Anh lớn hơn người ta tận tám tuổi.
Anh thấy không quan trọng, nhưng người ta sẽ nghĩ như thế nào?
Giang Niệm Tư thoa thuốc cho anh, vừa cười vừa nói: “Anh nằm đây nghỉ ngơi một chút”
“Ừ.”
Anh nói một tiếng từ trong cổ họng.
Tưởng Tân Lệ thấy cô đi ra mà trong phòng khám không có những bệnh nhân khác cho nên lập tức tiến lên hỏi thăm: “Bác sĩ Giang, không sao chứ?”
Bà ấy vừa mới nghe thấy tiếng con trai rên rỉ.
Bà ấy biết khả năng nhịn đau của con trai mình.
Biết người nhà lo lắng, Giang Niệm Tư giải thích nói: “Hôm nay cháu có sửa lại phương án trị liệu, quá trình có chút đau nhưng mà hiệu quả sẽ tốt hơn, dì yên tâm, không sao cả.”
“Ừ, vậy là tốt rồi.
Tưởng Tân Lệ nhớ tới chuyện của con trai, bà ấy lập tức cười cười lôi kéo Giang Niệm Tư nói vài câu về việc nhà.
DTV
Nói một chút, liền nhảy vọt đến chuyện tìm đối tượng.
Tưởng Tân Lệ hỏi: “Bác sĩ Giang, dì thấy cháu cũng không còn nhỏ nữa, cháu đã tìm người yêu chưa?”
Rõ ràng tuổi vẫn còn rất nhỏ, mới mười tám tuổi.
Nhưng niên đại này chính là như vậy, mười tám tuổi tìm người yêu cũng không phải chuyện lạ, đừng nói tìm người yêu, ngay cả kết hôn cũng có rất nhiều.
Giang Niệm Tư cũng chỉ coi là bà ấy đang nói đến việc nhà, cười nói: “Nào có nhanh như vậy, không vội, cháu vẫn còn chưa tính đến chuyện này Nghe thấy Giang Niệm Tư không giống nói dối thì gương mặt của Tưởng Tân Lệ cười tựa như hoa. Lại hỏi: “Vậy bác sĩ Giang có yêu cầu gì với đối tượng không?”
Dáng vẻ của bà ấy giống như đang hóng hớt, hoàn toàn không có dáng vẻ như chuyện này có liên quan đến con trai mình.
Cũng chỉ sợ còn chưa nói gì thì con gái nhà người ta đã tránh mặt con trai mình.
Giang Niệm Tư thật sự không có yêu cầu nào.
Nhưng mà cô cũng đã từng tưởng tượng xem mình thích một người đàn ông như thế nào.
“Muốn người thật cao, 1m8 trở lên.
Con mắt của Tưởng Tân Lệ lóe sáng, 1m8 trở lên, con trai mình phù hợp.
“Cũng phải nhìn đẹp trai.” Giang Niệm Tư cười: “Cháu thích những người có vẻ ngoài đẹp.”
Nếu có dáng dấp đẹp thì lúc nhìn sẽ thấy cảnh đẹp ý vui, không tệ, cô chính là người nông cạn như vậy.
Ánh mắt của Tưởng Tân Lệ dáng lên lần nữa giống như hàn điện.
Không phải dáng dấp cẩu vật nhà bà ấy cũng rất đẹp sao?
“Còn muốn phải có khí khái đàn ông, phải hào phóng, quan trọng nhất là phải đối xử tốt với cháu”
A, Tưởng Tân Lệ kích động rồi, giống như con dâu đã đến tay.
Cách một tầng rèm, Thẩm Trình đã nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại của hai người.
Môi mỏng của anh hơi hơi cong lên, đôi mắt đào hoa đẹp để có tia ý cười không dễ phát hiện.
“Cái đó...về tuổi thì sao, có yêu cầu gì không?” Tưởng Tân Lệ thấp thỏm hỏi thăm vấn đề quan trọng nhất.
Tuổi sao?
Giang Niệm Tư nghĩ nghĩ, sau đó đưa ra một phạm vi tiêu chuẩn.
“Không thể nhỏ hơn cháu một ngày nào, lớn hơn cháu đi, dưới 5 tuổi”
“Ôi”
Nhất tiễn xuyên tim, còn là hai trái tim.
Một bên là Tưởng Tân Lệ, một bên là Thẩm Trình.
Dưới năm tuổi...
Sắc mặt Tưởng Tân Lệ có chút cứng ngắc, hơi có vẻ lúng túng hỏi: “Đàn ông lớn hơn phụ nữ nhiều tuổi thì mới biết được thương vợ, cháu không cảm thấy lớn hơn sáu bảy tuổi cũng rất tốt sao?”
Thậm chí bà ấy còn không dám nói tám tuổi, chỉ sợ làm bại lộ tâm tư của con trai.
Bảy tuổi?
Ừm ~ Giang Niệm Tư lắc đầu: “Quá già rồi, không có đề tài chung”
“Suu.”
Lần này, một mũi tên xuyên qua tâm can tỳ phổi thận.
Một tia ý cười vi diệu trong mắt Thẩm Trình hoàn toàn thu liễm, môi mỏng cũng nhấp trở thành một đường thẳng.
Rất... Già sao?
Tưởng Tân Lệ cùng Thẩm Trình đều không hiểu một đạo lý.
Chỉ cần là thứ gì đó không trái với nguyên tắc và ranh giới đặt ra thì tất cả có thể thay đổi khi gặp người mình thích.
