Tần Ninh nhìn về phía đám người Kiếm Vũ Hoa, Hướng Ôn Thư, lạnh nhạt nói: “Hợp tác?
Người ta hợp tác cùng các ngươi, mục đích là để nắm các ngươi trong tay thôi”.
“Nếu muốn hợp tác trao đổi ngang hàng, cả thế giới Thương Mang đều sẽ mở cửa ra hoan nghênh!”
“Nhưng người ta lại đến trước nhà ngươi, cho ngươi ưu đãi, khiến ngươi mất cảnh giác, nhân lúc ngươi chưa kịp chuẩn bị liền đào hết tất cả của ngươi đi, đợi đến khi mà ngươi hiểu được, nhà của ngươi đã thành phần mộ rồi!”
“Điều này giống như là sâu cổ vậy, lúc ở trong cơ thể ngươi, ban đầu ngươi không cảm giác được, sau đó mới phát hiện nó có thể giúp ngươi rửa sạch hết dơ bẩn trong lòng ngươi, khiến ngươi có tinh thần gấp trăm lần”.
“Dần dần ngươi không có cách nào rời khỏi nó được nữa”.
“Nhưng đột nhiên có một ngày, ngươi phát hiện không phải ngươi điều khiển nó, mà là nó điều khiển ngươi”.
“Thẳng đến cuối cùng, nó có thể khống chế thân thể của ngươi, mà ngươi sẽ biến thành con rối”.
Tần Ninh hung tợn nhìn về phía đám người Kiếm Thạch các và Thiên Đao Minh, hừ một tiếng nói: “Những gì mà dị tộc đang làm bây giờ chính là kiểu vậy”.
“Đạo lý này, cho dù các ngươi biết cũng được, không biết cũng được, ở chỗ Tần Ninh ta chỉ có một con đường thôi”.
“Đó là con đường diệt ma!”
“Cho dù vì thế mà đối đầu với cả Tiên Giới thì sao chứ?”
Nghe được lời này của Tần Ninh, hai người Thần Tinh Dịch và Diệp Nam Hiên không dám lơ là nữa, đều thể hiện ra lực lượng lớn nhất! Không khó để nhìn ra, Tần Ninh đang thật sự nổi giận! Nghĩ lại cũng đúng... trong suốt khoảng thời gian này, tất cả võ giả mà bọn họ gặp được đều chia làm ba loại.
Loại thứ nhất, bảo trì thái độ trung lập với dị tộc, không quan tâm, loại này là nhiều nhất.
Loại thứ hai là hợp tác cùng dị tộc, cảm thấy dị tộc không nguy hiểm lắm, không quan trọng, loại này cũng có không ít.
Loại thứ ba, cảm thấy dị tộc đáng giận, đáng chết, loại này... ít nhất! Nếu nghĩ lại cẩn thận thì quả thật là khiến trong lòng người ta chua xót.