“Hoảng loạn cái gì? Ta vừa rồi bất quá là khinh địch thôi, đều lui ra sau cho ta, hôm nay ta nhất định phải bắt lấy tiểu nha đầu này!”
Liễu Nguyên Húc từ nhẫn lấy ra một viên đan dược nhét vào trong miệng, máu trên vai hắn lập tức chậm rãi ngừng chảy.
Thấy như vậy các đệ tử Ẩn Nguyệt Cung lập tức hưng phấn trở lại, đúng vậy, đại sư huynh của bọn họ còn chưa có nhận thua mà, bọn họ sao có thể sợ hãi trước chứ?
Ẩn Nguyệt Cung có Linh Khí rất nhiều, đan dược vô số, mặc dù là đua sức chịu đựng hay là đua kinh nghiệm cũng tuyệt đối không thể thua bởi cọng giá này.
Thấy vậy, Diệp Linh Lang cười khẽ một tiếng.
“Tiểu tử, nhìn dáng vẻ của ngươi là đối với sự mạnh mẽ của ta hoàn toàn không biết gì cả.”
Nói xong, Diệp Linh Lang từ nhẫn lấy ra một lọ đan dược, tùy ý đổ ra bảy tám viên rồi ngay trước mặt Liễu Nguyên Húc bỏ hết vào trong miệng, lúc nhai còn phát ra vài tiếng rắc rắc, giống như đang ăn kẹo vậy.
Sau khi ăn xong, khí thế trên người Diệp Linh Lang nháy mắt trở nên mạnh hơn nhiều, linh khí đã tiêu hao được bổ sung, hơn nữa thể lực hao tổn cũng lập tức khôi phục về trạnh thái tốt nhất.
Dáng vẻ kia khiến đệ tử Ẩn Nguyệt Cung nhìn đến trợn mắt há hốc mồm, ngay cả Liễu Nguyên Húc cũng không khỏi sửng sốt một hồi.
Phải biết rằng so với loại đan dược chữa thương bổ trợ sau trận chiến, thì loại đan dược chữa thương tức thì tăng thêm sức mạnh trân quý hơn rất nhiều, bởi vì loại đan dược này yêu cầu hiệu quả ngay lập tức, hơn nữa tác dụng phụ phải nhỏ nhất để không ảnh hưởng đến sức chiến đấu, cho nên nó thường dùng nhiều nguyên liệu tinh quý, mà mức độ khó khăn khi luyện chế cũng cao hơn không ít.
Loại này bình thường chỉ có luyện đan sư của các tông môn lớn hoặc là luyện đan sư cấp cao của Liên Minh mới có thể luyện ra được, mà muốn mua lại từ trong tay những người này sẽ quý càng thêm quý.
Cho dù là tông môn lớn như Ẩn Nguyệt Cung đi nữa thì khi đệ tử ra ngoài chiến đấu, trừ khi thật cần thiết mới lấy ra dùng, hơn nữa một lần cũng chỉ có thể ăn một viên, nếu lại chịu đựng không nổi mới phải thêm một viên.
Còn chưa tiếp tục đánh nhau thì Liễu Nguyên Húc đã bị nàng làm tức giận đến nghẹn một hơi rồi, thân là thủ tịch đại đệ tử của Ẩn Nguyệt Cung hắn cũng chỉ một lần ăn một viên mà thôi, nàng một Trúc Cơ kỳ nho nhỏ lại thuộc về một tông môn trong góc xó xỉnh nào đó chưa từng nghe qua, nàng dựa vào cái gì một lần ăn bảy tám viên chứ? Thứ này chẳng lẽ không cần tiền chắc?
Càng quá đáng chính là, vừa nãy người bị thương hình như là hắn đó? Nha đầu kia ngay cả miếng da cũng chưa bị rách, ăn đan dược làm gì? Ăn cho ai xem hả? Đây là đang khinh thường ai hả?
Liễu Nguyên Húc càng nghĩ càng giận, hắn hôm nay lại bị một Trúc Cơ nho nhỏ làm cho nhục nhã.
Thanh Huyền Tông, Diệp Linh Lang, tốt, thật là tốt, hắn nhớ kỹ rồi!
