Diệp Nam Hiên há miệng thở dốc, không dám hé miệng nói nửa lời.
Đám người Phi Tử Chân nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì trong lòng vô cùng kinh ngạc.
Đã sớm nghe nói Thần Tinh Dịch và Diệp Nam Hiên, hai đại tông chủ của Trúc Diệp Tông ở Tây Thanh Vực đã đạt đến cảnh giới Tiên Vương, chính là đệ tử của Tần Ninh này.
Trong lòng một số người vẫn còn hơi bối rối.
Tiên Vương lại trở thành đệ tử của Cửu Thiên Huyền Tiên?
Có phải hơi ngược rồi không?
Hôm nay được nhìn thấy, vị Tần Ninh công tử này lại khiển trách Diệp Nam Hiên như vậy, thế mà Diệp Nam Hiên không dám phản bác câu nào, ngược lại còn bày ra dáng vẻ như mình đã làm sai chuyện gì.
Lời đồn quả nhiên là thật! Điều này càng khiến đám người Phi Tử Chân thêm tò mò.
Rốt cuộc Tần Ninh này có gì đặc biệt?
Đứng ở trước cửa cẩn thận quan sát một lúc lâu, Tần Ninh mới mở miệng đáp: "Có thể tìm được nửa tấm bảng hiệu kia không?"
"Chúng ta cũng đã tìm, nhưng thật sự không tìm được".
Tần Ninh lại nói: "Lại tìm lần nữa đi, chắc hẳn cách đây không xa lắm, có lẽ đã bị vùi lấp trong bùn đất".
"Được, vậy chúng ta tìm lại lần nữa".
Ngay sau đó, Phi Tử Chân, Huyền Thi Nhị, Tiêu Thái Lãng ra lệnh cho thuộc hạ của mình tản ra một lần nữa, cố gắng tìm nửa còn lại của tấm bảng hiệu.
Bên trong một đường hầm, hai vị đệ tử của Phi Vũ cung đang châu đầu thì thầm với nhau.
"Tần Ninh kia cùng lắm chỉ thuộc cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên, cũng không phải là cao thủ của Tam Thanh tiên vực chúng ta, hắn chỉ giả vờ mà thôi…" "Đúng vậy, ai biết có phải hắn đang trêu đùa chúng ta hay không!"
"Cũng không biết tại sao cung chủ và những người khác lại tin hắn như vậy..." "Chúng ta cũng không thể làm gì khác, đỉnh của cung điện này cũng đã lộ ra ngoài, không thể phá vỡ, phía trên còn bị phong cấm, chỉ có mở cửa mới có thể đi vào…" "Không biết nơi đó có tốt hay không".