Động tác của Giang Tuyết cừng đờ, Ngơ ngác mà nhìn cô, qua một hồi lâu, mới cúi đầu nói: “Em nhìn thấy hết rồi sao?”
Giang Niệm Tư “Vâng” một tiếng: “Chị, bỏ công việc này đi.”
Giang Tuyết đột nhiên ngẩng đầu lên: “Làm Sao có thể? Tư Tư em biết em đang nói cái gì không?”
“Em biết”
“Biết mà em còn......”
“Em không nghĩ rằng thấy chị bị người ta làm khó, lại ngay cả tư cách đánh trả cũng không có.”
Nói cái gì mà quyền con người, cái gì mà mọi người đều bình đẳng chứ.
Không đúng, công việc này, đã định rằng dù không phải là Giang Tuyết sai, cô ấy cũng phải cúi đầu chịu.
Giang Niệm Tư giọng điệu có chút kích động, Giang Tuyết vốn định cùng cô nói đạo lí đến cuối cùng, nhưng thấy hốc mắt cô đỏ hoe, bất đắc dĩ mà thở dài.
“Em gái ngốc, thiên hạ này, kiếm tiền làm gì có để như vậy, không làm công việc này, chị lấy cái gì giúp đỡ gia đình? Lấy cái gì để sinh hoạt?”
“Con dường này không được, chúng ta có thể đổi một cái khác. Giang Niệm Tư nhìn cô ấy, giọng điệu nghiêm túc nói: “Chị, cùng em trở về nhà, người kia là khách hàng cũ của bà chủ chị bà chủ của chị bây giờ cảm thấy thật có lỗi với chị, là bởi vì chị bị làm khó dễ ít lần, chờ đến nhiều lần, bà ta chỉ biết thấy vấn đề là ở chị, sẽ đối với chị càng ngày càng không bằng lòng”
Từ khi bắt đầu nghe thấy cách nói chuyện của bà chủ, Giang Niệm Tư liền quyết định phải nhất quyết khuyên Giang Tuyết về nhà.
Giang Tuyết cũng hiểu rõ đạo lí này.
Lần này đã là lần thứ hai.
-Hơn nữa vị này Lý thái thái, không chỉ là khách hàng cũ, mà còn là một vị khách hàng cũ mười phần có tiền và hào phóng, Buôn bán trong cửa hàng, có một nửa trở lên đều do bà ta đến khởi động.
Bà ta không chỉ có làm nhiều quần áo của bản thân, mà còn giúp bà chủ giới thiệu rất nhiều khách hàng khác.
Giang Tuyết cúi đầu, nghĩ tới hiện thực lại bất đắc dĩ nói: “Tư Tư, khi còn nhỏ chị ham chơi, không chịu đi học, chỉ biết được mấy chữ, không có văn hóa lớn gì, càng là không có giỏi việc gì, nếu bỏ công việc này, chị liền sẽ không có năng lực gì kiếm tiền”
“Ai nói?” Giang Niệm Tư biết cô ấy lo lắng chuyện kiếm tiền này, an ủi cô ấy nói: “Chị, em mấy ngày trước đem anh trai cùng Đậu Đậu đi hái thuốc trên núi, chị biết không, bọn em một ngày kiếm được hơn bốn mươi đồng tiền lời”
“Cái gì? 40 đồng tiền?”
“Đúng vậy, chị không nghe nhầm, hơn bốn mươi đồng tiền, cho nên chị, chuyện kiếm tiền không phải chỉ có mỗi một đường”
Giang Tuyết bắt đầu rất kích động, nhưng thật nhanh lại mất mát nói: “Nhưng mà chị thích may quần áo.
“Thích làm quần áo cũng được, chị, không phải lần trước chị về nhà nói, may quần áo các bước cơ bản chị đều có thể làm sao? Chúng ta về nhà tự mình mua máy may, tự mình may quần áo bán.
Giang Niệm Tư nguyên bản tới tìm Giang Tuyết, chính là muốn mang cho bà chủ của Giang Tuyết nhìn xem một ít mẫu vẽ quần áo, mướn làm trước vài món quần áo cho khách hàng nhìn xem, mang đến trào lưu mới.
Không nghĩ đến lại nghĩ ra cái tình hình này.
Không nhìn thấy thì còn tốt, nhìn thấy, cô như thế nào cũng không thể để Giang Tuyết tiếp tục ở chỗ này tùy ý bị bắt nạt.
Kiếm tiền là bán đi sức lao động bán đi tri thức, không phải bán đi nhân phẩm.
Làm nhân viên phục vụ, có thể ăn nói khép nép, có thể không sai nhưng vẫn phải xin lỗi, nhưng tuyệt đối không thể để cho người ta tùy ý dơ tay ra đánh lên người mình.
DTV
Nghe thấy Giang Niệm Tư muốn mua máy may, Giang Tuyết lúc đầu rất vui sướng, nhưng lại nghĩ lại,máy may đắt như thế nào a.
Trong nhà làm gì có nhiều tiền như vậy, nếu tính em gái có thể kiếm nhiều tiền như vậy, thì cũng không thể phun phí như vậy.
“Không được.”
Cô ấy dứt khoát từ chối.
Giang Niệm Tư xụ mặt nhìn cô ấy, cuối cùng dứt khoát nói mục đích cô đi lên huyện thành nói cho Giang Tuyết nghe.
