Bái Nguyệt Thánh Vương từ tinh không đi tới, lông mày hơi nhăn lại, ông ta nhìn thấy rõ ràng Diệp Thành chẳng những không bị chưởng của ông ta nghiền nát mà còn biến mất trước khi chưởng ấn đáp xuống.
“Trên đời còn có thần thông thế này sao?”, đôi mắt già nua của Bái Nguyệt Thánh Vương loé lên tia sáng mờ ảo không rõ, với nhãn giới của Thánh Vương mà ông ta cũng không nhìn thấy Diệp Thành biến mất trong nháy mắt như thế nào.
Advertisement
“Lão tổ”, bốn phương đã có từng đoàn người đi đến, hoặc là cưỡi mây đạp gió, hoặc là cưỡi linh thú, ai cũng mặc đạo bào có hình mặt trăng, số lượng đông đảo như đại dương, cả đại quân tu sĩ khổng lồ đứng chật kín tinh không bốn hướng.
“Bao vây nhà Ngự Linh”, khuôn mặt già của Bái Nguyệt Thánh Vương xanh mét, tiếng khịt mũi lạnh lùng vang vọng khắp tinh không bốn hướng.
“Rõ”, cao thủ của Bái Nguyệt Thần Giáo hợp lại với nhau, hừng hực khí thế đi thẳng đến Ngự Linh Tinh.
Đúng như Diệp Thành đoán, bọn chúng định tấn công Ngự Linh Tinh, nhưng không biết vì sao đi được nửa đường Bái Nguyệt Thánh Vương lại đột nhiên ra tay, phá vỡ một thông đạo không gian khiến cho thời gian bị trì hoãn.
Tinh không rung chuyển, vì đội hình của Bái Nguyệt Thần Giáo quá lớn mạnh, đếm kỹ thì thấy có gần ba triệu tu sĩ, tựa như thuỷ triều quét qua tinh không, các môn phái ở tứ phương nhìn thấy đều biến sắc.
Một Thánh Vương, bốn Chuẩn Thánh Vương, chín Thánh Nhân, ba triệu tu sĩ!