Ánh mắt Tưởng Tân Lệ liếc qua hoa rèm, cảm thấy não mình giật giật đau.
Bà ấy cảm thấy tám tuổi không phải vấn đề lớn.
Nhưng con trai lại để ý vấn đề này. Cho nên bà ấy mới muốn để con trai nghe lời của bác sĩ Tiểu Giang một chút.
Bà ấy cảm thấy chồng hơn vợ tám chín tuổi cũng là chuyện bình thường. Hoàn toàn không ngờ con gái nhà người ta lại cảm thấy quá già.
Sọ não phát đau.
Nếu tư tưởng của con trai có vấn đề thì bà ấy còn có thể uốn nắn, nhưng con gái người ta có tiêu chuẩn riêng, bà ấy có thể uốn nắn như thế nào đây?
Được rồi được rồi, con cháu tự có phúc của con cháu, bà ấy mặc kệ.
Bà ấy phải học được cách tu thân dưỡng tính. Không phải chỉ là con trai không tìm thấy con dâu sao?
Có gì ghê gớm đâu?
Dù sao thì cũng không phải bà ấy không tìm thấy đối tượng.
Buổi chiều Triệu Phương Như tới lấy kem dưỡng da tay.
Giang Niệm Tư đưa cho cô ấy 15 bình.
Có mười ba bình dành cho khách hàng khác, hai bình là cho Triệu Phương Như.
Giang Niệm Tư mở cái nắp ra ngửi ngửi:”Thơm quá nha”
Đó là một loại mùi thơm chỉ được ngửi thấy khi xích lại gần, hương vị rất dễ chịu, nhưng mà không nồng đậm.
“Dùng kem dưỡng ra tay này xong thì tay sẽ trắng nõn như tay cô sao?”
“Không thể!”
Giang Niệm Tư sợ cô ấy ôm lấy ảo tưởng không thực tế cho nên khẳng định nói: “Hiệu quả của kem dưỡng da tay chỉ là để làn da trở nên tinh tế tỉ mỉ mềm mại hơn, bởi vì có tác dụng bổ sung nước, nếu sử dụng lâu dài thì có thể trắng lên nhưng mà không có hiệu quả như tay tôi được, bởi vì tay của tôi bôi kem dưỡng trắng da.
Ôi, ra là vậy.
Triệu Phương Như lập tức cảm thấy có chút tiếc nuối ở trong lòng, nhưng sau khi tỉ mỉ nghĩ lại thì lại cảm thấy kem dưỡng da tay này là quà tặng, là hàng miễn phí, làm sao có thể bắt bẻ được.
Giang Niệm Tư cam lòng dùng kem dưỡng trắng bối da tay, nhưng Triệu Phương Như lại không nỡ.
Cô ấy vui vẻ cất kem dưỡng da tay.
Sau đó lại xoay một vòng trước mặt Giang Niệm Tư: “Bác sĩ Giang, cô có phát hiện tôi đẹp hơn rồi không?”
Cô ấy đang mặc bộ váy mà Giang Tuyết làm.
Trong khoảng thời gian này, Triệu Phương Như đã thoa kem dưỡng trắng, lại thêm điều dưỡng khí sắc cho nên làn da đã tốt hơn rất nhiều, bóng loáng vuông vức, cũng trắng.
Chỉ là không trắng bằng Giang Niệm Tư.
Dáng người cô ấy cao gầy, khi cô ấy mặc chiếc váy này, đúng là khiến Giang Niệm Tư cảm thấy cô ấy đã thay đổi rất nhiều.
“Thật xinh đẹp.
Cô không hề keo kiệt mà khích lệ, dù sao thì đây cũng là khách hàng lớn của cô.
Được một người vô cùng xinh đẹp khen ngợi khiến Triệu Phương Như rất vui vẻ, còn có một chút ngượng ngùng.
“Ha ha, không đẹp bằng bác sĩ Giang, nhưng mà khi tôi mặc bộ váy này đến xưởng tố công hôm nay thì mọi người đều khen đẹp, còn có mấy đồng chí nam đến lấy lòng tôi đấy, khiến cho đối tượng của tôi cũng phải ăn dấm”
Nghĩ đến cảnh đối tượng giữ mình trong n.g.ự.c hôn lấy hôn để thì Triệu Phương Như cười như vừa được lau mật.
“Được rồi, nói chuyện chính, đúng là mấy bộ đồ này đẹp, có rất nhiều chị em trong xưởng nhờ tôi đặt hàng.
“
“Bao nhiêu đơn?”
Giang Niệm Tư hỏi.
Triệu Phương Như làm một động tác tay: “Mười hai đơn, họ đã cho tôi kích thước, tôi cũng đã thay họ lấy vải đến”
Nói xong, Triệu Phương Như nâng hai túi vải ở dưới chân lên đặt vào quầy.
Giang Niệm Tư: “..
Thật nhiều.
Nhiều hơn trong dự tính.
Giang Niệm Tư chớp chớp mắt, vậy thì chị cô phải làm trong bao lâu?
Cô không nhịn được mà ngửa đầu thở dài.
Xem ra cô phải nghĩ biện pháp tìm máy may, cũng phải mời thêm người về.
Nếu tiếp tục như thế thì cũng không phải biện pháp, Giang Niệm Tư suy nghĩ, nếu không thì dứt khoát xin cái giấy phép hành nghề rồi mở một hiệu may.
Dù sao thì bây giờ cũng đang khuyến khích các hộ kinh doanh tư nhân.
DTV
Hết chuyện này lại tới chuyện khác.