Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 146

Chỉ cần cậu ta dụ dỗ được ông chủ về Hồng Kông trước thì mọi việc sẽ dễ dàng giải quyết.

Khi thời cơ đến, cậu ta sẽ luôn có thể nghĩ ra một giải pháp hoàn hảo.

Viễn cảnh mơ mộng của cậu ta đang diễn ra rõ ràng trong lòng, nhưng Lưu Vân Cường lại không đi theo ý muốn.

Im lặng hồi lâu, Lưu Vân Cường vẫn dùng ánh mắt tối tăm nhìn cậu ta, trầm giọng nói: “Chờ thêm mấy ngày nữa.

DTV

Chúng ta phải đợi thêm bao nhiêu ngày nữa?

Chẳng phải càng chờ lâu thì sẽ càng có khả năng lộ ra sự thật sao?

Trợ lý Hứa lập tức lo lắng nói: “Lão đại, nếu đợi thêm nữa thì cũng sẽ không có tiến triển gì. Chúng ta vẫn nên..”

Dưới ánh mắt lạnh lùng của Lưu Vân Cường, giọng nói của Trợ lý Hứa dần yếu đi.

Lưu Vân Cường nhìn hắn: “Cậu đang nóng lòng muốn tôi trở về sao?”

Chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ khiến trợ lý Hứa hối hận, nghe anh ta nói vậy, trên trán trợ lý Hứa toát ra mồ hôi lạnh.

Cậu ta chợt hối hận vì lẽ ra mình không nên nói liên thiên như vậy trước mặt sếp.

Trong khoảnh khắc kia, cậu ta có cảm giác rất rõ ràng rằng ông chủ đã nhìn thấu những suy nghĩ nhỏ nhặt của mình.

Ngay từ đầu ông chủ đã không tin những gì mình nói.

Cậu ta lo lắng nuốt khan, muốn mở miệng giải thích nhưng lại không biết làm thế nào.

Lưu Vân Cường chỉ liếc nhìn cậu một cái, sau đó xoay người rời khỏi phòng.

Thậm chí còn không thèm cho cậu ta một cái nhìn thất vọng.

Có lẽ đối với ông chủ mà nói, cậu thậm chí còn không xứng đáng với bất kỳ kỳ vọng nào từ anh ta.

Lưu Vân Cường rời khỏi nhà khách và chậm rãi đi đến cửa hàng quần áo của Tuyết Niệm.

Dù hôm nay là mùng hai Tết nhưng nhiều cơ sở kinh doanh vẫn mở cửa kiếm tiền.

Vốn dĩ ngày hôm qua Lưu Vân Cường đã muốn đi đến cửa hàng để hỏi thăm chuyện này, nhưng vừa vặn lại bị tắc động mạch não, dẫn đến hôn mê.

Anh ta đến một quán nhỏ gần đó và hỏi một bà cụ già: “Bà ơi, con muốn hỏi thăm bà một chút.”

 

 

Bà cụ đang trải bánh, hung hăng nói: “Tôi bận lắm, không có thời gian đâu”

Lưu Vân Cường thở dài: “Con muốn hai cái bánh”

Bà cụ lập tức bật cười: “Được rồi, xin đợi một lát.”

Bà ấy lập tức lấy giấy gói ra, gói hai chiếc bánh bột ngô rồi đưa cho anh ta.

Lưu Vân Cường đưa cho bà ấy một tệ và nói: “Không cần phải trả lại tiền thừa đâu.”

Những chiếc bánh bột ngô của bà cụ chỉ có giá vài xu một chiếc nên khi Lưu Vân Cường đưa cho bà hẳn một tệ, điều này đã khiến bà rất vui.

“Vừa rồi cậu muốn hỏi cái gì ý nhỉ?” Khi ngẩng đầu, bà lão phát hiện người đàn ông trước mặt chính là người đàn ông hôm qua đột nhiên ngất xỉu trên đường.

Lưu Vân Cường có chút buồn cười, quả nhiên tiền có thể tạo nên sự khác biệt ở mọi nơi.

Đây là lý do tại sao anh ta có tham vọng và muốn thống trị khu thương mại của Hồng Kông.

Trong một vòng tròn thương nghiệp, anh ta không muốn trở thành người phải cúi đầu trước kẻ khác.

Nghĩ đến đây, hình ảnh của bác sĩ Giang, người đã chữa trị cho mình, lại hiện lên trong đầu anh ta.

Trong đời anh ta không có nhiều người khiến anh ta ngưỡng mộ, nhưng cô gái này lại là một trong số đó.

Anh ta nhìn thấy lòng tốt của bác sĩ ở cô.

“Con muốn hỏi, bà có biết bà chủ cửa hàng quần áo Tuyết Niệm bên kia đường giờ đang ở đâu không?”

“Cái gì cơ?” Tai của bà lão không thính lắm.

Lưu Vân Cường lặp lại một lần nữa.

Sau đó anh ta thấy bà già nhìn anh ta như thể anh bị thiểu năng trí tuệ.

Lưu Vân Cường nhướng mày: “Có chuyện gì sao ạ?”

Bà lão bày ra vẻ mặt chán ghét nói: “Cậu đúng là người buồn cười. Hôm qua không phải mới gặp chủ cửa hàng quần áo này hay sao? Sao bây giờ lại hỏi tôi?”

Anh ta đã gặp người đó ư?

Lưu Vân Cường cẩn thận nhớ lại, anh ta nhớ rằng mình chưa bao giờ nhìn thấy người đó trước đây.

