Thập Niên 80: Quân Nhân Mặt Lạnh Bị Mỹ Nhân Ốm Yếu Làm Khó

Chương 66

Không muốn chú ý thêm về chuyện của cô, Thẩm Trình lắc lắc đầu, đi ra ngoài tới nhà khách, gọi điện thoại cho Giang Bằng Vũ.

Anh muốn nói đến tình huống của người mà Hứa Cường điều tra lần trước.

Thông máy điện thoại, sau khi nói rõ ràng mọi chuyện thì hai người quyết định ra một phương hướng.

Sau khi nói xong chuyện quan trọng, Thẩm Trình chuẩn bị cúp điện thoại.

Bỗng nhiên Giang Bằng Vũ nói: “Chờ một chút”

Thẩm Trình: “Chuyện gì?”

Giang Bằng Vũ ho khan: “Thẩm Trình, cậu là người anh em tốt nhất của tôi, tôi cũng chỉ muốn giúp cậu, em gái của tôi có tính cách tốt, thiện lương, ôn nhu, chỉ là đi xem mắt thôi, đồng ý với tôi đi, đừng từ chối.”

Thẩm Trình: “Cút”

“Mẹ kiếp.” Giang Bằng Vũ nóng nảy: “Cậu không nể mặt anh em đi xem mắt với em gái tôi được sao? Tôi nói cho cậu biết, nếu cậu còn từ chối thì tôi sẽ từ bỏ cậu rồi giới thiệu em gái cho Thiệu Dương hoặc Lý Văn, đến lúc đó cậu đừng trách anh em không giúp đỡ mình”

Thẩm Trình không hiểu tại sao Giang Bằng Vũ còn chưa làm xong việc của mình thì đã tập trung tinh thần lo cho việc của người khác.

Trong đầu có hình ảnh cặp mắt sắp khóc kia thoáng qua, màu mắt Thẩm Trình tối xuống, trong giọng nói cũng mang theo vẻ đứng đắn: “Anh giới thiệu cho ai cũng được, đừng đánh chủ ý lên tôi.”

Giang Bằng Vũ lại nhìn Thẩm Trình, cũng biết dưa hái xanh không ngọt.

Cũng đã nói đến mức này, vậy tức là trên cơ bản Thẩm Trình không thể xem mắt với em gái của anh ta.

DTV

Anh ta thở dài một hơi, cũng không lo lắng cho em gái nhà mình mà anh ta lo lắng cho Thẩm Trình hơn.

Liền mịt mờ hỏi một câu: “Trong lần hành động kia, phần bụng của cậu bị thương, có phải thật sự là cái kia không?”

Vì chấm dứt hậu hoạn, ngăn chặn Giang Bằng Vũ cưỡng ép giới thiệu đối tượng cho mình lần nữa mà Thẩm Trình đồng ý sự hiểu lầm khuất nhục này.

“Ừ.”

Ù?

Giang Bằng Vũ nghe chính miệng anh thừa nhận, trong lúc nhất thời cũng không biết phải an ủi như thế nào.

“Thật sự không được sao?”

Trong giọng nói của anh ta có sự lo lắng chiếm đa số, không giống dáng vẻ cà lơ phất phơ bình thường.

 

 

Thẩm Trình biết lừa gạt anh em tốt là vô đạo đức.

Nhưng ai bảo gần đây anh ta làm bà mối đến phát nghiện chứ?

“Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi cúp điện thoại đây”

Nói xong, “tút” một tiếng, anh không chút do dự mà cúp điện thoại.

Một bên khác, Giang Bằng Vũ tự bế.

Anh ta hoàn toàn không ngờ Thẩm Trình thật sự không được.

Thảo nào anh lại không muốn ra mắt, ai tới cũng không dễ xài.

Hóa ra anh lại bị thương ở chỗ quan trọng nhất.

Việc làm tổn hại đến lòng tự ái của đàn ông này khiến Giang Bằng Vũ vô cùng tự trách mình luôn muốn giới thiệu em gái mình cho anh.

Sau khi than một tiếng dài, Giang Bằng Vũ bắt đầu cảm thấy nên bỏ đi, anh ta vẫn nên để Thẩm Trình tự nhắc đến chuyện này trước.

Nếu để hai người họ gặp nhau riêng cũng không tốt lắm.

Sau một phen suy xét về sự phù hợp trong tính cách, anh ta đưa ra quyết định cuối cùng là Thiệu Dương.

Mặc dù tâm tư của con hồ ly cái Thiệu này có chút nặng, nhưng dù sao thì người ta cũng tham gia vào chính sự ủy, làm sao có thể không tâm cơ.

Muội muội đơn thuần như vậy, nếu như đối tượng là loại người đần độn như Lý Văn thì cặp vợ chồng này có bị bán đi lúc nào cũng không biết.

Phải rồi, chỉ có Thiệu Dương!

Tìm thời gian để gửi thư về nhà.

Trong thôn không có điện thoại, nếu người trong nhà muốn tìm cô thì cũng chỉ có thể lên trấn tìm nhà khách để gọi điện.

Nhưng nếu anh ta muốn tìm bọn họ thì chỉ có thể viết thư.

Giang Niệm Tư về đến nhà, đưa tiền may quần áo cho Giang Tuyết.

Chi phí làm quần áo thủ công là 5 tệ, ban đầu Giang Niệm Tư cùng Giang Tuyết đã nói xong là chia 4:6.

Cho nên Giang Niệm Tư được ba tệ, Giang Tuyết được 2 tệ.

