Lục Hương muốn chuyển ra ngoài không phải chuyện ngày một ngày hai.
Tuy có thể ăn riêng trong nhà, nhưng đều ở cùng một mái nhà, muốn nấu chút đồ gì giấm giếm người khác không dễ, khiến cô thèm tới phát hoảng.
Nếu mình đóng cửa sống, muốn nấu gì thì nấu đó thì tốt.
Phó Cầm Huy nói: “Sao vậy?”
Lục Hương nói cho anh biết một bí mật lớn, dạo trước trưởng thôn nói với cô, muốn bán mấy căn nhà cũ trong thôn đi, đã có dự định này rất lâu rồi, mới định giá. Một nghìn tệ.
Căn nhà định bán đều là nhà địa chủ xây lúc trước. Dán giấy phong tỏa bị tịch thu rồi, có một số căn cho thanh niên trí thức mượn ở.
Sau này thanh niên trí thức lần lượt về thành phố, những căn nhà đó đều vô chủ.
Trong thôn làm chủ cho ông ta bán đi, mỗi căn nhà một nghìn tệ. Đây là giá vô cùng ưu đãi.
Ngày xưa xây nhà, tiền công không nói, nhưng đều dùng vật liệu rất tốt, ở thêm hai ba mươi năm nữa cũng không có vấn đề gì. Công nghệ rèn đúc gạch ngói cũng khác với bây giờ, chất lượng trước đây tốt.
Lục Hương nói: “Trước đây em không nghĩ chuyện này. Bây giờ vừa hay có cơ hội, trong tay em còn có một nghìn tệ. Nếu chúng ta không nhắc, anh cả chị cả cũng ngại nói! Chuyển ra, mọi người đều tiện.”
Anh em nhà họ Phó hòa thuận, giữa các chị em dâu cũng không tác yêu tác quái. Tiêu Thái Liên vẫn rất thích cảm giác các con trai đều quây quần hầu hạ, chuyện ra riêng vốn nghĩ cũng không nghĩ.
Cơ hội này rất hiếm có.
Phó Cầm Huy nói: “Được!”
Lục Hương vội vàng kéo Phó Cầm Huy lại: “Anh đừng nói với mẹ trước, nói với anh cả chị dâu, xem thử có cách nào tốt hơn không.”
Phó Cầm Huy cười nói: “Nghe em hết!”
Lục Hương đột nhiên đỏ mặt, cũng ngại nói gì nữa.
Phó Cầm Huy chỉ cảm thấy đột nhiên Lục Hương rất vừa miệng rất dụ hoặc. Nhưng có chuyện phải làm, không thể đắm chìm trong sắc dục. Ánh mắt thâm sâu nhìn Lục Hương một cái, sau đó đi tìm anh chị cả.
Anh cả chị đang sầu.
Phó Cầm Huy tới nói, hai người vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vừa buồn ngủ đã có người đưa gối, vô cùng kích động.
Chị cả Phó nói: “Thật sự có thể làm như vậy sao?” Tuy họ muốn có thêm phòng, nhưng lại ngại để chú tư bọn họ chuyển đi.
Phó Cầm Huy nói: “Không sao, đều ở một thôn.”
Anh em trong nhà Phó Cầm Huy không có tranh chấp đố kỵ gì, bình thường cũng rất tốt, bây giờ họ là em út, có thể giúp đỡ người nhà, giải quyết vấn đề trong nhà, trong lòng cũng rất vui.
Anh cả Phó nói: “Như vậy đi, anh đi nói với mẹ.”
Phó Cầm Huy biết anh cả dở ăn nói, tùy tiện như vậy ngược lại sẽ khiến Tiêu Thái Liên tức giận, nói: “Lục Hương nói chuyện bán nhà này vẫn chưa được công bố, tới khi đó rồi tính.”
Anh nói vậy, anh chị cả mới thở phào.
Quả nhiên giống như Lục Hương dự liệu.
Rất nhanh tất cả mọi người đều biết chuyện trong thôn bán nhà cũ, trong đó căn nhà của nhà họ Thẩm được bàn tán sôi nổi nhất.
