“Tưởng Thu Liễu chết rồi à?”
Thông qua Linh Nguyệt tiên tử, Thời Thanh Trúc biết được tin này, vô cùng kinh ngạc.
Tưởng Thu Liễu cũng là đệ tử ngọc bài của Ngọc Thanh tiên cung, trước đây, Tần Ninh đã từng gặp người này ở dãy núi Thái Giang.
“Bọn ta nghe Khúc trưởng lão nói nên biết, chỉ có điều sau đó bọn ta và Khúc trưởng lão không đi chung với nhau nữa, Tưởng Thu Liễu... Hẳn là chết trong tay Dị tộc”.
Một vị đệ tử ngọc bài cảnh giới Tiên Vương thiệt mạng.
Advertisement
Đây là tổn thất to lớn đối với Ngọc Thanh tiên cung.
Trong lòng Thời Thanh Trúc vô vàn thương cảm.
Nàng tu hành ở Ngọc Thanh tiên cung khoảng chừng vạn năm, chư vị trưởng lão và những người đứng đầu tiên cung đều khá ưu ái nàng.
Ngọc Thanh tiên cung vốn không có nhiều đệ tử ngọc bài, tất cả đều là nhân vật được dự trù sau này sẽ gánh vác Ngọc Thanh tiên cung, chết đi một người là một tổn thất khổng lồ.
Huống hồ, Tưởng Thu Liễu còn có thiên phú cực kỳ cao, coi như là người đứng đầu trong số các đệ tử ngọc bài.
Tưởng Vân Sinh đi bên cạnh, nét mặt buồn rầu.
Hắn ta và Tưởng Thu Liễu đều là con cháu của Tưởng gia ở Ngọc Thanh tiên cung nên rất thân thiết với nhau.
“Lần này, nếu bọn Dị tộc kia xuất hiện, nhất định phải bắt bọn chúng đền nợ máu”.
Tưởng Vân Sinh hung hăng nói: “Mật địa đảo Tề Thiên này mang tới cho chúng ta rất nhiều ích lợi, nhất định phải nắm chặt cơ hội lần này, cố gắng thăng cấp lên trên cảnh giới Tiên Vương”.
“Ừm”.