๑ ๑ ๑ ۩ ۩ ۞ ۩ ۩ ๑ ๑ ๑
"Cho nên ngài bắt Uyển Nhi và Đại Bảo, không chịu buông tha chút nào."
Phạm Nhàn cắt ngang lời nói của ả.
"Hai năm trước ta đã nói, tuy bề ngoài ngươi rất mạnh mẽ nhưng thực chất
rất yếu đuối." Lý Vân Duệ chậm rãi nói: "Ngươi quan tâm tới quá nhiều người
trên đời, toàn thân là điểm yếu. Ta chỉ cần bắt một người, ngươi sẽ không thể lật
mình... Nếu không, tại sao giờ phút này ngươi không ở lại kinh đô mà lén lén
lút lút đến đây?"
Phạm Nhàn cúi đầu, sau một hồi lặng lẽ mói nói: "Phải thừa nhận, ngài nhìn
người rất chính xác. Người thân ta quan tâm quá nhiều, khiến việc làm của ta
gặp nhiều bất tiện."
"Giả sử với Uyển Nhi. Ngài có thể dùng sinh mệnh của con gái ruột mình để
uy hiếp con rể, còn ta thì không thể. Trái lại, vì sinh mệnh của Uyển Nhi, ta sẵn
sàng hy sinh bản thân. Mười ngày qua ta đêm ngày dày vò, cuối cùng cũng phải
thừa nhận điểm này."
Nghe vậy, trong đôi mắt cúi xuống của Trưởng công chúa lóe lên tia sáng
mờ ảo.
Phạm Nhàn ngắm mặt hồ trơn bóng và những cánh hoa lênh đênh, bình thản
nói: "Nhưng... sẵn sàng hy sinh bản thân và bị đe dọa là hai khái niệm khác
nhau. Nếu Uyển Nhi cần đầu của ta để chữa bệnh, có lẽ ta cũng sẽ cắt. Nhưng
nếu cái chết của ta không có lợi cho an nguy của Uyển Nhi, tại sao ta phải làm
thế?"
Y quay sang nhìn ả và nói: "Hôm nay ta đến để ngài hiểu rằng đe dọa ta là
vô ích... Tất nhiên, chúng ta có thể bàn bạc xem việc này có thể kết thúc tốt đẹp
thế nào."
"Ta quan tâm tới nhiều người, toàn thân đều là điểm yếu." Trước khi ả phát
biểu, Phạm Nhàn ngăn trước mọi lối đi, "Nhưng chính vì nhiều điểm yếu nên
cũng không còn là điểm yếu. Ta không thể vì Uyển Nhi mà quay ngược mũi
thương, như vậy thì gia phụ, hai huynh đệ lão đại và lão tam sẽ ra sao? Tất cả
đều là người thân, không thể phân biệt nặng nhẹ, chắc chắn Uyển Nhi cũng
đồng tình với quan điểm này."
Trưởng công chúa không nhịn được mỉm cười lắc đầu. Lời nói Phạm Nhàn
đã chặn hết mọi hướng đe dọa của ả, mặc dù ả vẫn có thể thử, nhưng tâm trí ả
đã phiêu du nơi khác. Ả thở dài: "Hai huynh đệ lão đại và lão tam, cuối cùng
ngươi cũng chấp nhận bản thân. Nam nhân Lão Lý gia chúng ta vốn đê tiện và
xảo trá. Ngươi nói những điều đó, có ích gì cho việc này? Chẳng qua là buộc ta
phải ra tay, rồi ngươi tự an ủi mình là cái chết của Uyển Nhi và thằng ngốc kia
không dính dáng gì đến ngươi. Chỉ vì ngươi bất lực, vì tình cảm và đạo lý mà
đứng nhìn... Tàn nhẫn là ta, đau khổ ân hận rồi được vạn người được an ủi là
ngươi."
Ả nhìn Phạm Nhàn, mỉm cười: "Ngươi không thấy mình rất vô liêm sỉ sao?"
Ả dừng một lát rồi tự mỉa mai: "Điểm này giống hệt phụ hoàng của ngươi."
Phụ hoàng ở đây hiển nhiên là Hoàng đế.
Phạm Nhàn im lặng một lúc rồi nói: "Chỉ những kẻ âm mưu điều ác nhưng
cố tình che giấu mới thật sự vô liêm sỉ. Ta bị ngươi ép buộc, trong lòng ta không
hề muốn Uyển Nhi gặp chút tai họa nào."
Cuộc đàm phán rơi vào bế tắc. Phạm Nhàn hoàn toàn có thể giết Trưởng
công chúa, nhưng cho đến lúc này vẫn chẳng thấy bóng dáng Uyển Nhi và Đại
Bảo. Có lẽ họ đang bị giam giữ ở đâu đó dưới sự canh gác của cao thủ Tín
Dương. Nếu Phạm Nhàn ra tay, người chết đầu tiên chính là Uyển Nhi.
Bề ngoài Phạm Nhàn vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng y bắt đầu lo lắng.
Khi phải đối mặt với một người phụ nữ tuyệt vọng như thế nhưng bản thân
không thể đáp ứng bất cứ điều gì ả ta mong muốn, Phạm Nhàn nên làm gì tiếp
theo?
Biểu cảm Trưởng công chúa chuyển sang nghiêm nghị, hoàn toàn trái ngược
với khuôn mặt xinh đẹp và trang điểm thanh nhã của ả lúc này. Ả nhìn xuống
mặt hồ và nói: "Trước đây ta từng nói đàn ông họ Lý vô liêm sỉ. Thực ra không
sai. Lần trước hoàng huynh không giết ta ở Quảng Tín cung là để tạo cơ hội cho
ta. Một mặt để thuận theo tâm ý của hắn, một mặt để có thể giết ta một cách
danh chính ngôn thuận, khỏi lo lắng về cách thức sự việc được ghi chép trong
sử sách."
Ả nhìn Phạm Nhàn, bình thản nói: "Hoàng huynh chưa bao giờ thực sự yêu
thương muội muội là ta. Nếu hắn ta tự tin cho ta cơ hội này, ta nhất định phải
mang lại cho hắn một bất ngờ lớn."
Trong mắt Phạm Nhàn, chuyến đi tế trời của Hoàng đế ở Đại Đông sơn quả
thực rất liều lĩnh và hoàn toàn đánh giá thấp Trưởng công chúa. Có thể mời hai
vị Đại tông sư nước khác, điều binh khiển tướng bao vây kinh đô, sức thuyết
phục và khả năng tổ chức mạnh mẽ đến thế, một kế hoạch lớn như vậy, thật khó
tin chỉ do một người phụ nữ yếu đuối thực hiện.
Nhưng nhát đao của Diệp Trọng đã cho Phạm Nhàn thấy rõ: Trưởng công
chúa bày kế lớn nhưng Hoàng đế lại bày kế còn lớn hơn. Chỉ có huynh trưởng
của ả hoặc là vị lão thọt có vẻ kỳ quái trong vụ việc này mới có thể hủy diệt
hoàn toàn Trưởng công chúa.