Năm đó nghe nói đất từ trên núi tới mấy trăm mẫu dưới núi đều là tài sản riêng của nhà họ Thẩm.
Căn nhà này chỉ là tùy tiện xây dựng, tiêu chuẩn kiến trúc lại rất cao, trong thôn còn đồn đãi đủ loại tin đồn, những vật liệu xây nhà đó, bây giờ cho dù bỏ mười nghìn tệ cũng không mua được!
Nhà trong thôn sợ hoang phế nhất, căn nhà của nhà họ Thẩm đã không có ai sống thời gian dài, nhưng trông vẫn rất chu chính.
Năm đó không ai dám ở, thành phần căn nhà này quá cao.
Chỉ sợ dính phải chuyện không tốt gì đó.
Bây giờ đều đã qua, căn nhà này bán một nghìn, giống như cho vậy. Nhưng trong thôn có yêu cầu cần một nghìn tệ tiền mặt, không vay mượn, không nợ nần.
Dùng nhân tình cũng không được, ở trong thôn, ai không có người thân làm cán bộ này kia, nếu mở đầu ghi nợ, sau này khó xử lý.
Ngoài căn nhà của nhà họ Thẩm, mấy căn nhà khác cũng xa hoa, tốt hơn nhà người trong thôn xây nhiều.
Trong thôn lập tức rộn ràng lên.
Vừa hay đuổi kịp vụ thu. Trong tay mọi người đều có tiền, đặc biệt là những gia đình đông con, vụ thu được chia nhiều tiền, dò la lẫn nhau xem ai muốn mua.
Một nghìn tệ mua nhà đều rất hời. Nhưng người có thể lấy ra một nghìn tệ đều là người nhà lớn nghiệp lớn. Có điều loại người này lại không mua. Bởi vì nhiều người, thị phi cũng nhiều. Rất khó cân bằng một bát nước, chi bằng không mua, đỡ gặp phải thị phi không đáng có.
Rất nhanh nhà họ Phó cũng biết, Tiêu Thái Liên cũng nói với người ngoài nhà này tốt. Nhưng bà không nói muốn mua.
Đợi khi buổi tối quay về, Phó Cầm Huy nói trước mặt tất cả mọi người, anh với Lục Hương muốn mua một căn.
Anh ba Phó nói: “Một nghìn tệ đó, các em có số tiền này?”
Tuy nói là anh em ruột, nhưng nhắc tới tiền cũng nhạy cảm. Phó cầm Huy nói: “Còn thiếu một chút, em có thể mượn bạn bè! Cơ hội này khá hiếm có.” Dù sao thì căn nhà đó thật sự rất tốt.
Hơn nữa bây giờ có một chuyện không thoát được, chị cả đã có thai, nhà họ không còn đủ chỗ ở, Phó Cầm Huy tiếp tục nói: “Tuy chúng em chuyển đi, ở riêng nhưng không chia nhà, có chuyện gì mọi người vẫn làm cùng nhau.”
Tiêu Thái Liên chưa từng nghĩ tới chuyện này, quay đầu nói với thằng cả và con dâu: “Đây là suy nghĩ của các con?”
Anh cả với chị dâu nào dám nói.
Thấy họ im lặng cả buổi, Tiêu Thái Liên cũng biết, có hơi tức giận nói: “Chia nhà cái gì, nhà người khác còn ở nhiều người hơn, không phải cũng sống như vậy được sao?”
Đương nhiên người già đều hi vọng tất cả mọi người đều ở bên cạnh.
Lục Hương nói: “Căn nhà giống như của nhà họ Thẩm, muốn mua thì phải mua sớm. Cho dù không ở nhưng mua trước cũng được!” Bất luận là nhà hay là vị trí đều rất tốt.
Bỏ qua cơ hội này sẽ không còn nữa.
Anh hai Phó nói: “Nói đúng!”