Giang Tuyết vừa nghe thấy mẹ con nhà Cao Văn Quang dàm làm như vậy bắt nạt em gái của mình, tức giận đến chửi thề, đột nhiên đứng dậy, đập một cái ở trên bàn: “Tên Cao Văn Quang kia ở chỗ nào? Mang chị đi g.i.ế.c cậu ta.”
“Giết cái gì mà giết, còn không phải chỉ là chịu một chút bắt nạt nhỏ thôi sao? Em có thể nhịn được.” Giang Niệm Tư cố ý nói như vậy, cũng không nói với cô ấy là bản thân đã tự giải quyết.
“Em......”
Giang Tuyết tức điên: “Giang Niệm Tư! Em đang nói vớ vẩn cái gì? Nói cái gì mà không phải chỉ là chịu một chút bắt nạt nhỏ thôi sao? Có chị ở đây một ngày, ai dám bắt nạt em, chị liền c.h.é.m c.h.ế.t hắn, nếu như đánh không thắng, trên dưới cũng phải xé được một miếng thịt của hắn xuống”
*4+4ì?: (Chuyện quỷ quái gì?) dùng để chỉ những câu chuyện nhảm nhí, vớ vẩn, không rõ ràng,...
Nhìn Giang Tuyết hung ha hung hăng, Giang Niệm Tư cuối cùng vẫn không nhịn xuống được nữa “Phụt” một tiếng cười ra.
Giang Tuyết sửng sốt, nhìn thấy cô cười chảy nước mắt, nháy mắt đã hiểu được.
DTV
Cô ấy lập tức đanh mặt lại ngồi xuống.
“Em lại ỷ vào chị luôn thương em đúng không?”
“Đúng vậy, liền dựa vào việc chị đau lòng em.
Giang Niệm Tư dựa qua, cười nói: “Chị, chị xem chị đều không muốn em bị chịu bắt nạt, sao có thể để em nhìn thấy chị bị người khác bắt nạt lại không hỏi chứ? Đồng ý với em, bỏ công việc này đi, nếu thật sự không thể bỏ công việc này, trừ khi chị đồng ý với em, lần sau cái vị thái thái gì đó dàm lấy đồ cố ý đánh mặt của chị, chị phải đưa tay cầm về lại.”
Giang Tuyết: “....
“} Cái này cùng với bỏ việc có khác gì nhau đâu?
Cô ấy đẩy Giang Niệm Tư một cái, Đẩy đầu của cô đi ra: “Được, Em cho chị nghĩ lại thật tốt, mới tính đến bỏ việc, cũng không thể nói đi là đi được, dù sao cũng phải đem các công việc của chị làm cho xong trước”
Nói rồi, cô ấy móc ra một đống tiền lẻ: “Đây là mười đồng tiền, em lấy về đưa cho mẹ, chị để lại trên người hai khối tiền, đủ dùng rồi, chờ xử lí xong hết các công việc,sẽ đi về tìm em bàn bạc.
Có lời nói chắc chắn này, Giang Niệm Tư yên tâm.
Cô cười tủm tỉm mà cầm lấy tiền: “Được, vậy chị về nhà sớm một chút.”
Rất nhanh đến buổi chiều, Giang Niệm Tư không dám ở lại lâu, sợ không kịp lên xe trở về Giang Tuyết không yên tâm, tự mình đưa Giang Niệm Tư lên xe, xong rồi mới đi về.
Nhìn bóng Giang Tuyết đi xa dần, Giang Niệm Tư trong lòng vô cùng cảm động, cô là đời trước tích bao nhiêu đức, mới có thể xuyên đến một gia đình tốt đẹp như vậy.
Trên xe lay động một đường, tiếp tục đi về phía trước, đi ngang qua chỗ hoang dã, tài xế xuống xe đi WC, những người khác cũng đi theo.
Giang Niệm Tư sớm đã không nhịn được nữa, nhìn mọi người đều đi xuống xe vào rừng cây đi tè, cô cũng xuống xe đi theo.
Sợ bị người nhìn thấy, cô đi xa một chút, hết sức tránh đi những khả năng có thể bị nhìn thấy.
Giang Niệm Tư nghĩ, tài xế như thế nào cũng sẽ chờ mọi người về đông đủ rồi mới xuất phát.
Kết quả......
Do cô nghĩ rằng là như vậy, tưởng là tác phong giống đời sau đâu.
Đứng ở đường quốc lộ không phải là nền xi măng, nhìn đất đỏ trên dường, Giang Niệm Tư há miệng thở dốc, trên mặt phun ra một làn khói nhẹ.
Không phải đâu!
Xe đi rồi.
Ở đây phía trước không có thôn làng phía sau không có cửa hàng, trời muốn diệt cô!
Ở lúc cô không khóc ra nước mắt, phía trước có một chiếc xe sắc Jeep quân lục nhanh chóng đi tới.
Đối với Giang Niệm Tư, gặp tài xế vào thời điểm này giống như gặp được Bồ Tát.
Giang Niệm Tư thay đổi vẻ chán nản trước đó, đưa tay ra vẫy chào chiếc xe jeep từ xa.
Thẩm Thừa có thị lực rất tốt.
Anh nhìn thoáng qua đã nhận ra người đang vẫy tay trước mặt mình.
Rốt cuộc, có rất ít người quấn mình chặt chẽ giống như cô.