“Những năm gần đây, ta cũng biết, mấy người các ngươi vẫn luôn âm thầm bảo vệ nhóm Thời Thanh Trúc, Diệp Viên Viên, Thần Tinh Dịch, Diệp Nam Hiên, thật vất vả cho các ngươi”.
“Tiểu tử Cố Vân Kiếm kia, đến tám phần là phát giác ra được sự tồn tại của ta, nên lúc ban đầu cũng ôm lòng phòng bị, nhưng bây giờ biết được ta dự định ra tay, nên mới nói các ngươi lui đi!”
“Sự việc sắp xảy ra bên trong Tam Thanh tiên vực này, ta tiếp quản là được, các ngươi cần làm gì thì cứ đi làm đi!”
Mặc dù là nói như vậy, nhưng bốn người Uất Trì Viêm tạm thời không biết phải nói gì.
Huyền đại sư tiếp tục nói: “Thay ta hỏi thăm Cố Vân Kiếm, thân xác lúc trước của Tần Ninh rốt cuộc là ở đâu, tốt nhất sớm để cho hắn dung hòa, miễn cho sau này đêm dài lắm mộng, việc sau này càng lúc càng lớn, đều đang đợi hắn đây”.
“Được rồi, có hỏi các ngươi thêm về những vấn đề khác thì quá nửa là các ngươi cũng sẽ không muốn nói, cút xéo đi!”
Nói xong, Huyền đại sư vẫy vẫy tay.
Bốn người Uất Trì Viêm còn chưa nói gì, cơ thể đã mất khống chế, bị cuốn vào trong hư không...
Lúc này, Đường Thâm đứng bên cạnh Huyền đại sư không khỏi nói: “Huyền đại sư, Tần Ninh này, thực sự là Hồn Vô Ngân chuyển thế à?”
“Đương nhiên”.
Huyền đại sư gật đầu nói: “Ta đợi hắn đã lâu lắm rồi, cuối cùng hắn cũng trở lại”.
Đợi?