Nam Cung Xuân Thủy đứng dưới thành, ngẩng đầu nhìn lên.
Trên cửa thành viết hai chữ ‘Hạ Quan’.
Bách Lý Đông Quân suy nghĩ cẩn thận, rõ ràng Nam Cung huynh luôn nhắc
tới ‘Tuyết Nguyệt thành’ cơ mà, sao trên đó lại viết Hạ Quan? Hay là vừa rồi
bọn họ chạy thống khoái quá, đến sai chỗ rồi?
“Đồ đệ à, sư phụ căng thẳng quá.” Nam Cung Xuân Thủy nuốt một ngụm
nước miếng.
Bách Lý Đông Quân và Tư Không Trường Phong nhìn nhau, sắc mặt xấu hổ,
không biết trả lời ra sao.
“Tòa thành này trước kia tên là Đại Trường Hòa, là một tòa thành rất nhỏ,
nằm ở nơi vắng vẻ, chỉ có phong cảnh hùng vĩ, chưa bao giờ tranh chấp gì
với thế tục. Về sau có bốn người tuyệt thế đến đây, lúc đầu định thoái ẩn
giang hồ, dọc đường đi qua lại cảm thấy phong cảnh nơi này không tệ nên
xây nhà ở lại. Thế nhưng đã là người tuyệt thế ắt có tài hoa tuyệt thế, đâu
dễ dàng biến mất như vậy, thế nên càng ngày càng thu hút nhiều người tới
đây. Tòa thành này cũng càng lúc càng lớn, cuối cùng chia thành hai thành,
Thượng Quan và Hạ Quan. Gió Thượng Quan, hoa Hạ Quan, tuyết Thương
Sơn, trăng Nhĩ Hải, bốn cảnh đẹp nổi danh, mọi người bèn gọi nó là Tuyết
Nguyệt thành. Ba trong bốn người tuyệt thế đó không có con cháu, chỉ có
một kiếm tiên vẫn luôn luôn cha truyền con nối, đời đời làm thành chủ
Tuyết Nguyệt thành. Truyền tới thế hệ này thì chỉ có một cô con gái, thích
mặc đồ đỏ, mi tâm có dấu chu sa, năm nay hai mươi chín, nhan sắc tuyệt
thế, kiếm pháp thông thiên...” Nam Cung Xuân Thủy nói một tràng dài, cuối
cùng cúi đầu mỉm cười: “Ta rất thích.”
Bách Lý Đông Quân gãi đầu: “Sư phụ, ngài căng thẳng thật rồi.”
Nam Cung Xuân Thủy nghi hoặc nói: “Sao cơ?”
“Người căng thẳng dễ nói nhiều, sư phụ đã sống gần hai trăm năm nhưng
vẫn không phải ngoại lệ.” Bách Lý Đông Quân cười nói.
“Có người đến!” Tư Không Trường Phong nắm chặt trường thương, cúi
người xuống.
“Đừng căng thẳng, đừng căng thẳng.” Nam Cung Xuân Thủy vội vàng đè
tay Tư Không Trường Phong xuống.
Quả nhiên có một cô gái từ trên tường thành nhảy ra, hạ xuống vững vàng
dưới đất, mặc áo đỏ, mi tâm là một điểm chu sa, nhan sắc tuyệt thế, tay
cầm một thanh kiếm vừa nhìn là biết không phải vật phàm, tất cả đều
giống hệt như miêu tả của Nam Cung Xuân Thủy. Chỉ có điều, mũi kiếm
đang chỉ thẳng vào trán Nam Cung Xuân Thủy.
“Rốt cuộc ngươi là ai?” Giọng điệu cô gái rất lạnh lẽo.
Nam Cung Xuân Thủy rung ống tay áo: “Tại hạ Nam Cung Xuân Thủy, Lạc
cô nương, đã lâu không gặp.”
Cô gái nheo mắt lại: “Chúng ta từng gặp à? Nhưng ta không nhớ mình có
quen ai tên Nam Cung Xuân Thủy.”
“Khi gặp nhau năm xưa, ta còn chưa tên là Nam Cung Xuân Thủy.” Nam
Cung Xuân Thủy hất ống tay áo, đã nắm lấy trường kiếm của cô gái kia.
“Nhưng năm xưa gặp mặt, Lạc cô nương nào có không khách khí như vậy,
cầm kiếm chỉ thẳng vào ta.”
“Quả nhiên là ngươi.” Cô gái áo đỏ khẽ nhíu mày, sắc mặt đã có đôi chút
phẫn nộ: “Ngươi còn tới làm gì?”
“Sư phụ, ngài nói là ngài thích người ta, thế nhưng hình như người ta
không chào đón ngài.” Bách Lý Đông Quân không nhịn được nói.
“Nói bậy, ta và Lạc cô nương là đôi bên đều có tình cảm, năm xưa đã có
ước định chung thân!” Nam Cung Xuân Thủy trả kiếm lại cho cô gái áo đỏ.
“Ngươi là loại ăn chơi đàn đúm, là loại đàn ông phụ lòng!” Cô gái áo đỏ
nhận lấy kiếm, lại vung kiếm chém tới, nhưng bị Nam Cung Xuân Thủy giơ
hai ngón tay kẹp lấy, không thể tiến thêm một tấc.
