

“Con ăn xong rồi, con đi đọc sách đây.” Tiểu Mai ăn hết sạch phần khoai tây trong bát.  

Lúc này, mẹ mới nói như lẽ đương nhiên: “Ngày mai bà ngoại đến đây, con xin nghỉ một ngày để ở nhà chăm sóc bà đi.”  

“Tại sao không phải là em ạ?” Tiểu Mai hỏi.  

“Em con còn nhỏ, làm sao chăm sóc được?”  

“Nó 7 tuổi rồi, lúc con 7 tuổi cũng ở nhà bà ngoại chăm sóc cho bà suốt đấy. Sao nó 7 tuổi lại không làm được, chẳng lẽ nó thiếu một chân hay một tay chắc?” Khi cãi nhau, lúc nào miệng lưỡi Tiểu Mai cũng rất sắc bén.

Mẹ tát Tiểu Mai một cái, Tiểu Mai không kịp tránh nên bị ăn một bạt tai: “Sao mày gan lì thế! Rốt cuộc tao đã tạo nghiệp gì mới đẻ ra loại như mày không biết! Nếu biết trước mày là cái loại này thì lúc đẻ mày ra tao đã bóp ch3t mày rồi!”  

“Nếu con biết mẹ là mẹ của con, vậy lúc được sinh ra con đã tự đâm đầu chết rồi!” Tiểu Mai không chịu thua!

“Mày có xin nghỉ không?” Mẹ cực kỳ tức giận, như bốc hoả đến nơi: “Nếu không xin nghỉ, sau này cũng khỏi cần đi học nữa!”  

Tiểu Mai quay đầu lại: “Con không xin nghỉ. Cô giáo chủ nhiệm không thích con, nếu con nghỉ, chắc chắn con sẽ bị cô giáo ghim.”  

“Giáo viên chủ nhiệm không thích mày không phải vì ở trường mày không nghe lời à?”  

“Là vì lúc quyên tiền mẹ chỉ cho em chứ không cho con.” Tiểu Mai nói: “Ở trường con rất nghe lời, thành tích cũng tốt, còn em trai thì không nghe lời, thành tích lại kém.”  

Em trai nghe thế thì không vui. Nó ném đũa, không ăn cơm nữa.  

“Mày ăn nói kiểu gì thế? Có chị gái nào như mày không? Nếu em học kém, vậy chẳng phải người làm chị là mày cũng có trách nhiệm à? Mày không những không giúp em mà còn nói em. Sao tao lại đẻ ra loại như mày chứ!” Mẹ lập tức bênh vực em trai.  

“Vốn dĩ nó học kém mà. Nó còn học mẫu giáo, con chưa học mẫu giáo mà còn học giỏi hơn nó. Dạng như nó, giáo viên còn hỏi ‘Em thật sự là em trai của Mai Lộ Lộ à? Sao chị em thông minh như vậy mà em đến phép tính 45 trừ 15 cũng không biết.’”  

Em trai tức đỏ cả mặt: “Cô chủ nhiệm còn nói chị không biết làm người, sau này dù thành tích có tốt cũng chỉ là thứ kém cỏi, chẳng làm vương làm tướng gì. Chị nhìn xem, Tống Kiều Kiều còn không làm bạn với chị nữa, chị chẳng có bạn bè nào cả. Còn em thì có mấy người bạn tốt cơ đấy.”  

“Bạn bè của mày toàn là mấy thằng đàng điếm, chẳng ai học giỏi cả!”  

“Thế là hai chị em tôi đánh nhau.” Mai Lộ Lộ trưởng thành kể trong phòng thẩm vấn: “Cuối cùng, mẹ vừa đánh vừa khóc. Mẹ khóc vì số khổ, vì chồng mất sớm, vì con không nghe lời không ngoan ngoãn.”  

“Mẹ cô là người mẹ đơn thân. Bà ấy cũng có những giới hạn của riêng mình.” Cảnh sát Lý nói.  

Mai Lộ Lộ thở dài: “Đúng là bà ấy sống quá bó buộc. Có lẽ mấy người sẽ cảm thấy tôi máu lạnh, cho dù là hiện tại, thì tôi cũng chỉ có thể nói số bà ấy khổ thật. Nhưng tôi có thể làm gì? Nghe lời bà ấy à? Vì sao tôi học giỏi thế? Là vì tôi hận. Em trai và mẹ chính là những tảng đá đè lên người tôi. Không lúc nào tôi không cảm thấy ngột ngạt, tôi phải liều mạng mới có thể vượt qua tất cả.”  

Mai Lộ Lộ nói xong, rồi chợt nở nụ cười chế giễu, sau đó nói tiếp: “Có lúc tôi thật sự không hiểu kiểu phụ nữ như bà ấy. Cảnh sát Lý, bà nói bà ấy yêu con trai đến thế có thể là do bị văn hóa truyền thống tẩy não, nghĩ rằng con trai có thể thay đổi vận mệnh của mình, là chỗ dựa, là hy vọng cho phần đời còn lại. Ở những trấn nhỏ như chúng tôi, nhà có một đứa con trai thường sẽ an toàn hơn. Nhưng vấn đề là em trai tôi yếu đuối, đánh nhau không thắng nổi tôi, làm việc không giỏi bằng tôi, không thông minh bằng tôi, thành tích học tập không tốt bằng tôi. Tôi chưa trưởng thành đã có thể kiếm tiền, sau khi trưởng thành không bao lâu đã rất giàu, số tiền tôi đưa cho mẹ còn nhiều hơn em trai vô số lần. Vậy mà không hiểu vì sao, trong mắt mẹ, em trai tôi vẫn quý giá hơn tôi. Vấn đề này từ nhỏ đến giờ tôi vẫn không thể hiểu nổi.”  

