Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 166

Viện trưởng Lục mở miệng nói chuyện: “Bác sĩ Giang, cô về nghỉ ngơi thật tốt trước,cô yên tâm, chuyện này tôi sẽ truy cứu tới cùng, lát nữa tôi sẽ gọi điện thoại cho viện trưởng của bệnh viện bọn họ nói rõ ràng chuyện này “Cảm ơn viện trưởng.” Giang Niệm Tư cúi đầu nói lời cảm ơn viện trưởng Lục, điều khiến cô chột dạ nhất trong chuyện này là làm cho viện trưởng Lục và bác sĩ Đỗ lo lắng theo.

Ôi, chỉ có thể đền bù cho bọn họ sau vậy.

Giang Niệm Tư cũng không kể với Thẩm Trình nên không có nhiều người biết chuyện này lắm.

Viện trưởng Lục nói được làm được, ông ấy gọi điện thoại cho viện trưởng của bệnh viện Trương Thành Hiệu rồi khiển trách hành vi của anh ta một cách nghiêm khắc.

Viện trưởng bên kia đã nghe chủ nhiệm Lý báo trước, ông ta giữ nguyên tắc không xử oan bất kỳ người nào nên tự mình hỏi Trương Thành Hiệu.

Trương Thành Hiệu hiểu rằng nếu anh ta không nói thật thì sẽ bị trừng phạt nghiêm trọng hơn. Chỉ có thể nói thẳng với viện trưởng là anh ta vừa ý Giang Niệm Tư nhưng cô lại hám lợi chọn một người sĩ quan trẻ tuổi làm người yêu. Anh ta chưa ý thức được vấn đề của mình mà nói với viện trưởng bên kia bằng giọng điệu chán ghét, chỉ là trong lúc vội vàng mới kéo tay Giang Niệm Tư chứ anh ta không muốn giở trò lưu manh với cô.

Khi nói xong anh ta thấy thái độ viện trưởng khá ôn hòa không giống dáng vẻ ghét cái ác như kẻ thù của chủ nhiệm Lý thì nói xấu Giang Niệm Tư: “Viện trưởng, chính bác sĩ Giang kia cố ý đạp chân của tôi sau khi tôi ngã xuống, ngài phải phân xử giúp tôi, cô ta không chỉ đổ oan mà còn cố ý làm tôi bị thương”

Viện trưởng vẫn duy trì nụ cười nghe anh ta nói xong mới ấm giọng lên tiếng: “Đó chính là lý do cậu ra tay với người ta đúng không? Chỉ có điều Giang Niệm Tư không để cậu được như ý nên đẩy cậu từ trên cầu thang xuống”

“Tôi, không phải tôi muốn ra tay” Trương Thành Hiệu nóng nảy.

 

 

Viện trưởng nói: “Cậu vừa mới nói cậu muốn kéo con gái nhà người ta, không cần biết cậu suy nghĩ gì nhưng đúng là cậu đã làm, như vậy thì cô ấy nói cũng không sai, ai có thể biết cậu nghĩ như thế nào, dưới tình huống đó hoảng hốt đẩy cậu xuống lầu cũng là chuyện bình thường”

“Nhưng mà sau đó cô ta giẫm chân của tôi.”

“Có ai nhìn thấy không?” Vẻ tươi cười trên mặt viện trưởng biến mất: “Cho dù có người thấy thì thế nào? Cậu cũng động tay động chân với người ta chẳng lẽ người ta không thể giẫm lại hai chân cậu ư?”

Trương Thành Hiệu nhìn mắt viện trưởng lạnh lùng chợt hiểu được, lúc nãy viện trưởng đối xử tốt chẳng qua muốn anh ta nói hết ra thôi. Anh ta chán nản ngồi trên ghế, vẻ mặt ngờ vực.

DTV

Viện trưởng đi theo chủ nhiệm Lý ra khỏi nơi làm việc của anh ta rồi nói với chủ nhiệm Lý: “Bệnh viện của chúng ta không giữ loại bác sĩ thiếu đạo đức này Ai biết một bác sĩ thiếu đạo đức có thể sẽ làm ra chuyện gì với bệnh nhân? Ngộ nhỡ cảm xúc bệnh nhân không tốt nói chuyện khó nghe một chút, liệu có phải anh ta sẽ cố ý làm bệnh nhân xảy ra chuyện gì để trả thù không?

Trước một ngày Giang Niệm Tư nhậm chức chính thức, Hứa Quan Quan hẹn cô vào trong thị trấn mua đồ.

Đúng lúc Giang Bằng Vũ đang nghỉ phép biết được gần đây em gái sắp lên chức bác sĩ chủ nhiệm bộ phận Đông y thì tự hào đến mức ngửa cổ sắp chạm đến trời. Làm anh trai nghe em gái muốn đi mua đồ có thể không bày tỏ tấm lòng sao? Anh ta vỗ ngực, hào phóng nói: “Mua đi, anh trả tiền”

Thẩm Trình hờ hững nhìn anh ta: “Mỗi anh có tiền ấy.”

“Này, cậu có tiền cũng không liên quan đến Tư Tư nhà tôi, còn chưa kết hôn đâu, Tư Tư nhà tôi không dùng tiền của cậu, phải không Tư Tư?”

