Ta Có Nhất Kiếm (Bản Dịch Full)

Chương 1958 - Chương 1958: Đáng Thương

Chương 1958: Đáng Thương Chương 1958: Đáng Thương

CHƯƠNG 1958

ĐÁNG THƯƠNG

Diệp Quan lại hỏi:

- Ngươi bình thường làm việc gì?

Nhất Niệm cắn một miếng đùi gà, sau đó nói:

- Thanh trừ

- Thanh trừ?

Diệp Quan nhíu mày:

- Chính là loại quét dọn kia?

Nhất Niệm gật đầu

Diệp Quan im lặng không nói

Cô nhi!

Quét rác!

Nha đầu này thật sự là quá đáng thương

Diệp Quan thở dài trong lòng, chính mình mặc dù bị nuôi thả, nhưng nói thực ra, tháng ngày tại Diệp tộc vẫn là có thể, bởi vì Diệp tộc đối đãi với hắn thật sự không tệ

Diệp Quan nhìn về phía Nhất Niệm, mỉm cười nói:

- Thôi việc đi! Về sau đi theo ta

Nhất Niệm cười ngòn ngọt, không nói gì, chỉ là tiếp tục gặm đùi gà

Diệp Quan cười nói:

- Ta nghiêm túc đấy, mẹ ta rất có tiền, vô cùng vô cùng nhiều tiền

Nhất Niệm khẽ lắc đầu:

- Không thể thôi việc

Diệp Quan nhíu mày:

- Vì sao?

Nhất Niệm hơi hơi cúi đầu, không nói gì

Diệp Quan trầm giọng nói:

- Đến lúc đó ngươi dẫn ta đi, ta nói chuyện với ông chủ của ngươi

Nhất Niệm nói khẽ:

- Ngươi đánh không lại

Diệp Quan sau khi yên lặng một lát, nói:

- Vậy ta liền mang cô cô đến

Nhất Niệm nhai nuốt thịt gà, nói:

- Liền chủ nhân của thanh kiếm vừa rồi sao?

Diệp Quan gật đầu:

- Đúng thế

Nhất Niệm do dự một chút, sau đó yếu ớt nói:

- Ta có thể hỏi ngươi một chuyện không?

Diệp Quan cười nói:

- Hỏi đi!

Nhất Niệm rất chân thành hỏi:

- Vì sao cô cô ngươi mạnh như vậy, mà ngươi… ngươi hiểu ý của ta không?

Biểu lộ của Diệp Quan trực tiếp liền cứng đờ

Mẹ nó…

Lực sát thương của câu này không lớn, nhưng tính vũ nhục rất mạnh

Nhìn thấy Diệp Quan mặt đen không nói lời nào, Nhất Niệm vội vàng cười làm lành:

- Ta không có ý tứ gì khác, thật sự, nào, ăn đùi gà…

Nói xong nàng chạy đến bên cạnh Diệp Quan, nhét đùi gà chỉ còn xương vào trong miệng Diệp Quan

Diệp Quan đại im lặng

Nhất Niệm này có đôi khi nói chuyện thật sự là vô cùng đả thương người

Đêm khuya

Nhất Niệm tựa ở bên cạnh Diệp Quan, ở trước mặt bọn hắn cách đó không xa, dòng Bỉ Ngạn Hà kia ở dưới tinh không chiếu rọi, hiện ra vô số tinh quang nhàn nhạt, sáng chói như ngân hà, đẹp không sao tả xiết

Nhất Niệm tựa đầu ở trên bờ vai Diệp Quan, nàng nhìn dòng Bỉ Ngạn Hà phía xa kia, nói khẽ:

- Ta hiện tại có chút không muốn đi làm

Tháp nhỏ: "…"

Diệp Quan cười nói:

- Vậy liền không đi

Nhất Niệm mỉm cười, không nói gì, chẳng qua là dựa vào Diệp Quan

Diệp Quan quyết định cứu vớt vị trạch nữ này, thế là, hắn cùng với Nhất Niệm hàn huyên rất nhiều điều thú vị, đặc biệt là sự tình Hệ Ngân Hà

Khi Diệp Quan nói Hệ Ngân Hà có rất nhiều chỗ thú vị, Nhất Niệm cảm thấy hứng thú vô cùng, sau đó hỏi Diệp Quan tọa độ Hệ Ngân Hà…

Một đêm trôi qua

Sáng sớm ngày thứ hai, Diệp Quan ngồi xếp bằng dưới đất, hai mắt khép hờ, ở bên cạnh hắn là Nhất Niệm, Nhất Niệm dùng hai tay ôm cánh tay của hắn, gối đầu lên cánh tay của hắn, hai mắt khép hờ, đã chìm vào giấc ngủ

Theo một vòng mặt trời đỏ rực chậm rãi mọc lên, Diệp Quan chậm rãi mở hai mắt ra, hắn nhìn thoáng qua chân trời, trên mặt nổi lên một vệt nụ cười

Hắn cũng đã không nghỉ ngơi trong một thời gian dài

Trong khoảng thời gian này, vẫn luôn bề bộn nhiều việc, rất hiếm khi được tĩnh tâm và nghỉ ngơi thoải mái như bây giờ

Lúc này, Nhất Niệm bên cạnh đột nhiên dụi đầu vào vai Diệp Quan

Diệp Quan quay đầu nhìn về phía Nhất Niệm, Nhất Niệm dường như cảm nhận được cái gì, liền vội vàng ngẩng đầu, lúc nhìn thấy Diệp Quan, nàng đầu tiên là sững sờ, lập tức nhoẻn miệng cười

Diệp Quan cười nói:

- Đã đến lúc dậy rồi

Nhất Niệm khẽ gật đầu, nàng chậm rãi đứng lên, sau đó duỗi cái lưng mệt mỏi, túi trúc nhỏ bên hông rung động một hồi

Diệp Quan cũng đứng lên, hắn đang muốn nói chuyện, đột nhiên, hắn cau mày, hắn quay đầu quét mắt nhìn bốn phía, hắn phát hiện ra, bốn phía có một ít khí tức mịt mờ

Diệp Quan nói trong lòng:

- Tháp Gia?

Tháp nhỏ nói:

- Vừa mới đến, đều là khí tức núp trong bóng tối, mục tiêu hẳn là ngươi

Diệp Quan cau mày:

- Trước đó Thái A tộc mới giết ba vị thần tính mười thành, bọn gia hỏa này hẳn là đều rõ ràng mới đúng, làm sao còn dám tới tìm ta… chẳng lẽ bên trong Tu La văn minh xảy ra chuyện rồi?

Tháp nhỏ nói:

- Người trong bóng tối cũng hẳn là có chỗ lo lắng, bởi vậy, không có người nào dám xuất thủ trước, ngươi có tính toán gì không?

Diệp Quan sau khi yên lặng một lát, nói:

- Rút lui trước

Nói xong, hắn liền muốn mang theo Nhất Niệm chuồn đi, nhưng dường như nghĩ đến cái gì, hắn lại ngừng lại, lúc này nếu như rút lui, những người trong âm thầm kia tất nhiên sẽ động thủ

Hơn nữa, khẳng định sẽ hội đồng hắn!

Diệp Quan trực tiếp ngự kiếm mà lên, nhưng mà, hắn vừa bay được mấy vạn dặm, một đạo thần thức trực tiếp bao phủ hắn

Bình Luận (0)
Comment