๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
Trong nháy mắt đó, toàn bộ phản quân dường như không thể tin vào mắt
mình, rồi cơn xúc động và hân hoan trào dâng.
Lúc này, Hắc Kỵ đã thất bại, Kinh Qua sắp tử vong, cổng cung đã mở, hiển
nhiên cán cân chiến thắng đã nghiêng hẳn về phía phản quân, đầu hàng trước
sức mạnh áp đảo của phe phản loạn.
Trước cảnh tượng đó, tinh thần Thái tử hưng phấn hẳn lên, liếc nhìn Tần lão
gia tử và Diệp Trọng bên cạnh, hít một hơi thật sâu và ra lệnh: "Tấn công toàn
lực!"
o O o
Phạm Nhàn đứng trên chiếc quan tài màu đen, nhẹ nhàng gõ nhẹ mũi chân
theo điệu nhịp khó hiểu, đôi mắt y nhìn chằm chằm vào những biến đổi chóng
vánh trí mạng tại hoàng thành, song vẫn chưa quyết định giơ chân đá tung quan
tài cất giấu khẩu súng ngắm hạng nặng bên trong.
Vì đứng trên cao nhất, giống như Trần Bình Bình từng dạy dỗ, cho nên tầm
nhìn của y vượt xa tất cả, bắt được những chi tiết mà người khác khó nhận ra.
Y thấy, trong doanh trại phản phân ở phía Tây, các tướng lĩnh Định Châu
quân vẫn còn ở lại đang bàn bạc điều gì đó với Nhị hoàng tử. Nhưng dần dần họ
tiến lại gần rất tự nhiên cô lập những người thân tín với Nhị hoàng tử ra ngoài
vòng vây.
Y nhận ra trong doanh trướng phản loạn, Thái tử lần đầu lộ vẻ mặt hân
hoan, bên cạnh hắn là Diệp Trọng vẫn giữ vẻ bình thản như mọi khi, nhưng
Cung Điển ở phía sau lùi lại một bước. Trong quá trình lính phản loạn thay đổi
vị trí, trong lúc hỗn loạn viện trợ Tần Hằng, Định Châu quân dần dần chuyển
đổi đội hình. Mặc dù rất nhỏ bé, nhưng từ trên cao nhìn xuống, trong mắt Phạm
Nhàn, sự thay đổi ấy lại hết sức rõ ràng, nổi bật.
Nếu một tình huống phức tạp được tạo nên từ vô số hình ảnh, thì trong mắt
Phạm Nhàn những hình ảnh đó đang diễn ra những biến đổi mà không một ai
hiểu nguyên nhân. Nhưng y biết, canh bạc của mình sẽ dựa vào những thay đổi
của những hình ảnh ấy để quyết định thắng bại.
Y thắt chặt thanh Thiên Tử kiếm vào sau lưng, vuốt nhẹ ba sợi dây móc đã
chuẩn bị từ hai năm trước, liếc nhìn về phía nỏ thủ thành, mắt híp lại, nói:
"Chuẩn bị."
Sau đó y gõ mũi chân lần cuối dùng quan tài, nghĩ thầm hôm nay sẽ không
cần dùng đến nó.
o O o
Những thay đổi trong bức tranh hình ảnh chợt xảy ra ngay sau đó. Những
thay đổi này sẽ quyết định vận mệnh Khánh Quốc trong tương lai, chắc chắn sẽ
trở thành đề tài bàn luận nhiệt tình của các nhà sử học trẻ tuổi có lương tâm sau
này.
Hình ảnh đầu tiên thay đổi khi một người đeo mặt nạ bạc, sắp phải đối mặt
với cái chết dưới lưỡi kiếm của Tần Hằng. Ngay trước khi lưỡi kiếm chém
xuống cổ, người ấy hạ thấp đầu xuống.
Kinh Qua cúi đầu! Trong khoảnh khắc như chớp giật này, hành động dường
như đơn giản nhưng lại cực kỳ khó khăn này được hắn thực hiện một cách tự
nhiên và nhanh chóng. Cứ như năm trăm trước Kinh Qua đã biết trước lưỡi
kiếm ấy sẽ đến từ hướng nào và đi về phương nào, đã từng luyện tập vô số lần
để chuẩn bị đón nhận nó.
Chính động tác cúi đầu dịu dàng ấy đã giúp lưỡi kiếm lướt sát người của
Tần Hằng chém vào mặt nạ bạc của Kinh Qua, tạo ra một vệt lửa màu bạc, thay
vì chém đứt cổ hắn!
Điều càng bất ngờ hơn là mũi thương dường như đã tập trung toàn bộ sức
lực của Kinh Qua lại đâm trượt xuống đất, phá vỡ tấm đá xanh dưới chân, rồi
như có sinh mệnh, nhanh chóng bật ngược trở lại, bay về phía lòng bàn tay
trống rỗng của hắn và đột ngột bật trở lại!
Bàn tay Kinh Qua siết chặt phần ba tấc dưới mũi thương, đột nhiên đâm
thẳng lên trên!
Tất cả diễn ra quá nhanh chóng. Khi mặt nạ bạc trên mặt Kinh Qua vẫn còn
đang lóe lên tia lửa, mũi thương trong tay hắn đã tàn nhẫn đâm xuyên qua cằm
Tần Hằng!
Một tiếng keng vang lên, mũi thương sắc nhọn xuyên từ cằm Tần Hằng
thẳng lên não, máu tươi bắn tung tóe. Cơ thể Tần Hằng đột nhiên cứng đờ rồi
mềm nhũn, cứ thế mất mặt.
Kinh Qua vẫn nắm chặt cán thương, mũi thương đâm xuyên qua thi thể Tần
Hằng.
o O o
Một tiếng vang giòn dã, chiếc mặt nạ bạc của Kinh Qua bị nứt làm đôi, rơi
xuống đất, lộ ra gương mặt thật của hắn. Đó chính là khuôn mặt mà Phạm Nhàn
luôn muốn nhìn thấy, khuôn mặt mà kể từ khi bị Trần Bình Bình cứu thoát khỏi
ngục tối, trở thành một thành viên Hắc Kỵ, luôn bị che đậy bởi chiếc mặt nạ bạc
ấy.
Khuôn mặt ấy vô cùng thanh tú, nhưng... từ tai trái sang tai phải, có một vết
sẹo kinh khủng như thể do vũ khí sắc bén chẻ đôi mặt! Dẫu là vết thương cũ,
song nó vẫn trông rất đáng sợ, có thể tưởng tượng hồi đó Kinh Qua đã phải chịu
thương tổn thế nào.
Vết thương quá lớn, lộ ra phần xương thịt và răng trắng bên trong, trông rất
đáng sợ, nhất là trước đó đòn kiếm của Tần Hằng dù bị chiếc mặt nạ bạc của
Kinh Qua chắn lại, song chấn động vẫn truyền vào làm rung chuyển vết thương
cũ khiến máu tươi ứa ra, khiến nó càng thêm khủng khiếp.