Khi Tần Ninh nói dứt lời, khí tức trong cơ thể hắn cuồn cuộn ngưng tụ lại một chỗ, quanh quẩn không tiêu tan.
Tiếp đó, trên không trung, bầu trời vốn đang sáng ngời chợt trở nên âm u trong chớp mắt, khiến lòng người run sợ.
"Lôi kiếp!"
Hàn Nhân thấy cảnh này, sắc mặt thoáng chốc biến đổi.
Tên khốn kiếp này lại bắt đầu!
Advertisement
"Vũ Thanh Huyên, rút lui!"
Hàn Nhân quát to: "Lôi kiếp của kẻ này đang kéo đến, nếu ngươi lâm vào trong đó tất sẽ bị lôi kiếp phản phệ, mau..."
Vù... Nhưng giọng nói của Hàn Nhân vừa mới vang lên, âm thanh vù vù bỗng truyền tới.
Xung quanh thân thể Vũ Thanh Huyên quanh quẩn từng tia sáng. Sau khi triệu linh dung hợp, khí tức trong cơ thể cậu ta đã đánh sâu vào đến cấp bậc Tiên Quân.
Advertisement
Nhưng! Hàn Nhân hiểu rõ, dù Vũ Thanh Huyên đánh sâu vào Tiên Quân cũng chẳng thấm vào đâu.
Lôi kiếp phản phệ là thứ kinh khủng nhất.
Hàn Nhân thật sự không nghĩ ra, vì sao! Vì sao tên Tần Ninh này muốn dẫn động lôi kiếp của mình là có thể làm được.
Nhưng hiện tại không phải là lúc suy nghĩ điều này.
Trong lôi kiếp, bản thân Tần Ninh sẽ bình yên vô sự, nhưng người bên cạnh sẽ phải gánh chịu lôi kiếp phản phệ, bị giết chết.
Có điều, lúc này, Vũ Thanh Huyên không còn có thể nghe thấy nàng ta nói gì.
Vũ Thanh Huyên đã hoàn toàn nổi giận.