Chẳng lẽ khi ai đó hôn mê do xuất huyết não thì trí nhớ có thể bị lấy đi theo?

Ý tưởng này vừa hình thành thì bà lão bán bánh đã tiếp tục nói: “Bác sĩ Giang ấy, chính là bác sĩ Giang. Vị bác sĩ hôm qua đưa cậu từ địa ngục trở về là một trong những người chủ của cửa hàng quần áo may sẵn này. Hai chị em họ đã cùng nhau mở cửa hàng này.”

Chẳng lẽ chính là cô gái kia sao?

Lưu Vân Cường bỗng nhiên bật cười, chuyện này giống như câu nói đi khắp nơi thì lại không tìm được, quay đầu lại thì tự nhiên lại thấy, hoá ra chẳng phải không hề tốn chút công sức nào sao?

Khó trách thằng nhóc Hứa Ninh dám nói dối trước mặt anh ta.

Cậu ta rõ ràng là sợ bác sĩ Giang thù chuyện cũ, sau này sẽ ngáng chân mình.

Lưu Vân Cường là người nói được làm được, đã nói cho cậu ta một cơ hội cuối cùng, nếu không nắm bắt, thì anh ta sẽ không bao giờ dùng người đó nữa.

Ở phía bên này, Giang Niệm Tư đã trở về nhà, lấy ra những thứ cô đã mua và đưa cho Giang Tuyết kích cỡ bộ quần áo may đo của Triệu Phương Như.

Ngày mai cô ấy sẽ rời đi, việc gì cần giải thích thì phải giải thích cho rõ ràng đã.

Quần áo trong cửa hàng quần áo Tuyết Niệm bán rất chạy, điều này mang lại cho cô niềm hy vọng lớn lao.

Cô ấy muốn từng bước một, mở rộng quy mô kinh doanh lớn hơn.

Sau khi trò chuyện với Giang Tuyết về kế hoạch sơ bộ, Giang Niệm Tư lại đi tìm Giang Thành.

Giang Thành và Giang Bằng Vũ đang ở bên ngoài, bọn họ vừa mới đi săn, bắt được mấy con thỏ mang về.

Giang Đậu Đậu cũng bắt được một con, chạy như điên đi theo hai người anh trai của mình, hai người anh này cũng thật vô đạo đức, biết bản thân người cao chân đã dài hơn cậu, những vẫn đi nhanh vô cùng, chưa bao giờ nghĩ đến việc đợi cậu cả.

Đứng ở trong sân, Giang Bằng Vũ kêu to hết sức: “Tư Tư, A Tuyết, mau ra đây cho hai người xem thứ này hay lắm.”

“Cái gì hay cơ?” Giang Tuyết buông bộ đồ thêu trong tay xuống, ánh mắt lấp la lấp lánh, hiển nhiên rất có hứng thú.

Cô đặt đồ xuống, chạy ra ngoài, Giang Niệm Tư đã mở cửa phòng chính ra.

Hai chị em lần lượt chạy ra ngoài.

 

 

“Nhìn xem, đồ tốt đây”

Giang Bằng Vũ nhặt một con thỏ trắng mập mạp và giơ cao lên.

Giang Thành và Giang Đậu Đậu cũng không thua kém.

“Con thỏ!”

Hai chị em đồng thanh reo hò và mỗi người vươn tay ra ôm lấy một con.

DTV

Giang Niệm Tư có tài nấu nướng không tệ, nhưng sau một thời gian dài nhàn rỗi không luyện tập, tay nghề của cô có chút thụt lùi.

Đôi mắt cô sáng lên, cô nhìn ba anh em bằng một đôi mắt to trong sáng và ngây thơ nói: “Hôm nay sẽ cho các anh em ăn thêm một bữa nữa, làm thịt thỏ kho tàu”

“Hả?”

Bốn người đồng thanh đặt câu hỏi, bao gồm cả Giang Tuyết,.

Giang Niệm Tư chớp mắt, thấy bốn người đang nhìn chằm chằm vào mình, cô cúi đầu liếc nhìn con thỏ đang nhảy trong lòng mình.

Con thỏ nhìn cô bằng đôi mắt đỏ hoe, như đang buộc tội cô là kẻ hết sức tàn ác.

“Mọi người không phải định ăn chúng sao?” Giang Niệm Tư thấp giọng hỏi, rõ ràng là càng về sau tiếng càng yếu ớt.

Giang Bằng Vũ cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình: “Đây là món quà bọn anh đã tốn rất nhiều công sức mới bắt được cho em và con bé Tuyết đấy...”

Ồ, hoá là một món quà.

Giang Niệm Tư lại xấu hổ, cười cười ngượng ngùng: “Cảm ơn anh nhiều”

Giang Tuyết giờ cũng mới hoàn hồn, nói: “Oa, con thỏ này thật đáng yêu, thế mà em gái tôi lại tàn nhẫn như vậy Một giây tiếp theo, Giang Thành nói: “Con thỏ xám này béo quá, Tư Tư muốn ăn thì làm hay là làm thịt con này đi?”

Sau khi nhận được sự đồng ý của mọi người, lương tâm vừa tìm lại được của Giang Niệm Tư lại hoàn toàn bị vứt bỏ, cô mạnh mẽ gật đầu: “Được.”

Giang Tuyết nhìn con thỏ trắng nhỏ trong tay với ánh mắt không cam lòng, vô thức ôm chặt nó.

Bình Luận (0)
Comment