Sau Khi Chồng Chết, Ta Nuôi Dưỡng Tiểu Vai Ác Của Hầu Phủ Thành Đại Lão (Dịch Full)

Chương 655 - Chương 655. Nắm Tay Bạc Đầu 2

Chương 655. Nắm tay bạc đầu 2 Chương 655. Nắm tay bạc đầu 2

Buổi chiều, Đường Thư Nghi giúp Tiêu Ngọc Châu chuyển đến viện của chính con bé, nhìn mọi đồ đạc của con bé đã được sắp xếp xong, mặc dù Đường Thư Nghi có chút lo lắng khi con bé sống một mình nhưng nàng vẫn không nói gì.

Tiểu thư thế gia đại tộc thời cổ đại đến bảy hoặc tám tuổi đã bắt đầu sống một mình ở một viện, bây giờ Tiêu Ngọc Châu đã gần mười một tuổi, đã đến lúc con bé tự quản lý viện của riêng mình.

Tiêu Hoài trở về trước bữa tối, nhưng Tiêu Ngọc Minh không trở về. Hắn ngồi ở tiểu hoa sảnh, nói với Đường Thư Nghi: "Ta sợ ngày mai Lý Thừa Ý sẽ làm ra động tác gì đó, hôm nay để Ngọc Minh canh giữ ở đại doanh ngoài Kinh, ngày mai nó cũng không tham gia cung yến."

"Ngày mai y định động thủ?" Đường Thư Nghi hỏi.

"Chỉ là lo trước khỏi hoạ thôi." Tiêu Hoài nói: "Ngày mai chúng ta cẩn thận một chút là được."

"Được, ta cũng đã nói rõ với Ngọc Châu rồi." Đường Thư Nghi biết sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ xé rách mặt với Hoàng đế, chỉ là không biết khi nào mà thôi.

"Lát nữa ta viết thư cho Cảnh Tập, ngày mai vẫn cần tiếp tục nguỵ trang." Nàng lại nói.

Tiêu Hoài gật đầu: "Hài tử Cảnh Tập kia không tồi."

Mặc dù hắn bị Hoàng đế hại chết, mặc dù Lý Cảnh Tập là nhi tử của Hoàng đế, nhưng hắn cũng không có khúc mắc với Lý Cảnh Tập.

Trong lúc nói chuyện, bữa tối đã được chuẩn bị xong, Tiêu Ngọc Thần và Tiêu Ngọc Châu cũng đi tới, cả nhà cùng nhau ăn cơm. Ăn xong hai huynh đệ vô cùng ăn ý mà lập tức rời đi, Đường Thư Nghi đột nhiên cảm thấy có chút câu nệ khi đối mặt với Tiêu Hoài.

Tiêu Hoài cười nhẹ kéo nàng vào tẩm thất, nhìn một chút ít đồ của mình đã ở trong phòng, hắn càng cười tươi hơn. Tay sờ trong vạt áo, hắn lấy một cái hộp nhỏ tinh xảo ra, mở ra, một chiếc nhẫn nằm bên trong. Vòng nhẫn hoàng kim được khảm một viên phỉ thuý không chút thiếu sót nào, vừa cổ kính lại quý phái.

Cầm lấy tay Đường Thư Nghi, Tiêu Hoài đeo nhẫn lên ngón áp út của nàng, hoàng kim sóng đôi cùng nước da trắng nõn, đẹp đến khó tả.

"Ta hy vọng cùng phu nhân nắm tay bạc đầu." Tiêu Hoài nói.

Đường Thư Nghi ngước mắt lên nhìn vào mắt hắn, đôi mắt thâm thuý mang theo chân thành và kiên định, khiến người ta bất giác bị thuyết phục. Giờ khắc này, nàng cũng thật sự tin tưởng, tương lai bọn họ có thể nắm tay cùng tiến, mãi đến bạc đầu.

Đưa tay ra ôm lấy hắn, Đường Thư Nghi mở ngăn kéo, cũng từ bên trong lấy một cái hộp nhỏ, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn phỉ thuý. Nàng lấy ra đeo vào tay Tiêu Hoài, nói: "Nắm tay bạc đầu."

Nắm tay bạc đầu, là kỳ vọng cũng là tuyên thệ.

Tiêu Hoài vuốt ve chiếc nhẫn trên ngón tay cái, sau đó ôm lấy người rồi cúi đầu xuống hôn, mãnh liệt lại triền miên. Đường Thư Nghi ôm eo hắn, nhiệt tình hưởng ứng.....

Trong phòng đốt vài chậu than, nhiệt độ dường như càng ngày càng cao, hai người khô nóng đến mức không nhịn được mà lôi kéo y phục của đối phương. Không lâu sau, y phục xốc xệch, Tiêu Hoài vùi đầu vào cần cổ trắng nõn mềm mại, nhẹ nhàng gặm cắn. Hai bàn tay đang vuốt ve sau lưng, vuốt đến cả người hắn run rẩy......

"Tắm... Tắm đã.” Đường Thư Nghi rút ra một tia tỉnh táo, nhẹ nhàng đẩy người đang ôm chặt mình ra.

Tiêu Hoài ngừng cử động, vùi mặt vào cổ nàng thở hổn hển, chờ hơi thở ổn định một chút rồi nói ra bên ngoài: "Chuẩn bị nước."

"Đã chuẩn bị xong rồi."

Giọng nói của Thuý Trúc truyền đến, Tiêu Hoài bế người lên, sải bước đi về phía tịnh thất, không lâu sau từ bên trong truyền đến có tiếng nước róc rách, cùng tiếng tiếng va chạm của da thịt....

Bình Luận (0)
Comment