Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 54

Trước kia ông cụ đi bộ còn cần người dìu đỡ lấy, ngay cả duỗi chân cũng gặp khó khăn. Nghe Thẩm Vũ Lâm nói xong thì ông thử co chân lên rồi duỗi thẳng ra một cái. Tuy rằng vẫn còn một chút xíu như kim châm nhưng không tính là cái gì so với lúc ban đầu đau buốt như bị khoan tim.

Thẩm Trình từ trong nhà ra ngoài rót nước uống thấy động tác của ông cụ liền bước nhanh đến phía trước: “Ông nội, chân người khoẻ rồi?”

Chân có thể tự do vận động khiến trong lòng ông cụ vui vẻ, ông khoát khoát tay: “Đỡ rồi, ngược lại vẫn chưa khỏi hẳn, nhưng ông tin tưởng không qua bao lâu nữa là có thể khôi phục bình thường giống như bác sĩ tiểu Giang nói, chân này của ông cũng không biết bao lâu rồi chưa được thoải mái như thế.”

Từ tận đáy lòng Tưởng Tân Lệ cũng vui mừng thay cho ông cụ, kể từ khi gả tới nhà họ Thẩm, ba mẹ chồng đối đãi với bà ấy giống như con gái ruột, nghe lời ông cụ nói, Tưởng Tân Lệ xúc động: “Không nghĩ tới tuổi tác bác sĩ Giang còn trẻ mà y thuật lại lợi hại như vậy, thật không tưởng nổi”

Thẩm Vũ Lâm nghĩ nghĩ, biết đâu bác sĩ tiểu Giang này vẫn có thể trị hết bệnh của con trai ông thì sao.

Thẩm Trình nghe một hồi thì thấy một từ then chốt: “Bác sĩ Giang?”

DTV

Tưởng Tân Lệ nghe thấy anh đặt câu hỏi thì cảm thấy nghi ngờ, bởi vì con trai bà ấy cũng không phải là người tọc mạch nhiều chuyện, trong mắt bà ấy nhiễm lên vui vẻ: “Con quen biết bác sĩ Giang à?”

Thẩm Trình không xác định bác sĩ Giang mà bọn họ nói có phải người anh biết kia không nên hỏi: “Là bác sĩ Giang của phòng khám Đức Nguyên sao?”

“Đúng đúng đúng, chính là cô ấy.” Tưởng Tân Lệ lỗi kéo Thẩm Trình nồng đậm hứng thú buôn chuyện: “Con trai, con quen biết bác sĩ Giang phải không? Quan hệ hai đứa thế nào? Có hay không...”

“Không có.”

Thẩm Trình giơ tay che trên mặt Tưởng Tân Lệ ngăn cản tò mò của bà ấy: “Không phải như mẹ nghĩ đâu, con cùng bác sĩ Giang... không tính là quen biết”

 

 

“Không tính quen biết? Vậy làm sao con biết cô ấy, làm sao lại để ý cô ấy?” Tâm tư tò mò của Tưởng Tân Lệ không những giảm mà lại tăng lên: “Có phải con thầm mến người ta hay không?”

Cái gì cùng cái gì cơ?

Quả thực chuyện này cũng thật khéo, không nghĩ tới vị bác sĩ Giang kia không chỉ cứu mạng anh mà còn chữa lành chứng bệnh ở chân đã quấy nhiễu ông nội bao lâu nay. Y thuật lợi hại còn có một trái tim lương thiện, đúng là vị bác sĩ tốt. Không thể tự mình nói một tiếng cảm ơn với ân nhân cứu mạng nên Thẩm Trình vẫn luôn tiếc nuối.

Nhân cơ hội lần này Thẩm Trình quyết định đi với ông nội: “Ngày mai ông nội vẫn phải tái khám sao?”

Tưởng Tân Lệ nói: “Đương nhiên, bác sĩ Giang nói thời gian trị liệu ít nhất phải một tuần.

Thẩm Trình gật đầu: “Vâng, vậy ngày mai con đi cùng ông nội”

Mắt Tưởng Tân Lệ lập tức lóe sáng, vừa nãy ở trong phòng nói một hồi anh cũng chỉ nói sẽ xem xét đấy, nghe được bác sĩ Giang mà anh quen biết lại có thể chủ động đề nghị muốn đi.

Liếc đến ánh mắt kia của bà ấy, Thẩm Trình sợ mẹ mình suy nghĩ lung tung lại làm mối bừa bãi nên quyết định nói cho bà ấy biết nguyên nhân trước: “Mẹ, mẹ đừng làm vài việc chọc người không thoải mái này, con là con của mẹ, mẹ nói con như thế nào cũng không sao nhưng bác sĩ Giang không thân quen với chúng ta nên mẹ nói chuyện chú ý chừng mực chút, con muốn tìm bác sĩ Giang chỉ là muốn nói một tiếng cảm ơn trước mặt cô ấy thôi”

“Cảm ơn? Bởi vì ông nội con?” Thẩm Vũ Lâm hỏi.

Thẩm Trình lắc đầu: “Không phải, lần trước thôn Đại Mộc xảy ra lũ lụt nên chúng con đi qua cứu viện, con không cẩn thận bị lũ lớn cuốn đi, nghe Lý Văn nói là vị bác sĩ Giang này nhảy vào trong nước cứu con trở về.”

Thẩm Trình nói đến nhẹ nhàng nhưng nguy hiểm trong đó lại làm cho lồng n.g.ự.c người nhà họ Thẩm như bị bóp chặt, bị lũ lụt cuốn đi nguy hiểm biết bao nhiêu?