Giang Niệm Tư bị vẻ mặt đắc ý của Giang Vũ Bằng chọc cười: “Đúng, tạm thời tiền của anh ấy không liên quan đến em, em dùng của anh trai thôi”

Ngay cả cô cũng nói như vậy làm Thẩm Trình ngơ ngác, trong lòng mất mát một chút, Giang Niệm Tư đến gần bên tai anh nói: “Anh trai em hơi trẻ con, dỗ anh ấy một chút.

Giọng nói người yêu vừa mềm mại lại dễ nghe trêu chọc tai Thẩm Trình nóng lên theo.

Giang Bằng Vũ thấy Giang Niệm Tư và Thẩm Trình tiếp xúc gần như vậy thì kéo cô đến bên cạnh: “Em rụt rè một chút”

Giang Niệm Tư ghé vào tai anh ta nói: “Anh, anh không thấy Thẩm Trình sắp khóc rồi sao? Đây là em dỗ dành anh ấy”

Giang Bằng Vũ nghe xong lườm Thẩm Trình một cái, muốn khóc ư? Sao anh ta không phát hiện ra.

DTV

Nhưng mà... Thẩm Trình có thể tức giận khiến anh ta rất vui vẻ. Nhìn người này sắp khóc vì mình nên anh ta tha thứ việc hai người dựa vào gần nhau như vậy.

Ba người chờ Hứa Quan Quan ở cổng bệnh viện. Giang Bằng Vũ vừa nhìn thấy Hứa Quan Quan thì tính bài chuồn định trốn đi nhưng bị Thẩm Trình ôm cổ. Anh ghé sát vào bên tai Giang Bằng Vũ nghiến răng nghiến lợi nói: “Đồ đáng chết, anh mạnh mẽ lên chứ, tôi còn chưa tính sổ với anh đâu, chờ Tư Tư không ở đây xem tôi chỉnh anh như thế nào.

Tính sổ? Trong đầu Giang Bằng Vũ đầy dấu hỏi chấm: “Tính sổ cái gì?”

Thẩm Trình nhíu mày: “Thiệu Dương chưa nói cho anh biết sao?”

“Cậu ta nói cho tôi biết cái gì? Cậu ta bị phân công ra bên ngoài ngày mai mới trở về.” Hình như trước khi ra ngoài Thiệu Dương có nói chờ khi trở về sẽ tính sổ ba ngày ba đêm với anh ấy, chuyện này không thể giải quyết rõ ràng trong một ngày được.

Thẩm Trình cười cười vỗ vai anh ấy: “Không có việc gì, ngày mai chúng tôi sẽ nói cho anh biết.”

Thẩm Trình cười với anh ấy rất ít, Giang Bằng Vũ bỗng nhiên có dự cảm xấu, cảm giác có chuyện lớn sắp xảy ra. Trong lòng anh ta hơi sợ sệt: “Cậu nói cho tôi biết đi, hai người định giấu tôi làm cái gì?”

Dù anh ta nói thế nào thì Thẩm Trình cũng im lặng không nói khiến Giang Bằng Vũ sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai.

 

 

Tới thị trấn, Giang Niệm Tư và Hứa Quan Quan khoác tay nhau đi dạo trên phố.

Ánh mắt Thẩm Trình nhìn thoáng qua một cửa hàng sườn xám thì nhớ đến dáng vẻ cô mặc sườn xám lúc mới gặp lần đầu. Anh kéo Giang Bằng Vũ đi qua muốn mua quần áo đẹp cho cô.

Lúc này ở cuối phố có một con ch.ó điên hình dáng to lớn vọt ra đường. Những tiếng thét chói tai lập tức vang lên từ bốn phía.

Thẩm Trình và Giang Bằng Vũ vội quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh. Chó điên to lớn kia đang xông về phía Giang Niệm Tư và Hứa Quan Quan.

“Tư Tư!” Hai người cùng hô lên.

Trước khi hai người lên tiếng, Giang Niệm Tư cũng nhìn thấy nó nhào tới chỗ mình rồi. Phản ứng đầu tiên của cô là cố sức đẩy Hứa Quan Quan ra, sau đó có thể thuận tiện tránh đi, nhưng lúc đó chó điên cũng sẽ nhào về người phía sau nên cô không di chuyển. Mắt hạnh sáng ngời không có một chút e ngại, ngón tay nhỏ nhắn nắm chặt cây trâm vừa mua được.

Chó điên hung dữ vô cùng, Giang Niệm Tư vừa mới đẩy Hứa Quan Quan ra thì nó liền vọt tới trước mặt. Chân trước vung cao nhảy dựng lên còn cao hơn so với cô.

Tiếng thét the thé xung quanh càng vang dội.

Nhìn thấy chó điên sắp bổ nhào vào mình, chân trái cô dịch về sau lấy đà, cả người tránh sang bên cạnh một cách nhẹ nhàng, đồng thời giơ tay lên đ.â.m thẳng vào cổ nó.

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy có một bóng người cường tráng chạy nhanh tới.

“Niệm Niệm.”

Cánh tay khỏe mạnh của Thẩm Trình ghì chặt cổ chó điên kéo nó ngửa ra sau. Động tác của hai người xảy ra cùng một lúc. Khi chó đen bị Thẩm Trình lôi đi thì cây trâm trong tay Giang Niệm Tư cũng đ.â.m vào cổ nó ngay lập tức.

“Phụt” Máu tươi phun ra tung tóe, b.ắ.n lên trên mặt Thẩm Trình.

Thẩm Trình khống chế chó điên ngã trên mặt đất, nó cũng không vùng vẫy nữa mà rên rỉ một tiếng rồi tắt thở.

Bình Luận (0)
Comment