“Tình cảnh này không chỉ riêng mình tôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi gặp rất nhiều trường hợp như vậy, dù con gái có thông minh có giỏi giang thế nào cũng không bằng một thằng con trai ăn bám.”  

“Vậy hôm sau cô có đi học không?”  Cảnh sát Lý quay lại vấn đề.

“Mẹ tôi đã khóa cửa.”  

Tiểu Mai tức giận đập đầu hai cái vào cánh cửa gỗ, đập xong cô lại hơi hối hận: “Cái đầu thông minh này không thể bị đập ngu đi được.”  

Trước khi đi học, Tiểu Mai thực sự không biết mình thông minh đến vậy. Chỉ đến khi vào trường, Tiểu Mai mới nhận ra mình thông minh! Cực kỳ thông minh! Vô song, cực kỳ tài trí!

Những thứ mà các bạn cùng lớp cần rất lâu mới nhớ được, thì cô chỉ cần đọc qua là thuộc ngay.  

Ánh mắt Tiểu Mai bất chợt va vào cửa sổ, cô kéo một cái ghế lại.  

Cửa sổ không đóng, đôi mắt Tiểu Mai sáng lên.  

Bây giờ đi học vẫn kịp.  

Tiểu Mai trèo lên cửa sổ, ném cặp sách ra ngoài. Vì thường xuyên trèo cây, nhảy từ trên cây xuống, nên độ cao cửa sổ này chẳng là gì với cô.  

Tiểu Mai nhẹ nhàng nhảy xuống.  

Nhưng khi cô vừa định chạy đi, thì tiếng ho của bà ngoại từ trong phòng vọng ra.  

Tiểu Mai đứng lại, do dự vài giây.  

Thôi kệ, mình học giỏi, da mặt cũng dày, chủ nhiệm mắng thì cứ mắng đi.  

Tiểu Mai lại ném cặp sách trở về.  

Nhưng chủ nhiệm không chỉ mắng vài câu. Em trai không giúp cô xin phép nghỉ, nên chủ nhiệm tính là cô trốn học.  

Trong văn phòng, Tiểu Mai đứng bên cạnh chủ nhiệm. Chủ nhiệm lớp mặc kệ cô đứng đấy, để cô tự kiểm điểm, còn mình thì đi nói chuyện với mấy giáo viên khác.  

Họ đang bàn về giáo viên mới từ thị trấn chuyển về. 

Vốn dĩ đối phương dạy ở trường trung học trọng điểm trên thị trấn, lần này trở về để báo đáp quê hương. Nhưng mà dạy ở trường tiểu học này đúng là lãng phí tài năng.  

Tiểu Mai có nghe thấy, song cô không biết trường đã có giáo viên mới.  

Đúng lúc đó, một thầy giáo khá nhã nhặn lịch sự bước vào. Thầy khác hẳn các thầy khác trong trường, trông rất trẻ, khoảng hơn 30 tuổi, đeo kính, ánh mắt phảng phất ý cười.

Mai Lộ Lộ nhìn thầy. Đây chính là thầy giáo mới về từ thị trấn.  

Thầy Dư vừa bước vào đã thấy ngay Mai Lộ Lộ, thầy nói: “Sao đứa nhỏ này lại đứng ở đây?”  

“Nó trốn học, chị bảo nó tự kiểm điểm.” Chủ nhiệm đáp.  

Thầy Dư không làm ngơ mà kéo Tiểu Mai đến chỗ của mình: “Em tên là gì?”  

“Mai Lộ Lộ.” Tiểu Mai không hề ngại ngùng, mà rất tự tin trả lời.  

“Mai Lộ Lộ? Đây không phải là tên học sinh đứng đầu khối chúng ta à?” Thầy Dư trêu đùa: “Nào, nói thầy nghe, vì sao lại trốn học?”  

Được khen nên Mai Lộ Lộ hơi kiêu ngạo. Đúng, cô chính là học sinh đứng đầu khối, ngay cả giáo viên không dạy cô cũng biết.  

Là học sinh đứng đầu khối, cô đương nhiên không phải vô duyên vô cớ trốn học.  

Mai Lộ Lộ nghiêm túc giải thích: “Em không trốn học, là em trai em không giúp em xin phép. Em ở nhà chăm bà ngoại, nhưng khi chăm bà em vẫn đọc sách.”  

Thầy Dư bật cười, xoa đầu cô, rồi yêu thương nói: “Cô bé này rất có hiếu lại chăm học. Chị Trần, chị đừng mắng cô bé nữa.”  

Chủ nhiệm lớp đáp: “Thầy Dư đã nói vậy rồi, vậy lần này bỏ qua. Nhưng lần sau không được trốn học nữa.”  

Mai Lộ Lộ cảm thấy văn phòng giáo viên mà trước giờ cô rất ghét bỗng trở nên sáng sủa hẳn.  

Cô không kìm được niềm vui, đây là lần đầu tiên cô nhảy nhót, vui vẻ rời khỏi văn phòng.  

Thầy giáo này đúng là tuyệt vời vô cùng!  

Bình Luận (0)
Comment