Tình huống nước lũ lớn như vậy ngay cả Thẩm Trình đều không có cách nào tự thoát thân mà bác sĩ tiểu Giang lại dám nhảy xuống nước cứu anh?

Chỉ là hồi tưởng lại mà Tưởng Tân Lệ đã cảm thấy hoảng sợ một hồi đồng thời cũng không dám nảy sinh tâm tư gì nữa. Có điều Tưởng Tân Lệ vẫn lôi kéo một mình Thẩm Trình nói rõ chuyện chữa bệnh.

Mí mắt Thẩm Trình giật giật: “Mẹ nói với bác sĩ Giang là phương diện kia của con không được à?”

Tưởng Tân Lệ cảm thấy giọng điệu của anh rất kỳ quái: “Thế không phải là con không được à? Con trai, có bệnh không ngại điều trị, con yên tâm, bác sĩ Giang mặc dù là cô gái nhưng ở trong mắt người ta con chỉ là người bệnh, nếu y thuật bác sĩ Giang tốt như vậy thì tại sao con không đi xem một chút, biết đâu có thể trị hết đấy?”

Thẩm Trình trầm mặc một lúc lâu, nghĩ phải bác bỏ nhưng dường như không có lời nào để phản bác lại. Mặc dù mẹ anh đã hiểu lầm bệnh của anh là cái tình huống gì kia nhưng có câu nói đúng, có thể trị hết thì sao anh lại không đi xem thử chứ? Anh không để ý vô sinh nhưng nếu như anh muốn kết hôn thì nhà gái chắc chắn để ý...

Trước kia trong đầu anh không có ý định kết hôn. Từ khi...

Ý thức được trong đầu mình tự hiện lên hình bóng cô bé khoảng mười tám tuổi kia, Thẩm Trình liền tát lên mặt mình một cái: “Mày đúng là cầm thú!”

Suy nghĩ cái gì vậy? Cô bé kia vẫn còn nhỏ như vậy, vả lại còn có thể gặp lại nữa hay không cũng là một vấn đề.

DTV

“Cái gì cầm thú?” Tai Tưởng Tân Lệ nhạy bén nên nghe thấy rồi.

Thẩm Trình xoay người đi chỉ để lại câu nói qua loa: “Mẹ nghe nhầm rồi..”

Hȧ?

Tưởng Tân Lệ hồ nghi, anh đã nói rõ ràng như vậy mà còn khẳng định bà ấy nghe nhầm rồi sao?

 

 

Bên kia, hôm nay Giang Niệm Tư về nhà, bởi vì mua vài thứ đồ cho nên kéo dài thời gian đến giờ.

Khi đến thôn thì trời đã tối, cách đầu thôn khoảng mấy chục mét là một rừng cây nhỏ cỏ dại mọc xanh um tươi tốt. Giang Niệm Tư vừa tới liền nghe thấy bên trái có âm thanh nhỏ vụn. Cô nhíu nhíu mày quay đầu lại.

Là Giang Nhị Cương. Ở bên cạnh gã còn có một người đàn ông lớn lên vô cùng xấu xí. Người đàn ông kia nhanh chóng chạy tới ngăn trở đường đi của Giang Niệm Tư, mà Giang Nhị Cương cũng chặn ở phía sau cô.

Sắc mặt Giang Niệm Tư không đổi, khoảnh khắc ban đầu thấy Giang Nhị Cương xuất hiện cô liền biết tên lưu manh này không cam lòng lần trước bị anh hai cô đánh nên lần này tới làm khó dễ. Muốn thừa dịp cô đi một mình sau đó làm chuyện xấu xa đối với cô.

Quả nhiên Giang Nhị Cương lên tiếng, trên mặt mũi gã vẫn còn bầm dập sưng húp chỗ xanh chỗ tím, mở miệng còn kéo theo đau đớn đến khiến sắc mặt gã cũng biến đổi. Gã hừ lạnh nói: “Giang Niệm Tư, mày tự đi về phía trong rừng cây hay là tao kéo mày vào? Chính mày suy nghĩ kỹ một chút, ngoan ngoãn nghe lời còn có thể ít bị đau khổ.”

Sắc mặt Giang Niệm Tư vẫn không đổi nhẹ giọng nói: “Vậy vẫn để tôi chủ động đi qua đi, đi xa một chút, tôi không muốn bị người khác nghe thấy nhìn thấy đâu”

Giang Nhị Cương không nghĩ tới cô lại thức thời thế này.

Nghĩ lại, đoán chừng con nhóc thối này sợ chết, đành phải ngoan ngoãn nghe lời.

Vì thế anh ta gọi người đàn ông tới: “Đi, theo sau.

Mặt người đàn ông xấu xa lộ vẻ vui mừng, đôi tay còn chọc chọc, vừa đi vừa nói với Giang Nhị Cương nói: “Mẹ nó, không hổ là tiểu kiều hoa làng trên xóm dưới, lớn lên quá đạp mã nhận người, đợi chút cần phải sung sướng”

Giang Nhị Cương hừ nhẹ một tiếng: “Lão tử tới trước, mẹ nó, lần trước bị anh trai cô ta đánh một trận, lần này tao để cô ta biết, ai mới là lão tử.”

Người đàn ông mặt đen đáng khinh mà đi theo phía sau Giang Nhị Cương: “Đúng vậy, anh Cương đương nhiên đến trước”

 
Bình Luận (0)
Comment