Làm quần áo chỉ tốn ba ngày, mà cũng chỉ có 2 tệ tiền công, nhưng cái giá này đã tốt hơn nhiều so với việc Giang Tuyết đi may ở huyện thành.

Giang Tuyết hưng phấn ôm chặt lấy Giang Niệm Tư: “Tư tư, em đúng là ngôi sao may mắn của chị.”

Giang Niệm Tư cũng vui vẻ ôm cô ấy, sau đó sờ lên gương mặt khô ráp của cô ấy, hỏi: “Có phải gần đây chị không bôi kem dưỡng trắng da em đưa cho chị đúng không?”

Giang Tuyết thè lưỡi: “Ôi trời, không phải ngày nào chị cũng lo lắng khách hàng không vui sao? Ngày nào cũng phải lo nghĩ, làm sao có thời gian làm mấy việc này.

“Làm sao có thể không thích, người ta còn rất thích, bọn họ nói rất đẹp.”

“Thật sao?” Giang Tuyết hưng phấn hỏi.

Giang Niệm Tư biết cô ấy thất nghiệp nên trong lòng lo nghĩ, vì thế cười an ủi cô ấy: “Thật sự, khách hàng cũng nói chị làm không tệ, vừa của riêng vừa đẹp.

DTV

Lời này đã an ủi Giang Tuyết: “Không phải nhờ em nghĩ ra kiểu dáng đẹp sao, chị cũng không biết trong đầu em có gì mà lại có những ý tưởng đẹp như thế.”

Giang Niệm Tư nói: “Bởi vì em muốn mặc quần áo đẹp cho nên chỉ có thể tự nghĩ.”

Vì phòng ngừa Giang Tuyết tiếp tục lo nghĩ, Giang Niệm Tư nói: “Hai khách hàng kia cũng đi làm ở trong xưởng, bọn họ quen biết rất nhiều cô gái biết kiếm tiền, trong đó có một khách hàng đã hứa sẽ hỗ trợ chào hàng giúp em, nhưng mà chúng ta phải cho cô ấy phí trung gian”

Nghe thấy có nhiều đường giây mời chào khách thì trái tim của Giang Tuyết mới thả lỏng.

Sau khi thả lỏng thì cô ấy thấy Giang Niệm Tư đang mày mò một chiếc trụ đá nhỏ, ngửi thấy mùi thuốc thì cô ấy nhíu mày hỏi: “Đây là cái gì?”

Giang Niệm Tư: “Kem dưỡng da tay.

“Kem dưỡng da tay?”

Giang Tuyết nhìn mu bàn tay trơn mềm trắng nõn của cô, hỏi: “Là thứ mà em bôi lên tay mỗi ngày đó sao?”

“Không phải, làm sao có thể.”

Giang Niệm Tư giải thích với cô ấy: “Em dùng cho cả tay và mặt, nhưng mà kem dưỡng trắng được làm ra từ nấm linh chi, làm sao hiệu quả của kem dưỡng da tay có thể sánh được bằng”

 

 

“A, như vậy sao?”

Giang Tuyết có chút bận tâm: “Vị khách kia có gây phiền phức cho em vì tiền hoa hồng không?”

“Không đâu, chi phí làm kem dưỡng da tay thấp, coi như quà tặng khi họ mua đồ, sẽ không có ai ghét bỏ đồ được tặng đâu”

Huống chi, mặc dù kem dưỡng da tay của cô không bằng kem dưỡng trắng, nhưng không phải là không có hiệu quả.

Làm mềm da, tránh khô da, vô cùng hiệu quả. Bởi vì chi phí thấp cho nên Giang Niệm Tư làm non nửa thùng.

Giang Thành cùng Giang Đậu Đậu hái xong thuốc trở về. Đinh Hồng Mai làm cơm xong, sau khi người một nhà ngồi trong phòng ăn cơm xong nghe Giang Niệm Tư nói muốn gói kem dưỡng da tay nên cả nhà đều hỗ trợ.

Ngay cả bà cụ cũng đến.

Lúc Giang Niệm Tư trở về, cô đã mua rất nhiều bình sứ nhỏ giá rẻ, người cả nhà hành động chung, chưa đến 10 phút thì đã đóng gói xong hơn 80 bình sứ.

Đinh Hồng Mai không hiểu Giang Niệm Tư làm gì cho nên Giang Niệm Tư lại giải thích lại một lần.

Sau khi cho vào bình xong, Giang Niệm Tư tắm rửa một chút, xoa chút kem dưỡng trắng lên mặt và cổ rồi lại bôi kem dưỡng da tay.

Yêu cái đẹp đòi hỏi sự chăm chỉ.

Cô chỉ muốn mình thật xinh đẹp, vẻ đẹp tự nhiên chỉ giới hạn ở các đường nét trên khuôn mặt còn làn da cùng dáng người đều cần bảo dưỡng.

Cho dù có đường nét đẹp hơn nữa mà vừa thô vừa đen thì cũng chỉ bình thường.

Nếu muốn điều tiết khí sắc, thay đổi màu da thì phải kiên trì tập yoga vận động, Giang Niệm Tư đã quen với những việc này, còn có chút siêng năng.

Giang Tuyết nhìn thấy thì chỉ cảm thấy mệt mỏi phát hoảng.

Giang Đậu Đậu cầm gương soi gương mặt đen thui của mình, con mắt đen thui lập loè nói: “Chị, em cũng muốn trắng lên”

Giang Thành buồn cười, gõ một cái vào đầu Giang Đậu Đậu: “Thằng nhóc thúi, con trai phải đen một chút mới đẹp, nếu trắng như vậy thì sẽ làm tiểu bạch kiểm đấy”

Bình Luận (0)
Comment