Chờ hôm nay hắn gϊếŧ nha đầu này rồi, hôm nào sẽ đi tiêu diệt tông môn nát kia của nàng!
Vì thế, hắn mang theo lửa giận bừng bừng, giơ trường kiếm lên, lần nữa đâm tới chỗ Diệp Linh Lang, chân sau của Diệp Linh Lang hơi dùng sức đạp một chút, tay cầm Huyền Ảnh lao lên tiếp tục cùng Liễu Nguyên Húc đánh gϊếŧ.
“Keng keng keng” âm thanh kiếm cùng kiếm va chạm liên tục truyền đến, mỗi một chiêu thức đều chấn động lòng người.
Liễu Nguyên Húc càng đánh càng có vẻ cố sức, mà Diệp Linh Lang lại càng đánh càng hung.
Thanh kiếm trong tay nàng cứ như là rất có ý nghĩ của mình, linh hoạt giống như một con rắn, nơi nào có sơ hở liền đâm vào nơi đó, đâm đến hắn khó lòng phòng bị, trải qua vài hiệp trên người hắn lại có thêm không ít vết thương lớn lớn bé bé.
Cảm thấy bản thân sắp chống đỡ không được, hắn nhanh chóng từ nhẫn lấy ra một tấm bùa Định Thân, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai ném lên người Diệp Linh Lang.
Diệp Linh Lang cũng không nghĩ tới thằng nhãi này còn có chiêu ném lá bùa, không cẩn thận bị hắn ném trúng, cả người đều bị cố định một chỗ.
Liễu Nguyên Húc vừa định thở ra một hơi nhanh chóng lui về sau, ai ngờ lại căn bản! Không! Thở! Ra! Được!
Bởi vì sau khi Diệp Linh Lang không thể động đậy, thanh kiếm trong tay nàng lại trực tiếp thoát khỏi khống chế, tiếp tục điên cuồng chém lung tung về phía hắn, tư thế kia giống như nó có mối thù gϊếŧ cha gϊếŧ mẹ không đội trời chung với hắn vậy.
Huyền Ảnh càng đánh càng hung, càng đánh càng tàn nhẫn, thừa dịp tên nhãi này hiện tại là Trúc Cơ, nó nhất định phải cho mình báo thù thật đủ mới được!
Một màn này làm Liễu Nguyên Húc ngây người, cũng làm đệ tử Ẩn Nguyệt Cung xem đến ngơ ngác.
Lúc này hắn thật sự tin tưởng thanh kiếm này có kiếm linh, hơn nữa còn là một kiếm linh vô cùng thù dai.
Cái này làm cho Liễu Nguyên Húc càng không thể hiểu nổi, Thanh Huyền Tông rốt cuộc là thể loại tông môn gì? Tại sao chỉ một đệ tử Trúc Cơ kỳ nho nhỏ đã có được một thanh kiếm có linh kiếm?
Thứ này cũng không phải là đan dược chữa thương tăng sức trong lúc chiến đấu nữa, thứ này dù có tiền cũng không thể mua được, đây chính là một bảo bối vô cùng lớn mà bất kỳ tông môn nào có được đều phải cung phụng ở Tàng Bảo Lâu đó!
Càng đáng giận chính là, bảo vật mà mỗi người đều cầu mà không được, ngay cả hắn cũng không có, vừa nãy lại bị tiểu Trúc Cơ này tiện tay ném văng để thừa dịp chạy trốn, cái này hợp lý sao? Đây là chuyện mà người làm sao?
Ý thức được chuyện này, Liễu Nguyên Húc càng tức giận, không chỉ có nghẹn trong l*иg ngực mà ngay cả trong đầu cũng tức giận đến thình thịch.
Mà lúc này, Diệp Linh Lang cũng đã xé xuống lá bùa của Liễu Nguyên Húc ném trên người nàng, nhẹ nhàng, tùy tiện.
Cảnh này làm cho trong lòng Liễu Nguyên Húc vốn đang tức giận ngập trời, lại càng thêm tiến gần bờ vực hỏng mất.
Lá bùa do một phù tu cao cấp của Ẩn Nguyệt Cung làm ra, nàng lại có thể tiện tay xé xuống, giống như đang xé món đồ chơi vậy.