Trước đây muốn mua nhà còn không thể mua. Tuy nói người là chủ nghĩa tư bản ác bá, nhưng nhà người ta xây không có vấn đề gì cả, nghe nói năm đó, khi xây trận trượng vô cùng lớn.
Tiêu Thái Liên có hơi dao động, nói: “Tiền mẹ không có một xu, các con muốn mua thì mua, đừng trông mong mẹ bỏ tiền!”
Lục Hương nói: “Cho dù chúng con đi, cũng nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ.”
Phó Cầm Huy cũng phụ họa theo, nói đúng vậy.
Tiêu Thái Liên nói: “Vậy mẹ không quản nữa.” Sau đó một mình về phòng, trông có vẻ có hơi đau lòng.
Phó Cầm Huy nháy mắt với anh cả chị dâu, hai người họ lập tức vào theo, dù sao thì trong bụng của chị cả có đứa cháu mà Tiêu Thái Liên coi trọng nhất.
Mua nhà chẳng thiệt cho ai.
Lục Hương với Phó Cầm Huy là người đầu tiên trả tiền mua nhà.
Thành công mua được căn nhà của nhà họ Thẩm.
Mấy căn khác cũng không tồi.
Có Lục Hương dẫn đầu, mọi người càng muốn mua, nhưng nhà không đủ tiền.
Đều muốn mua căn nhà này, đều không muốn để người khác mua mất, cứ như vậy rơi vào cục diện bế tắc.
Rất nhanh căn nhà thứ hai được mua đi. Người mua nhà còn là người keo kiệt có tiếng trong thôn, bình thường thấy ông ta keo kiệt còn tưởng không có tiền. Không ngờ lại rất giàu có, đúng là bất ngờ.
Lục Hương với Phó Cầm Huy cầm chìa khóa, định tới nhà mới xem thử.
Vừa mở khóa ra, đẩy cửa, bụi rơi xuống.
Nhưng nhìn thấy bên trong, Lục Hương lại rất kinh diễm.
Tuy đã qua nhiều năm, từng bị đập phá thiêu đốt…
Nhưng vừa vào vẫn có cảm giác trang nghiêm cổ điển. Lục Hương nhìn xà nhà trong nhà, trời ơi, thế mà lại là gỗ lim. Chỉ một cây gỗ này, trong tương lai đã có giá trị đắt hơn cả một cây vàng, phát tài rồi!
Chuyện Lục Hương mua nhà nhanh chóng truyền khắp thôn.
Bên này mới mua nhà, chị dâu Thu Cúc trong thôn đã đi tìm Tiêu Thái Liên nói chuyện: “Con trai con dâu chị bây giờ sống khá giả, liền muốn chuyển ra ngoài.”
Lời này găm thẳng vào tim.
Nếu người bình thường nghe vậy chắc chắn sẽ nổi giận.
Nhưng Tiêu Thái Liên cười nói; “Người trẻ người ta có suy nghĩ của mình, hơn nữa nhà tốt như vậy, ai ra tay thì người đó hời, đừng nói có tiền, cho dù không có tiền vay tiền chúng tôi cũng muốn mua.” Bà nói lời này có vài phần ngông cuồng.
Chị dâu Thu Cúc vốn dĩ muốn chia rẽ quan hệ của họ, lại không ngờ bị đâm một trận, chỉ đành cười ngượng nói: “Phải, nhà chúng tôi không có tiền bằng nhà mọi người.”
Tiêu Thái Liên giống như không nhìn ra sự ngượng ngập của chị ta, tiếp tục nói: “Vẫn nên làm nhiều việc kiếm tiền, giống như Lục Hương với Phó Cầm Huy, đừng thấy chúng đứa thì cán bộ đứa thì sinh viên đại học, vẫn về nhà giúp đỡ làm việc như thường.”
Chị dâu Thu Cúc vốn còn không biết Tiêu Thái Liên có ý gì, liền nghe bà tiếp tục nói: “Không có thời gian ra ngoài nói ba nói bốn, thế này không phải sẽ góp được tiền sao?”
Chị dâu Thu Cúc biến sắc.