Nhìn thấy Tân Ninh đứng trên đầu Cửu Anh, con hung thú thân hình vạm vỡ rắn chắc có đôi cánh lấp lánh phát sáng cùng chín cái đầu đang quấn chặt lấy nhau.
Hai người Bạch Anh và Giang Đăng trở nên lạnh lẽo.
“Người của Trúc Diệp Tông đâu?”
Giang Đăng dùng giọng nói lạnh lùng nói.
Tân Ninh chẳng lẽ thực sự dám đơn thân độc mã đến đây?
“Người nhiều quá, ta cảm thấy vướng chân”.
Tân Ninh tiếp tục nói: “Ta đứng ở đây, hai vị muốn giết ta thì cứ việc đến đây, hoặc là nói, đám kẻ mạnh phía sau lưng hai vị muốn giết ta, thì cứ việc đến đây”.
“Tân mỗ ta sau khi đạt đến cảnh giới Tiên Vương, còn chưa thực sự giết chóc trận nào, bây giờ lại rất mong ngóng có thể đánh một trận đã đời!”
Bạch Anh và Giang Đằng cẩn thận cảnh giác. Mà bốn phía xung quanh. Các Tiên Vương của Bạch gia và Giang gia đều đã tập trung đến đây.
Trên trời dưới đất, có đến mười mấy vị Tiên Vương đang nhăm nhe như hổ rình mồi nhìn chăm chằm vào bóng người đứng giữa không trung kia.
Tần Ninh đã đột phá đạt đến cảnh giới Tiên Vương sơ kỳ rồi. Tin tức này dị tộc đương nhiên đã nghe ngóng được từ trước.
Nhưng đối với hai vị Tiên Vương đỉnh cấp như Giang Đằng và Bạch Anh mà nói, Tiên Vương sơ kỳ chỉ là cái rằm!
Một đấm của bọn họ đã có thể đánh chết mười người!
Nhưng mà, kẻ mạnh dị tộc đứng sau cũng nói là một yêu nghiệt bình thường.
, Tân Ninh này không phải
Giang Đăng cười lạnh lùng, nhìn về phía Tân Ninh, dùng giọng điệu u ám sắc lạnh nói: “Ngươi quả nhiên giống như những gì mà bọn họ nói, cả gan làm loạn, không sợ chết”.
“Sợ chết thi ta đã không đi được đến ngày hôm nay”.
Tân Ninh nhìn Giang Đằng, dùng giọng bình tĩnh nói: “Xem ra, tộc trưởng của Giang gia như ngươi cũng đã biết, thái độ của Tân Ninh ta khi đối xử với dị tộc, cùng với những người bắt tay với dị tộc đúng không?”