“Ngươi là thiên hạ đệ nhất, ta không giết được ngươi! Nhưng ta cũng
không muốn nhìn thấy ngươi nữa!” Cô gái áo đỏ tức giận rút tay, quay
người nhảy vào trong thành.
“Sư phụ, năm xưa ngài làm gì có lỗi với người ta à?” Bách Lý Đông Quân cố
nhịn lắm mới không bật cười.
Tư Không Trường Phong ôm thương quay người, không đành lòng nhìn
tiếp. Giang hồ đồn đại Lý Trường Sinh cả đời say mê võ đạo, chưa bao giờ
trải qua tình yêu nam nữ, xem ra chỉ là giả. Không những là giả, Lý Trường
Sinh còn là loại ăn chơi, đàn ông phụ tình.
“Ngươi biết mà, đã ước định chung thân thì phải đối xử thẳng thắn. Cho
nên ta kể chuyện mình luyện Đại Xuân công cho nàng, sau đó nàng hỏi ta
một câu.” Nam Cung Xuân Thủy buồn bã nói.
Bách Lý Đông Quân và Tư Không Trường Phong nhìn nhau, lấy làm khó
hiểu: “Câu gì?”
“Vậy trước đó chàng có mấy đời thê tử?” Nam Cung Xuân Thủy khẽ lắc đầu.
“Ngươi trả lời ra sao?” Bách Lý Đông Quân nói.
“Chỉ có ba thôi.” Nam Cung Xuân Thủy bất đắc dĩ: “Ta giữ mình trong sạch
như vậy, đương nhiên mỗi đời một thê tử. Sau khi nghe xong sắc mặt nàng
hơi đổi, nhưng còn chưa phát tác, chỉ hỏi câu thứ hai.”
Bách Lý Đông Quân và Tư Không Trường Phong cũng không cảm thấy câu
trả lời đó có vấn đề gì, nếu một người sống hơn trăm tuổi mới chỉ có một
người vợ, đó mới là có vấn đề. Bách Lý Đông Quân gật nhẹ đầu: “Lại hỏi gì
tiếp?”
“Nàng ấy hỏi, thế thì sau ta, chàng sẽ có mấy thê tử?” Nam Cung Xuân Thủy
thở dài: “Nếu là các ngươi, các ngươi sẽ trả lời câu này ra sao?”
Bách Lý Đông Quân khẽ nhíu mày, phương diện tình cảm thì y dốt đặc cán
mai, tuy đã sớm nhận định người mình sẽ yêu thương cả đời nhưng dù sao
y còn chưa từng nói chuyện bình thường với người ta. Bách Lý Đông Quân
nghĩ cả nửa ngày rồi mới nói: “Nếu là ta, ta sẽ nói ta không biết chuyện
tương lai, ta chỉ muốn yêu nàng sâu đậm trong hiện tại.”
“Không ổn không ổn.” Tư Không Trường Phong ngắt lời: “Nếu là ta ta sẽ
nói, ta coi tình yêu nam nữ chỉ là thứ bầu bạn nhất thời, một bên ra đi là kết
thúc. Nhưng sau khi gặp được nàng, ta cảm thấy tình cảm có thể vượt qua
giới hạn thời gian. Sau khi gặp nàng, ta sẽ không còn thê tử nào khác. Còn
mấy chục năm sau... Đương nhiên là đổi cô gái khác, lặp lại đoạn vừa rồi.”
Nam Cung Xuân Thủy vỗ vai Tư Không Trường Phong: “Ta sống một trăm
tám mươi năm cũng uổng, nên gọi ngươi là sư phụ mới đúng.
Tư Không Trường Phong vội vàng xua tay: “Không ổn không ổn.”
“Lúc ấy ta uống say nên nói một câu.” Nam Cung Xuân Thủy thở dài, im
lặng một lúc lâu rồi mới nói tiếp: “Ta nói, làm sao mà tính hết được...”
Tư Không Trường Phong và Bách Lý Đông Quân ngây ra như phỗng.
“Sau đó nàng ấy đuổi ta đi, tuyên bố cả đời này sẽ không gặp lại ta. Bây giờ
ta trở về, mang theo quyết tâm của ta. Đi thôi! Lại tới gặp nàng!” Nam Cung
Xuân Thủy tung người nhảy lên, hạ xuống tường thành Hạ Quan, quan sát
bên trong thành.
Hai bên là quầy hàng đầy hơi nước, ven đường là một cô bé cầm hoa mặt
mày hớn hở, một mùi rượu thoang thoảng lan khắp thành, vẫn là Tuyết
Nguyệt thành mỹ lệ đó. Hắn nhảy xuống, đón gió của Hạ Quan Thành, lướt
thẳng về phía trước.
“Ngăn hắn lại cho ta!” Cô gái áo đó thấy bóng dáng kia từ xa lướt tới, gầm
lên một tiếng.
Mười sáu cao thủ lao qua bên cạnh cô, đồng thời hô vang: “Rõ!”
Hình như cô rất tức giận, vì sao năm xưa nam tử kia lại nói những lời thiếu
thông minh như vậy, vì sao rõ ràng bây giờ hắn già hơn mình rất nhiều
nhưng trông còn trẻ hơn mình, vì sao hắn vẫn điềm nhiên như không có
chuyện gì, vì sao hắn...
Bao nhiêu năm như vậy, mới trở về!