Nó cất giọng khiến cho bầu không khí trong đại điện trở nên hết sức gượng gạo, tất cả mọi người đều chép miệng, nhìn Tiểu Bá Vương Long nhỏ bé như vậy nhưng tiếng thét lại to như tiếng chó giữ nhà, bọn họ thật sự hoài nghi tên này có phải là Bá Long Vương không nữa.
Phía này, Diệp Thành cười bất lực, hắn phất tay lấy ra một cái túi đựng đồ đưa cho Thánh Chủ Ngự Linh, “đây chính là pháp trận công kích và phòng ngự của tộc Thái Hư Cổ Long, ta tặng cho gia tộc Ngự Linh”.
Advertisement
“Thái Hư Cổ Long?”, Thánh Chủ Ngự Linh vừa nghe đã run rẩy, vội nhận lấy.
Không chỉ ông ta, tất cả những người có mặt trong đại điện đều tỏ ra bất ngờ, Thái Hư Cổ Long là sự tồn tại thế nào, từng hùng bá thời Thái Hư vài chục triệu năm, ở một ý nghĩa nhất định mà nói thì còn mạnh hơn cả Bá Vương.
Huyết mạch Thái Hư Cổ Long được lưu truyền lâu đời, trong truyền thuyết của bọn họ, tộc Thái Hư Cổ Long là một sự tồn tại hùng mạnh, tộc Thái Hư từng xuất hiện Đại Đế, từ Trấn Cổ đến nay, uy danh của Long Đế vẫn còn lưu truyền.
Đã là huyết mạch của tộc Thái Hư Cổ Long thì trận pháp nhất định có thể đoạt cả thiên địa tạo hoá, đó là bảo vật vô giá.
Tất cả mọi người không thể ngờ rằng một tiểu bối cấp bậc Chuẩn Thánh lại có trận pháp của tộc Thái Hư Cổ Long, vả lại còn hào phóng tặng nó cho gia tộc Ngự Linh.
Trong tiếng bàn tán kinh ngạc, Thánh Chủ Ngự Linh nhìn về phía Diệp Thành: “Tiểu hữu, thứ này quá quý giá”.