"Diệp sư huynh à, ngươi nói xem, ta thông minh như thế, thiên phú tốt như vậy, còn là Huyền Hoàng Thần Thể, sư phụ nhận ta làm đệ tử là hợp tình hợp lý".
Thần Tinh Dịch nhìn về phía Diệp Nam Hiên, không khỏi nói: "Nhưng nhìn lại ngươi đi, thẳng nam sắt thép, không biết thay đổi, lại nhìn Ôn Hiến Chi sư huynh, cả ngày làm bạn cùng Thú tộc, nhìn lại Trần Nhất Mặc sư huynh, cả ngày đều chỉ biết nghĩ tới chút tôn nghiêm đó của mình, thể hiện trước mặt người khác, trong đầu chỉ có hai chữ - làm màu!"
Diệp Nam Hiên nghe nói như thế, bĩu môi nói: "À đúng đúng đúng, Thần sư đệ ngươi không thích làm màu, ngươi thích bị trói buộc!"
Nghe nói như thế, Thần Tinh Dịch nhíu mày lại, nhưng đột nhiên bật cười nói: "Haha, sư huynh ngươi nói rất đúng".
Diệp Nam Hiên sững sờ.
Mẹ nó! Cái tên này không phân biệt rõ được lời hay hay lời xấu, còn cảm thấy là mình đang khen hắn ta ư?
Diệp Nam Hiên gãi đầu một cái nói: "Haiz, đừng nói nữa, ta thật sự rất nhớ bọn họ...", một đám sư huynh đệ ở cùng nhau tốt biết bao.
Diệp Nam Hiên thở dài nói: "Trước kia lúc biết sư phụ có hai nữ đệ tử, ta thấy rất phiền!"
"Ngươi phiền cái gì?"
Thần Tinh Dịch không hiểu.
"Sư huynh đệ chúng ta có chín người tốt bao nhiêu, thêm hai nữ đệ tử, không phải rất phiền sao?"
Thần Tinh Dịch bĩu môi nói: "Lúc biết mình có hai sư tỷ đều là đại mỹ nhân tuyệt đỉnh, ta vui vẻ muốn chết, nhưng mà ai biết... Không thể đoán được lòng người, thời thế thay đổi, sư phụ lại ra tay với Khúc Phỉ Yên".
"Còn có Chiêm Ngưng Tuyết mà!"
"Đó chỉ là chuyện ra tay sớm hay muộn thôi!"
"...", Diệp Nam Hiên không thể nào hiểu được rốt cuộc đầu óc của Thần Tinh Dịch như thế nào mà cả ngày chỉ biết nghĩ đến phụ nữ?
Nói một cách khác, nhiều năm như qua ở cùng với Thần Tinh Dịch, Diệp Nam Hiên cảm thấy Thần Tinh Dịch không phải đang đi cùng với phụ nữ thì chính là đang trên đường đi tìm phụ nữ.