“Không... không có độc, nhưng uống vào không có tác dụng gì cả, không bằng giữ lại một chút!”
Ôn Hiến Chi cười nói: “Sư tôn đừng lo, mọi người đã đựng đủ cho mấy tháng rồi kia, vẫn còn nhiều mà, con uống chút cũng không sao đâu, mà con đang khát nữa”.
Ôn Hiến Chi nói xong thì quỳ xuống đất, uống ừng ực như uống sữa.
Tần Ninh đưa tay đỡ trán, không nói lời nào.
“Cũng may nó mất trí...”, Tần Ninh thì thầm.
“Về sau nhớ lại thì cũng đừng trách sư tôn không can ngăn đấy, Hiến Chi...”
Tần Ninh nhìn mọi người, nói tiếp: “Mọi người nhớ lấy, bôi lên toàn bộ da thịt của mình, không chừa một chút nào”.
“Tìm nơi nào che giấu để bôi đi, lần này có thoát được hay không phải dựa vào nó đấy!”
Có Tần Ninh cứu sống lần trước, mọi người đã hoàn toàn tín nhiệm hắn, nên không do dự nữa mà tản ra cởi áo thoa nước.
Ôn Hiến Chi vừa mới tìm được một gốc cây, định chui vào bôi lên người thì đột nhiên quay lại, thần bí hỏi Tần Ninh: “Sư tôn, thoa lên hết sao?”